Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Ngày hôm sau, Lăng Nguyệt vẫn không đến công ty.
Việc này khiến Tiểu Tống thở dài suốt cả ngày.
Tuy Lăng Nguyệt không đến, nhưng nghe nói bên bộ phận dự án và bộ nghiên cứu phát minh đã bắt đầu triển khai phương án, chắc là do anh đã ra quyết định rồi, bọn họ mới rầm rộ khởi động dự án mới, dự tính sẽ tung ra trước Tết.
Bọn họ bận, bên hành chính cũng không khá hơn là bao, đặc biệt là khi họ phải tăng ca thì nghĩa là Chu Mỹ Tây cũng không thể tan làm đúng giờ, còn phải giúp họ đặt cơm.
trưởng phòng phải đón con, luôn tan làm đúng giờ, Tiểu Tống lại quá giảo hoạt, nên toàn bộ việc tăng ca đều đổ lên đầu Chu Mỹ Tây.
Mà cô cũng không thể phàn nàn câu nào, dù sao công ty vẫn đang treo “chức trưởng phòng” làm củ cà rốt trước mặt cô.
Nghĩ tích cực một chút, nếu dự án này thành công, Tết này tiền thưởng của họ chắc chắn sẽ tăng.
Mãi đến cuối tuần, Lăng Nguyệt mới đến công ty.
Sáng sớm khi ra khỏi nhà, anh chợt nhớ đến chiếc xe, định gọi người đến rửa, anh vốn dĩ chỉ cần ngồi xe sau khi uống rượu, trợ lý đều sẽ đưa đi rửa ngay. Anh không thích trong xe có mùi rượu, dù chỉ là chút tàn dư cũng không chịu được.
Việc nhỏ thế này, anh cũng lười giao cho trợ lý chính, liền tự mình gọi điện cho tiệm rửa xe. Nhưng vừa nối máy thì anh lại nhớ đến lời Tiểu Chu nói rằng áo vest của anh vẫn còn trong xe, liền cúi người mở cửa xe định lấy, kết quả vừa thò đầu vào liền ngẩn người.
Đầu dây bên kia vẫn đang nói chuyện: “Chúng tôi đến nhà anh trong vòng nửa tiếng được không? Để chìa khóa ở chậu hoa là được rồi.”
“Ờ…” Lăng Nguyệt trầm ngâm nửa giây, đổi ý: “Thôi, chưa cần rửa vội.”
Bên trong xe không hề có mùi rượu, chỉ phảng phất một mùi hương nhè nhẹ.
Lăng Nguyệt đoán là mùi nước hoa trên người Tiểu Chu, lúc ở cạnh cô không thấy đậm, không ngờ mùi hương lại lưu lâu như vậy.
Anh đóng cửa xe lại, không mang đi rửa nữa.
Anh đổi một chiếc xe khác lái đến công ty.
Hôm nay công ty có vẻ náo nhiệt khác thường, vừa bước ra khỏi thang máy Lăng Nguyệt đã nghe thấy tiếng cười bên trong, lễ tân thấy anh lập tức đứng dậy chào hỏi: "Chào buổi sáng, Tổng giám đốc Lăng."
Lăng Nguyệt gật đầu, tiếp tục đi vào trong.
Văn phòng tổng giám đốc ban đầu đặt ở cuối hành lang, nhưng từ khi anh đến thì không muốn mỗi lần đi vào phải đi xuyên qua hết dãy bàn làm việc, nên đã đổi sang phía bên kia. Bây giờ khi vào văn phòng, chỉ cần đi ngang qua phòng nước và bộ phận hành chính.
Văn phòng hành chính hôm nay không có ai, đi thêm vài bước nữa, anh liền thấy trong phòng nước ba người đang khí thế hừng hực chơi bóng bay.
Tiểu Tống quay mặt ra cửa, vừa nhìn thấy Lăng Nguyệt liền sáng mắt, lập tức chào: “Chào buổi sáng, Tổng giám đốc Lăng.”
Hai người còn lại nghe vậy cũng quay đầu lại chào anh.
Lăng Nguyệt khẽ “ừ” một tiếng, đi tới cửa, ánh mắt lướt qua cả ba người, không dừng lại ở ai lâu, anh hơi nhướng cằm hỏi: “Mọi người đang chuẩn bị gì vậy?”
Tiểu Tống nhanh nhảu giải thích: “Tối nay là đêm Giáng Sinh, lại đúng lúc tháng 12 là tháng có nhiều người sinh nhật nhất trong công ty, nên chúng tôi mua bánh kem, trang trí đơn giản một chút ạ.”
Chuyện này đã được ghi trong kế hoạch và dự toán từ đầu năm, Lăng Nguyệt cũng từng phản hồi ý kiến, chỉ là anh ấy có lẽ đã quên mất.
Lăng Nguyệt gật đầu mà không nói gì thêm.
Tiểu Tống lại luyên thuyên tiếp: “Lát nữa Tổng giám đốc Lăng cũng ra ăn miếng bánh kem nha.”
Ngay cả Lăng Nguyệt cũng hơi bất ngờ, anh không nói gì thêm nữa.
Chờ anh rời đi, Chu Mỹ Tây lập tức vào khu pha nước lấy cà phê. Lúc đợi pha cà phê, cô nhắc Tiểu Tống: “Lau miệng đi, nước miếng sắp chảy ra rồi kìa.”
Tiểu Tống cười khẽ, lại có chút tiếc nuối nói: “Áo gile của Tổng giám đốc Lăng đúng là phiên bản giới hạn thật.”
Hôm nay Lăng Nguyệt mặc một chiếc áo gile lông màu rượu vang đậm, bên trong là áo thun trắng, khoác thêm áo khoác nỉ màu đen dài, tóc không tạo kiểu, vài lọn lòa xòa trên trán, cả người nhìn rất đời thường, nhàn nhã, dịu dàng.
Nhưng kiểu này lại không phải gu của Tiểu Tống. Cậu ta mê tít mấy anh mặc đồ công sở, suốt ngày lên mạng xem video mấy anh mặc vest quỳ gối.
Đúng là biến thái!
Sau khi làm xong ly latte, Chu Mỹ Tây còn tìm một cái đĩa sứ nhỏ, chọn vài quả dâu tây đỏ mọng cùng vài trái cherry, bày lên khay mang đến văn phòng tổng tài.
Ai, lúc nãy cô còn thấy Tiểu Tống nịnh nọt, giờ nghĩ lại thấy mình cũng chẳng thua kém gì.
Nhưng mà hôm nay đến phiên cô trực, cũng không tính là quá mệt.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)








