Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Những lời Tiểu Tửu nói cứ văng vẳng trong đầu khiến Chúc Khúc Kỳ cảm thấy hơi tuyệt vọng. Chẳng lẽ cô thực sự nảy sinh những tâm tư không nên có với Tạ Văn sao? Cô rung động rồi ư? Cô thích anh rồi sao?
Sao có thể chứ?
Bình tĩnh lại, Chúc Khúc Kỳ, mày phải bình tĩnh lại.
Đừng mơ tưởng đến những điều không nên mơ tưởng, chắc chắn là mày bị ảnh hưởng bởi giấc mơ thôi. Mơ thì cũng chỉ là mơ chứ sao có thể coi là thật được.
Trong một khoảnh khắc nào đó thì Chúc Khúc Kỳ bỗng nhiên tỉnh táo lại, tại sao cô phải nghe theo lời Tiểu Tửu chứ?
Lời Tiểu Tửu nói chắc gì đã đúng?
Cái gì mà ngày nghĩ gì đêm mơ nấy, toàn là nói bậy.
Chúc Khúc Kỳ đã nghĩ sẵn lý do để phản bác nhưng Tiểu Tửu dường như còn chê tâm trí cô chưa đủ rối loạn nên đã châm thêm dầu vào lửa trước khi cô kịp mở miệng: "Tớ cũng hay mơ mộng xuân lắm nhưng đối tượng trong mơ của tớ toàn là những gương mặt mờ ảo thôi. Thỉnh thoảng có vài lần rõ nét thì cũng là khuôn mặt hoàn toàn xa lạ chứ chẳng phải người từng gặp ngoài đời thật đâu."
Những lời Chúc Khúc Kỳ định nói nghẹn lại nơi cổ họng khiến cô ngẩn ngơ hỏi: "Ý cậu là sao?"
Tiểu Tửu cười hì hì nói: "Nói nhiều như vậy rồi nên tớ rất tò mò rốt cuộc cậu đã mơ thấy ai thế? Hoảng loạn đến mức sáng sớm tinh mơ đã gọi điện thoại đoạt mệnh liên hoàn bắt tớ phải dậy, rõ ràng là cậu đang bị giấc mơ ám ảnh sâu sắc."
Chúc Khúc Kỳ mím chặt môi im lặng không đáp.
Chúc Khúc Kỳ không nói thêm nửa lời mà dứt khoát cúp điện thoại trong tư thế như kẻ thua trận bỏ chạy.
Màn hình máy tính vụt tắt và chuyển sang màu đen, khuôn mặt Chúc Khúc Kỳ phản chiếu trên màn hình giúp cô nhìn thấy dáng vẻ đang cố che giấu sự bối rối của mình nên đành ôm đầu phiền muộn rồi thở dài thườn thượt.
Sau khi ngồi tĩnh tâm một lúc lâu thì Chúc Khúc Kỳ bắt đầu phân tích sự việc một cách lý trí, cô và Tạ Văn ở hai thành phố khác nhau nên sau này có lẽ cũng chẳng có cơ hội gặp lại, cho dù cô thực sự có cảm giác khác lạ với anh thì tâm tư này cũng sẽ dần phai nhạt theo thời gian mà thôi.
Có điều khuôn mặt kia của anh quả thực khiến người ta ấn tượng sâu sắc, chỉ nhìn một lần là khắc sâu vào tâm trí.
Khoan đã, sao suy nghĩ của cô lại lệch hướng rồi...
Ở một thành phố khác xa xôi thì Tạ Văn lại mất ngủ theo thói quen và mãi đến hơn bốn giờ sáng mới chợp mắt được.
Ngoài cửa sổ trời bắt đầu đổ mưa nhỏ tạo ra những tiếng tí tách khiến anh ngủ không được yên giấc, trong cơn mơ màng anh nghe thấy có người đang gọi tên mình. Anh mở mắt ra thì thấy mưa đã tạnh, ánh mặt trời mới mọc tỏa ra những tia sáng vàng rực rỡ chiếu vào phòng và rơi trên mí mắt anh hơi nóng.
Cửa sổ mở một nửa để gió lùa vào thổi tung tấm rèm trắng tựa như đôi cánh bướm đang chao liệng.
Tạ Văn dậy đứng bên cửa sổ một lúc rồi đi về phía thư phòng.
"Tạ Văn, Tạ Văn."
Giọng nói kia lại vang lên gọi tên anh.
Giọng nói mang đậm cảm giác thiếu nữ, ngọt ngào thanh khiết như vị kẹo dẻo hương quýt.
Tạ Văn quay đầu lại theo hướng phát ra tiếng gọi và nhìn thấy một đôi mắt cười cong cong qua khe hở giữa những hàng kệ sách, chúng trong veo như viên bi thủy tinh lại cũng giống như hồ nước tự nhiên vừa trong trẻo, sáng ngời lại vừa linh động.
Anh ngẩn ngơ nhìn rất lâu mà không nỡ dời mắt đi.
Là em sao? Em đến tìm tôi à?
Tạ Văn dễ dàng bị khơi gợi lại đoạn ký ức đau khổ nhất thời niên thiếu, chính cô là người đã cùng anh vượt qua rất nhiều đêm dài đằng đẵng khó khăn ấy.
Anh không kìm nén được niềm vui sướng trào dâng từ đáy lòng khiến bước chân có chút rối loạn vì sợ chỉ cần chớp mắt một cái là cô sẽ biến mất.
Tạ Văn băng qua kệ sách để tìm cô.
Anh nhìn thấy cô rồi nhưng chỉ có đôi mắt là rõ ràng còn nửa khuôn mặt dưới như bị bao phủ bởi một màn sương, dù anh có cố gắng thế nào cũng không nhìn rõ được.
Không thể nhìn rõ nên Tạ Văn chỉ đành đưa tay ra chạm vào, cảm giác ấm áp và mềm mại tựa như lớp vỏ bánh nếp mềm dẻo bên ngoài chiếc bánh Đại Phúc mà cháu gái anh thích ăn, anh khẽ véo nhẹ khiến ngón tay lún vào tạo thành hai vết lõm nông.
Cô nhíu mày có vẻ như bị anh véo đau làm anh sững sờ rồi luống cuống buông tay xin lỗi: "Xin lỗi em."
Cô không giận mà đôi mắt lại cong lên như vầng trăng khuyết, cô nghiêng mặt cọ cọ vào lòng bàn tay anh. Cô là thỏ con hay là mèo con thế, sao lại đáng yêu đến vậy, anh lại muốn véo má cô nữa rồi nhưng anh đã kiềm chế lại vì sợ cô sẽ nhíu mày không vui giống ban nãy.
Tạ Văn nhìn cô chằm chằm, hơi thở trở nên nặng nề khiến yết hầu sắc bén khẽ chuyển động lên xuống.
"Tôi có thể hôn em không?"
Khoảnh khắc lời nói thốt ra thì chính Tạ Văn cũng giật mình, sao anh lại nói ra những lời giấu kín trong lòng thế này? Chuyện này chẳng giống anh chút nào. Rõ ràng anh đủ chín chắn và từ rất lâu trước đây đã đoạn tuyệt với bốn chữ "tùy tâm sở dục".
Cô không trả lời nhưng Tạ Văn cũng không tỏ vẻ thất vọng, vốn dĩ là do anh đường đột trước nên cô không muốn để ý đến anh là chuyện quá bình thường.
Nhưng giây tiếp theo, cô mỉm cười kiễng chân lên chủ động hôn lên má anh rồi đến môi, cọ xát nhẹ nhàng êm ái.
Khoảng cách gần như vậy mà anh vẫn không nhìn thấy toàn bộ khuôn mặt cô, cô đang đeo khăn che mặt sao?
Tạ Văn nghe thấy tiếng tim mình đập "thình thịch" va vào lồng ngực, liệu cô có nghe thấy không? Cô có thấy ồn ào không? Anh không còn tâm trí đâu để suy nghĩ nữa, một tay chống lên mép kệ sách khiến gân xanh trên mu bàn tay nổi lên và giật giật, tay kia đỡ lấy gáy cô để giành lại quyền chủ động trong nụ hôn này.
Cô rất tin tưởng và cũng rất ỷ lại vào anh, mặc cho anh làm gì thì cô cũng cực kỳ phối hợp, quả thực là để mặc anh muốn làm gì thì làm.
Tạ Văn ôm cô ngã xuống ghế sô pha, nhìn đuôi mắt cô gái dưới thân ửng đỏ khiến anh không nhịn được mà đặt môi lên mí mắt cô hôn nhẹ một cái, khi lùi ra thì đôi mắt ấy vẫn sáng lấp lánh nhìn anh chằm chằm, trong mắt chỉ chứa hình bóng anh.
Đôi mắt này nếu đặt trên gương mặt bất kỳ ai cũng đều lạc quẻ, duy chỉ có trên gương mặt Chúc Khúc Kỳ là phù hợp nhất.
Khoảnh khắc này anh cuối cùng cũng vén được màn sương và tấm khăn che mặt để nhìn rõ dung nhan cô một cách trọn vẹn.
Là Chúc Khúc Kỳ.
Tạ Văn không hề ngạc nhiên, cứ như thể trong tiềm thức của anh thì đôi mắt mà anh yêu thích vốn dĩ đã mọc trên khuôn mặt này rồi.
Ngón tay anh lướt từ đuôi mắt xuống chóp mũi thanh tú một cách lơ đãng rồi chạm vào đôi môi đỏ mọng ướt át và nóng hổi vẫn còn vương lại hơi ấm của anh. Anh rụt ngón tay về rồi dùng môi thay thế áp lên đó để mút mát sâu hơn và mạnh hơn.
Tạ Văn cảm thấy ngột ngạt nên muốn hít thở chút không khí trong lành, anh nghiêng đầu tỉnh dậy rồi hất tung chiếc chăn đang trùm kín mũi miệng và chớp mắt đầy ngơ ngác.
Đây là phòng ngủ của anh chứ đâu phải thư phòng gì.
Tạ Văn đau đầu như búa bổ nên day day ấn đường vài cái rồi dần dần tỉnh táo lại. Anh thế mà lại mơ giấc mơ như vậy.
Khi ngồi dậy thì đột nhiên cảm thấy có gì đó khác thường, anh khựng lại một chút rồi bình tĩnh xuống giường đi vào phòng tắm tắm rửa.
Rèm cửa đóng chặt không lọt một tia sáng nào vào khiến trong phòng tối om. Tạ Văn đã quen với môi trường như thế này nên không thấy bất tiện chút nào, anh quen cửa quen nẻo đi đến tủ lạnh lấy một chai nước đá uống non nửa chai để dập tắt ngọn lửa khô nóng cuối cùng còn sót lại trong cơ thể.
Tạ Văn đi đến trước cửa sổ sát đất rồi dùng ngón tay vén rèm lên, trời bên ngoài âm u và mưa vẫn đang rơi còn nặng hạt hơn cả lúc bốn giờ sáng, mưa đập vào cửa kính lộp bộp. Không giống như trong giấc mơ của anh có ánh mặt trời ấm áp trải đầy sàn nhà chiếu rọi lên những sợi lông tơ nhỏ xíu trên mặt cô thành màu vàng nhạt.
Chậc. Sao anh lại nhớ đến giấc mơ đó nữa rồi.
Tạ Văn quay lại bên giường, tiện tay đặt chai nước uống dở xuống rồi cầm điện thoại mở Wechat lên thì thấy trên bảng tin hiện lên ảnh đại diện quen thuộc là đóa pháo hoa nhỏ rực rỡ sắc màu.
Dòng trạng thái mới nhất của cô được đăng vào buổi sáng, không có hình ảnh mà chỉ có dòng chữ.
Ánh mắt Tạ Văn dừng lại ở đó trọn vẹn mười giây, anh cảm giác như mình đang bị ám chỉ khiến trong lòng dâng lên cảm giác chột dạ khó hiểu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-532315.png&w=640&q=75)


-198627.png&w=640&q=75)








%20(1)-232597.jpg&w=640&q=75)



