Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Trợ lý khựng lại, đây mới là Tạ Tổng mà cậu ta quen thuộc nên giọng nói vừa rồi chắc chắn là do cậu ta nghe nhầm. Cậu ta buộc phải nhắc nhở một chút: "Vậy cuộc họp thường kỳ vào thứ Hai tuần sau?"
"Thông báo cho Tạ Cẩm Tranh chủ trì," Tạ Văn nói: "Đồng thời gửi tin nhắn cho bên Hoa Nghiên."
Tuy trợ lý không hiểu nhưng quyết định của sếp chắc chắn có lý lẽ riêng, không phải chuyện cấp dưới có thể xen vào nên cậu ta chỉ cần tuân theo.
Kết thúc cuộc gọi, Tạ Văn cảm thấy hơi đói liền gọi điện cho bảo mẫu nhờ bà qua nấu cơm. Anh không thích có người ngoài ở nhà nên bảo mẫu không ở lại.
Sau đó anh nghe hết phần podcast bị gián đoạn rồi bảo mẫu đến. Tạ Văn dặn bà những món mình muốn ăn, ngồi xuống sofa trong phòng khách và chẳng biết từ lúc nào lại mở thêm một tập khác.
Lời mở đầu của Chúc Khúc Kỳ, anh thậm chí có thể học thuộc lòng:
"Hellohello, chào mừng đến với hành tinh bánh quy nhỏ, tớ là Cookie bạn của các cậu đây. Lâu rồi không gặp, tớ lại đến chia sẻ những điều nhỏ bé xinh đẹp cùng những nỗi phiền muộn to lớn trong quá trình trưởng thành của tớ."
Tại sao trên đời lại có người vui vẻ đến vậy? Một chuyện nhỏ bé bình thường nhất cũng có thể được cô khai thác thành niềm vui rồi truyền tải đến người khác. Cô giống như một viên bi nhỏ cô đọng mà khi tan ra sẽ chảy thành dòng cát lấp lánh muôn màu, mỗi hạt cát đều thấm đẫm hơi thở của niềm vui.
"Chủ đề kỳ này chúng ta sẽ nói về thú cưng nhưng không chỉ là thú cưng đâu mà còn có đàn ông nữa! Mọi người có nuôi thú cưng không? Tớ nuôi một con Alaska rất to, đứng lên còn cao hơn cả tớ. Lông màu nâu và trắng vừa xù vừa mềm khiến nó càng trông đồ sộ hơn, hệt như một chiếc xe container vậy. Con chó này thực ra là do bạn thân tớ và bạn trai cô ấy nuôi, à không, bây giờ phải gọi là 'bạn trai cũ' mới đúng. Đó là lý do vì sao lúc đầu tớ nói kỳ này không chỉ nói về thú cưng.
Bạn thân tớ và bạn trai cũ định kết hôn, khi bàn về sính lễ thì ban đầu đã thống nhất là 8 vạn 8. Hai ngày sau, bạn trai cũ cô ấy lại nói mẹ anh ta đi xem bói bảo số 'tám' xung khắc với anh ta nên có thể đổi thành 6 vạn 6 không. Rồi hai ngày nữa trôi qua, bạn trai cũ cô ấy tuyên bố bà nội bị bệnh cần tiền thuốc men, sính lễ 3 vạn 6 được không? Được thì cưới ngay.
Trời ơi, tớ đi mua quần áo mặc cả còn không dám trả giá thế vậy mà anh ta dám à? Bạn thân tớ không nói được hay không mà chỉ lặng lẽ xem anh ta diễn kịch. Quả nhiên còn có phần tiếp theo. Người đàn ông này lại chạy đến nói tiền đã cho bạn bè mượn đi cấp cứu, đó là bạn nối khố tình cảm khác biệt nên không cho mượn là không nghĩa khí.
Bạn thân tớ liền rất bình tĩnh hỏi: 'Vậy rốt cuộc anh định đưa bao nhiêu?' Người đàn ông nói: 'Không đưa có được không? Dù sao sau này cũng sẽ sống chung, không phân biệt của anh của em.' Nghe đến đây tớ hoàn toàn hiểu ra. Ý của người đàn ông này là: tiền của em là của anh còn tiền của anh vẫn là của anh.
Bạn thân tớ nổi cơn thịnh nộ cãi nhau một trận lớn với anh ta. Người đàn ông thẹn quá hóa giận, lớn tiếng mắng cô ấy trở nên tham tiền từ lúc nào. Bạn thân tớ tức đến bật cười. Kết quả chắc mọi người cũng đã đoán được, hai người họ chia tay. Chắc chắn phải chia tay, không chia tay thì tớ sẽ tự mình lái xe nâng đến xúc đi cho lẹ.
Việc chia tay diễn ra vô cùng tồi tệ và mất mặt, cái gì mà máy giặt nồi cơm điện cũng muốn chẻ làm đôi chia mỗi người một nửa. Ngay cả giấy vệ sinh cũng phải đếm từng cuộn rồi chia đôi. Vậy thì vấn đề đặt ra là thú cưng phải chia thế nào?
Bạn thân tớ kiên quyết không giao con chó cho gã đàn ông tồi tệ kia. Gã đàn ông ấy lại khăng khăng nói bạn thân tớ bận công việc, chó đều do anh ta cho ăn và dắt đi dạo nên đương nhiên phải thuộc về anh ta. Bạn thân tớ nói mọi chi phí nuôi chó đều do cô ấy chi trả nên người đàn ông không có tư cách mang chó đi.
Hai người tranh cãi không ngừng vì chuyện này, suýt nữa phải đưa nhau ra tòa và đều đã đi tham khảo ý kiến luật sư. Cuối cùng quyền nuôi chó được phán cho tớ! Vui mừng khôn xiết! Tự nhiên có thêm một đứa con trai lớn! Trực tiếp lên chức mẹ mà không cần đau đớn!
Bạn thân tớ rất vui vẻ với việc con chó giao cho tớ nuôi nhưng bạn trai cũ cô ấy thì tức điên. Tại sao lại như vậy? Bởi vì khi hai người họ quyết định nuôi chó, cả hai đều khá bận rộn nên tớ là người đi chọn chó ở cửa hàng thú cưng, trên hóa đơn đều là tớ ký tên. Trước đây bạn thân tớ định trả lại tiền cho tớ nhưng tớ không lấy. Cho nên dù có kiện ra tòa, con chó này cũng là của tớ…"
Tạ Văn gật đầu cầm điện thoại đi về phía nhà ăn.
Ánh mắt bảo mẫu dõi theo bóng lưng anh thầm nghĩ thật là kỳ lạ. Trông bộ dạng anh không giống đang làm việc, khóe môi cong lên và tâm trạng rõ ràng là thoải mái. Bà từng thấy dáng vẻ anh làm việc, nghiêm túc đến đáng sợ chứ hoàn toàn không phải thế này.
Trước đây sao bà không nhận ra Tạ tiên sinh lại nghiện mạng xã hội đến vậy, vừa ăn cơm vừa nghịch điện thoại giống hệt đứa cháu trai mười tuổi của bà.
Bảo mẫu nén lại mọi suy nghĩ rồi bắt đầu công việc dọn dẹp.
Tạ Văn không nghe podcast nữa vì đeo tai nghe ăn cơm trông rất ngốc, còn nếu mở loa ngoài thì bảo mẫu sẽ nghe thấy nên anh chuyển sang giao diện WeChat.
Anh không thể tránh khỏi việc nhìn thấy dòng trạng thái Chúc Khúc Kỳ đăng vào sáng sớm, giọng điệu giống như đang ám chỉ anh.
Chim nhỏ không ăn rau mùi: […] Nhà ai người tốt mà lại đi "mạo phạm" người khác trong mơ hả, tôi xin hỏi. […]
Tạ Văn thầm xin lỗi. Xin lỗi nhé, anh cũng không muốn mạo phạm đâu nhưng giấc mơ không phải thứ anh có thể khống chế.
Lại đến thứ Hai, chuông báo thức năm giờ rưỡi vừa kêu là Chúc Khúc Kỳ không ngủ nướng thêm một giây nào. Cô thức dậy vệ sinh cá nhân, cho hai cái bánh bao, một khúc ngô cùng một quả trứng vào nồi hấp rồi dắt chó ra ngoài đi dạo.
Hơn sáu giờ Chúc Khúc Kỳ về nhà thì bữa sáng đã hấp chín. Cô ăn xong, ngồi xuống trang điểm rồi thay quần áo. Trước khi ra khỏi nhà cô kiểm tra lại điện nước ga cùng với máy cho ăn và máy uống nước tự động của Quán Quán, cầm chìa khóa xe và túi xách lái xe đến công ty. Trước khi xuống xe cô thay đôi giày thể thao đang đi bằng đôi giày cao gót rồi quẹt thẻ đi làm.
Trên đường đi cô còn mua thêm vài ly cà phê.
Đây chính là quy trình cố định buổi sáng ngày làm việc của Chúc Khúc Kỳ.
Tập đoàn Hoa Nghiên khởi nghiệp bằng việc nghiên cứu sản xuất điện thoại di động, đầu năm nay mở rộng sang lĩnh vực thiết bị gia dụng. Công ty chiếm trọn cả một tòa nhà văn phòng, vừa bước vào là thấy ngay thiết kế đậm chất công nghệ cùng ánh đèn rực rỡ.
Chúc Khúc Kỳ tinh thần phấn chấn mỉm cười chào hỏi mỗi đồng nghiệp quen biết mà cô gặp: "Chào buổi sáng!"
"Thư ký Chúc, hôm nay cậu đẹp quá!" Cô gái mắt sáng long lanh giơ hai ngón tay cái lên chân thành khen ngợi.
"Cảm ơn cậu, cậu cũng rất đẹp." Chúc Khúc Kỳ đưa một ly cà phê ra: "Uống cà phê không? Tớ mời. Tớ mua dư đấy."
"Americano à?"
"Có cả Latte nữa." Chúc Khúc Kỳ đổi một ly khác.
"Vậy tớ lấy Latte!"
Chúc Khúc Kỳ sải bước nhẹ nhàng đi vào văn phòng thư ký quen thuộc, ngồi xuống buộc tóc đuôi ngựa thấp để tiện làm việc.
Lịch trình tuần này, tiến độ công việc tuần trước cùng với một số động thái chính sách ngành đã được cô sắp xếp xong vào cuối tuần. Cô đến máy in in ra, đợi Hoàng Tổng đến sẽ mang vào cho ông.
Khi Chúc Khúc Kỳ đang lập danh sách công việc thì Triệu Nhiễm Nhiễm đến. Chị ấy đặt túi xuống bàn, chống nạnh thở dốc: "Tàu điện ngầm đông nghẹt, bữa sáng của chị bị ép văng đâu mất rồi."
Chúc Khúc Kỳ lấy một túi bánh mì xé từ ngăn kéo ra cùng với cà phê đưa đến bàn chị ấy: "Chị ăn đi, không cần cảm ơn em quá nhiều đâu."
Triệu Nhiễm Nhiễm cảm động đến sụt sùi: "Tiểu Chúc, vẫn là em tốt với chị nhất. Lần tới em đi công tác chị nhất định sẽ giúp em trông nom cậu con trai cưng của em."
"Thu lại đi, đừng diễn nữa." Nghe thấy hai từ "đi công tác", Chúc Khúc Kỳ nhớ đến vài hình ảnh không mấy tốt đẹp nên lầm bầm: "Chị đừng có trù ẻo em, em không muốn đi công tác nữa đâu."
Vừa thấy Hoàng Sâm vội vã đi về phía văn phòng, Chúc Khúc Kỳ lập tức thu lại vẻ mặt rồi nhanh chóng cầm tài liệu đi theo.
"Tiểu Chúc cô đến vừa đúng lúc." Hoàng Sâm giơ tay, lòng bàn tay hướng xuống chỉ vào cô: "Tạm gác công việc trong tay lại, tôi có một nhiệm vụ quan trọng giao cho cô. Chiều nay Tạ Tổng của tập đoàn Vân Lan sẽ đến Thủ đô, cô đi sân bay đón cậu ta."
Chúc Khúc Kỳ: "?"
Buổi chiều? Buổi chiều nào? Có phải là chiều nay không?
Ông trời đừng đùa cô nữa, cô đã sớm tự nhận định trong lòng rằng cô và Tạ Văn sẽ không còn cơ hội gặp mặt nữa.
Chỉ cần không gặp mặt thì mầm mống tình cảm kia sẽ bị bóp chết từ trong trứng nước.
Chuyện này là sao đây?
Ông trời cứ nhất định phải đưa người đến tận cửa, lỡ cô không kiềm chế được thì phải làm sao?
Khi đó có lẽ sẽ không chỉ dừng lại ở việc mạo phạm đối tác của sếp trong mơ nữa rồi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-532315.png&w=640&q=75)















-481703.jpg&w=640&q=75)
