Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Nước mưa tụ lại trên kính cửa sổ rồi trượt xuống tạo thành những vệt nước ngoằn ngoèo. Ngón tay Tạ Văn lướt nhanh qua dòng trạng thái đó, tim đập cực nhanh nên anh phải cố ý lờ đi cảm giác chột dạ đang dâng lên trong lòng.
Anh đang căng thẳng cái gì chứ vì giấc mơ của con người đâu có thông nhau, cô sẽ không biết giấc mơ của anh đâu.
Tạ Văn chậm rãi thở hắt ra rồi nhìn kỹ lại thì thấy dòng trạng thái tiếp theo cũng là do Chúc Khúc Kỳ đăng từ hôm qua.
Chim nhỏ không ăn rau mùi: [Trước đó có nhiều bạn hỏi tớ về phần tiếp theo vụ đâm xe, tớ giải đáp đây! Hoan nghênh mọi người nghe kỳ podcast mới nhất của tớ, nghe xong cấm cười nhé, nếu không tối nay sẽ bị tớ ám sát đấy.]
Hình ảnh đính kèm chính là ảnh chụp màn hình podcast của Chúc Khúc Kỳ.
Tên kênh là "Hành tinh bánh quy nhỏ", tiêu đề kỳ này được đặt vô cùng thu hút sự chú ý nhưng với tư cách là một trong những người trong cuộc thì Tạ Văn biết rất rõ cô viết sự thật chứ không hề bịa đặt.
[Khi tớ đâm trúng một chiếc Rolls-Royce rồi phát hiện chủ xe là ông chủ bên A tương lai của mình? Tớ phải làm sao để sống vui vẻ đây.]
Tạ Văn bị câu nói phía sau chọc cười.
Khuôn mặt vốn luôn nghèo nàn cảm xúc kia giờ đây lại lộ ra những biểu cảm phong phú chưa từng có.
Thế này là sao đây?
Dám công khai trêu chọc người khác sao?
Chẳng lẽ Chúc Khúc Kỳ quên mất ông chủ bên A tương lai là anh đây đang là bạn bè trên Wechat của cô nên cô đăng gì anh đều thấy được sao. Hay là cô quên phân nhóm chặn anh rồi?
Hơn nữa anh thấy Chúc Khúc Kỳ khá lạc quan nên không đến mức vì chuyện này mà không thể sống vui vẻ tiếp được.
Mở đầu là một đoạn nhạc có tiết tấu vui tươi hệt như nhạc nền của điệu nhảy thiết hài làm cảm xúc cũng bất giác bị cuốn theo, vừa nhẹ nhàng lại vừa vui vẻ. Vài giây sau, một giọng nói quen thuộc truyền qua tai nghe, ngọt ngào trong trẻo tựa như ly nước chanh mật ong ngày hè: "Hello hello, chào mừng đến với Hành tinh bánh quy nhỏ, mình là bạn của các cậu - Cookie đây, đã lâu không gặp, hôm nay tớ lại đến chia sẻ với các cậu những hạnh phúc nhỏ bé và phiền não lớn lao trong quá trình trưởng thành của tớ đây!!"
Tạ Văn lại bị chọc cười. Trước đây anh chưa từng phát hiện điểm cười của mình lại thấp thế này.
Ngay sau đó là tiếng thở dài thườn thượt của Chúc Khúc Kỳ: "Haizz, con người ta trước khi phạm sai lầm thì thật sự rất khó hiểu được một số hành vi của chính mình. Ví dụ như đến tận bây giờ tớ vẫn không nghĩ ra tại sao mình đi ra ngoài lại không gọi xe mà cứ khăng khăng mượn xe bạn để tự lái. Tớ tin là khi nhìn thấy tiêu đề kỳ này thì mọi người đều tưởng mình đang mở nhầm app tiểu thuyết vì cô bạn thân của tớ cũng nhận xét y như vậy."
Chúc Khúc Kỳ dùng giọng điệu hài hước sinh động kể lại toàn bộ quá trình sự việc. Hôm trước đâm trúng xe Rolls-Royce, hôm sau đi ăn lại gặp đúng chủ xe mà người đó lại chính là ông chủ bên A của cô. Bị bạn thân lèo nhèo đòi xem mặt chủ xe nên cô liều mạng lén chụp trộm, kết quả quên tắt đèn flash nên bị chủ xe bắt quả tang tại trận. Để che giấu thì cô giả vờ nghe điện thoại nhưng lại cầm ngược máy làm bằng chứng phạm tội trên màn hình phơi bày rõ rành rành trước mắt đối phương. May mà chủ xe đại nhân có tấm lòng rộng lượng không gây khó dễ cho cô, hơn nữa còn cực kỳ ga lăng khi không hề nhắc đến chuyện này. Cô cứ tưởng mình đã thoát kiếp nạn, đại nạn không chết ắt có hậu phúc nhưng không ngờ cốt truyện lại cua gắt khi cô bị sếp nhà mình phái đi làm tài xế lái xe đưa chủ xe đi công chuyện. Sau khi lên xe vì muốn chỉnh ghế ngồi mà ai ngờ bấm nhầm nút làm cả người nằm vật ra luôn.
Kể đến đây, Chúc Khúc Kỳ nói: "Lúc đó tớ sợ ông chủ bên A phán một câu: Xin chào, ở đây cấm ngủ đấy nhé."
Tạ Văn bật cười một tiếng, trong đầu đồng thời phát lại những hình ảnh mà chính mình đã trải qua.
Có lẽ anh là người có cảm giác nhập tâm nhất trong số tất cả các thính giả.
Chúc Khúc Kỳ kể tiếp chuyện cô chật vật chỉnh ghế lại rồi tìm mãi không thấy nút khởi động đâu làm toát cả mồ hôi hột, cuối cùng vẫn phải để ông chủ bên A ra tay.
"Cô bạn thân mà tớ nhắc ở trên lúc này lại nhảy ra phá đám, cuộc gọi đó sớm không gọi muộn không gọi mà cứ nhè đúng lúc tớ đang lái xe thì gọi tới. Nói thật nhé, tớ tự tìm đường chết thì bạn thân tớ cũng phải chịu một nửa trách nhiệm. Do tớ không rảnh tay nghe điện thoại nên đành nhờ ông chủ bên A nghe giúp, anh ấy mở loa ngoài làm giọng nói oang oang của bạn tớ vang vọng khắp xe. Cậu ấy truy hỏi tớ về diễn biến tiếp theo vụ chụp lén bị phát hiện, thậm chí còn chuẩn bị sẵn bỏng ngô và hạt dưa để hóng chuyện tiếp. Mà lúc đó ông chủ bên A đang ngồi ngay cạnh tớ nghe rõ mồn một không sót chữ nào. Lúc ấy tớ chỉ muốn vứt xe bỏ chạy, có trời mới biết tớ đã kiên trì lái xe đến đích bằng cách nào, chắc là nhờ tố chất chuyên nghiệp của người làm công ăn lương đấy."
Khi kỳ podcast sắp kết thúc, Chúc Khúc Kỳ đột nhiên nói rất nhỏ như đang thì thầm bên tai người ta: "Chốt lại một câu là ông chủ bên A thực sự siêu siêu đẹp trai nhưng tớ cũng thực sự thực sự không muốn gặp lại anh ấy nữa đâu. Chắc sau này sẽ không gặp lại nữa nhỉ, nếu không tớ sẽ xấu hổ đến mức dùng ngón chân đào ra cả một tòa lâu đài mất."
Cuối cùng là một bài hát tiếng Anh êm dịu với phong cách hoàn toàn trái ngược với lúc mở đầu kèm theo lời kết nhẹ nhàng êm ái của Chúc Khúc Kỳ: "OK, hôm nay tám đến đây thôi nhé, cảm ơn các bạn đã ghé thăm hành tinh của tớ, hẹn gặp lại ở kỳ sau. Bye bye, chúc ngủ ngon, chúc bạn có giấc mơ đẹp."
Tạ Văn nhắm mắt lại, quả thực anh đã có một giấc mơ liên quan đến cô nhưng không biết nên nói là tốt hay không tốt.
Anh chậm rãi mở mắt rồi vẫn còn thòm thèm bấm vào phần bình luận, hóa ra không chỉ có mình anh bị chọc cười.
Những dòng đầu tiên đều bị spam bởi chuỗi "Ha ha ha ha ha", Tạ Văn nhìn nhiều đến mức sắp không nhận ra chữ này nữa rồi.
[Bạn thân cậu nói đúng đấy, diễn biến như tiểu thuyết vậy.]
[Thật sự không phải đang bịa chuyện à? Tình tiết nối tiếp nhau mượt quá, kịch tính ghê.]
[Làm tớ cũng tò mò nhan sắc chủ xe rồi, nếu tớ cầu xin thì cậu có cho tớ xem không?]
[Cậu đang mơ à, đăng lên là biết ai ngay.]
[Hả? Mọi người tin là thật sao? Tớ toàn nghe như nghe kể chuyện thôi đấy. Mà đừng nói chứ nghe còn đã hơn nghe đọc truyện, ăn cơm ngon miệng hẳn!]
[Bánh quy nhỏ ơi, có hứng thú tham gia chương trình hài độc thoại không, muốn đề cử cậu ghê.]
Tạ Văn rất muốn thanh minh giúp Chúc Khúc Kỳ rằng những gì cô nói đều là thật, anh có thể làm chứng không có chữ nào là bịa đặt cả nhưng anh đã kìm lại.
Tạ Văn bỏ cả cơm trưa để nghe liền tù tì mấy kỳ. Kỳ đang phát là Chúc Khúc Kỳ kể về trải nghiệm những ngày đầu mới bước chân vào chốn công sở, cũng vô cùng thú vị.
Lời mở đầu vẫn là câu giới thiệu bản thân vui nhộn đó, mỗi lần nghe thấy mấy chữ "hạnh phúc nhỏ bé, phiền não lớn lao" là khóe môi Tạ Văn lại không kìm được mà nhếch lên.
"Các bạn của tớ chắc hẳn cũng từng trải qua giai đoạn gà mờ chốn công sở rồi đúng không? Yên tâm đi, các bạn nhỏ mới đi làm đừng lo âu quá, ai cũng phải lăn lộn ở tân thủ thôn rồi mới trưởng thành thành những kẻ lão làng ghê gớm được! Còn nhớ lần đầu tiên tớ tháp tùng sếp đi gặp khách hàng, sếp đối xử với tớ rất tốt còn dặn dò trước là vị khách hàng này thích chơi cờ nhất, nghe nói tớ chơi cờ khá giỏi nên lát nữa gặp người ta phải thể hiện cho tốt. Tớ bảo sếp cứ để em lo, không thành vấn đề, em đảm bảo sẽ đánh cho khách hàng trên bàn cờ không còn manh giáp phải nhận thua đầu hàng. Khóe mắt sếp giật giật bảo có cô đúng là phúc của tôi. Tớ nghe giọng điệu sếp không đúng lắm, ngẫm nghĩ một lúc mới hậu tri hậu giác nhận ra, sếp ơi có phải sếp muốn em giả vờ vô tình nhường cờ để thua khách hàng dỗ người ta vui vẻ không? Thế thì không được. Tớ là người có lòng hiếu thắng cực cao, tuyệt đối không cho phép bản thân thất bại. Mặt sếp xanh mét luôn. Tuy nhiên thì cuối cùng tớ vẫn ngoan ngoãn nghe lời..."
Một cuộc điện thoại gọi đến khiến Tạ Văn buộc phải tạm dừng, trên mặt vẫn còn vương nụ cười: "Có việc gì?" Giọng nói cũng ẩn chứa ý cười nhàn nhạt.
Trợ lý tưởng mình nghe nhầm, ngây người vài giây mới lấy lại tinh thần: "Tạ Tổng, Phó tổng giám đốc Dương đi công tác về rồi, ông ấy nói tuần sau có thể sắp xếp đi thị sát Tập đoàn Hoa Nghiên."
Tạ Văn khẽ mím môi, giọng nói khôi phục vẻ bình thường, lạnh nhạt không chút gợn sóng: "Tôi sẽ đích thân đi."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-532315.png&w=640&q=75)















-481703.jpg&w=640&q=75)
