Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Khi Ánh Mắt Ta Lảng Tránh Cũng Là Lúc Trái Tim Bắt Đầu Rung Động Chương 8

Cài Đặt

Chương 8

Lúc về đến nhà và chuẩn bị xuống xe, cô hơi do dự.

Chiếc áo vest này nhìn qua đã biết là hàng đắt tiền, để suốt một đêm trên ghế xe chắc chắn sẽ bị nhăn không ra hình dáng.

Nhưng nếu cô mang áo về nhà thì lại càng không ổn, dù trông có vẻ là người chu đáo, nhưng cũng sẽ hơi vượt ranh giới và dễ gây hiểu nhầm.

Dù sao thì cô cũng không phải là trợ lý thật sự.

Thôi, Chu Mỹ Tây nghĩ, loại người như Lăng Nguyệt thì quần áo toàn là đồ đặt giặt, nhăn chút cũng chỉ cần ủi hay giặt lại là xong.

Thế là cô đóng cửa xe, quay đầu về nhà.

Chu Mỹ Tây rửa mặt xong nằm xuống giường thì đã khá muộn, rõ ràng rất mệt, nhưng nhắm mắt lại vẫn không ngủ được, chỉ cảm thấy đầy bụng vì ăn quá nhiều ‘lẩu’ hải sản.

Rồi đầu óc cứ thế chạy loạn, tua lại tất cả những gì mình nhìn thấy, nghe thấy trong đêm nay.

Mùi nước hoa sang trọng trong xe, khách sạn xa hoa phung phí, biệt thự cao cấp giữa núi rừng, người đàn ông vừa đẹp trai vừa nhiều tiền… Gặp chuyện như thế ai mà không dao động cho được?

Hôm nay, Chu Mỹ Tây đã tiếp xúc ở khoảng cách gần nhất với thế giới của người giàu, từ đây, sự giàu có của Tổng giám đốc Lăng không còn là khái niệm mơ hồ nữa, trước kia chỉ nghe nói Tổng giám đốc Lăng rất có tiền, hôm nay mới thật sự thấy được "rất có tiền" là thế nào.

Haizz.

Phồn hoa đúng là mê người, khí chất cao quý đúng là áp đảo. Ngay cả Tổng giám đốc Lăng trong lòng cô cũng dường như đẹp trai hơn một chút, đúng là tài sản chính là yếu tố cải thiện nhan sắc đàn ông mạnh nhất.

Nghĩ đến đây, cô lại nhớ tới câu dặn dò cuối cùng của Tổng giám đốc Lăng trước khi đóng cửa xe, liền vội vàng lấy điện thoại nhắn tin báo bình an: "Tổng giám đốc Lăng, tôi về đến nhà rồi."

Không ngờ Lăng Nguyệt trả lời ngay: "Ừ, ngủ ngon."

Hả? Anh ấy thật sự vẫn đang chờ tin nhắn của cô sao? Chu Mỹ Tây cứ tưởng anh chỉ nói khách sáo thôi chứ.

Chu Mỹ Tây nhìn lại thời gian, sau khi cô về đến nhà còn rửa mặt dưỡng da mất hơn bốn mươi phút, khiến tổng giám đốc nhà người ta phải đợi lâu như vậy… Cô đúng là đáng chết.

Đêm nay cô trằn trọc mãi không ngủ được, cuối cùng không biết thiếp đi lúc nào, chỉ biết là rất muộn, vì sáng hôm sau khi phải dậy thì vô cùng khổ sở.

Cô không kịp trang điểm, cũng chưa ăn sáng. Vừa đến công ty, Tiểu Tống đã tròn mắt nhìn cô, dùng khẩu hình miệng không tiếng mà hỏi: "Ăn ‘gà’ rồi hả?"

Chu Mỹ Tây dùng khẩu hình đáp lại: “…Ăn mẹ cậu ấy.”

"Không được chửi bậy." Tiểu Tống nhịn cười, đưa cho cô một ly cà phê, trêu chọc: "Sao hôm nay trông cậu uể oải vậy? Cảm giác như bị đánh một trận hoặc là bị người ta hành hạ."

Cái miệng của Tiểu Tống đúng là không thể yên được, Chu Mỹ Tây bực mình nói: "Tôi không thể chỉ đơn giản là mất ngủ thôi à?"

"Hả?" Tiểu Tống cười gian, "Mất ngủ chỉ là kết quả, vậy nguyên nhân là gì? Là do bị..."

Tiểu Tống lập tức bày ra biểu cảm ‘vậy thì tôi yên tâm rồi’, rồi tiếp tục truy hỏi: "Nhà Tổng giám đốc Lăng ở đâu vậy? Nghe nói anh ấy ở Túc Sơn, có thật không?"

Chu Mỹ Tây chớp mắt: "Hôm qua cậu không ăn gà mà đi lái xe giúp anh ta, chẳng phải đã biết rồi à? Cậu ăn được mấy sao?"

Tiểu Tống nghiến răng nghiến lợi, đưa tay định véo mặt cô, Chu Mỹ Tây cười né tránh.

Sau khi đùa giỡn với Tiểu Tống một lúc, Chu Mỹ Tây cũng lấy lại được chút tinh thần, quay lại bàn làm việc xử lý công việc.

Hôm nay quả nhiên Lăng Nguyệt không đến công ty.

Chu Mỹ Tây đem việc tối qua Lăng Nguyệt dặn cô báo lại với trưởng phòng, đối phương lập tức giao cho cô nhiệm vụ tham dự và ghi biên bản cuộc họp.

Trời ơi, cô ghét nhất là họp hành.

Dù ghét, nhưng Chu Mỹ Tây vẫn ghi chép rất nghiêm túc, sợ bỏ sót chi tiết nào, cô thậm chí còn dùng điện thoại ghi âm lại.

Nhưng thật ra buổi họp này cũng chẳng đưa ra được kết luận gì, gần như mọi việc đều cần Tổng giám đốc Lăng quyết định.

Chu Mỹ Tây chỉnh sửa lại biên bản cuộc họp xong, chờ đến giờ ăn trưa mới gửi cho Lăng Nguyệt.

Mãi đến chiều, Lăng Nguyệt mới trả lời lại một chữ: "Được."

Tối tan làm về đến nhà, Chu Mỹ Tây gọi người lái thay tới.

Người đó vừa thấy xe sang thì hơi do dự, sợ lái trầy hay va đụng.

Đối phương cẩn thận như vậy, ngược lại khiến Chu Mỹ Tây yên tâm hơn.

Xe được lái đi rồi, Chu Mỹ Tây gửi thông tin đơn hàng cho Lăng Nguyệt, đồng thời còn nhắc anh: "Tổng giám đốc Lăng, áo vest của anh tối qua vẫn để trên xe."

Lăng Nguyệt vẫn chỉ trả lời lại một chữ: "Được."

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc