Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Khi Chu Mỹ Tây đẩy cửa vào văn phòng thì thấy Lăng Nguyệt đang đứng cạnh cửa điều chỉnh máy sưởi. Vì không biết anh sẽ đến nên cô chưa bật sẵn điều hòa, mà văn phòng này lại lạnh hơn bên ngoài đôi chút.
Chu Mỹ Tây đặt khay lên bàn làm việc của anh, tiện tay chỉnh lại bình hoa sáng nay cô mới thay.
Máy sưởi cần thời gian để làm ấm, Lăng Nguyệt bèn mặc lại áo khoác. Thấy vậy, lúc đi ra ngoài Chu Mỹ Tây cũng không đóng cửa phòng lại, nhiệt độ ngoài hành lang còn ấm hơn trong văn phòng.
10 giờ sáng, Lăng Nguyệt triệu tập một cuộc họp nhỏ với các trưởng phòng, không gọi người vào ghi biên bản.
Rèm phòng họp cũng không kéo lại. Khi Chu Mỹ Tây đi ngang qua lơ đãng nhìn vào thì thấy ai nấy đều khá thoải mái, không khí họp cũng nhẹ nhàng, Lăng Nguyệt còn chống tay phải lên bàn, tựa vào lưng ghế ngồi rất thư thả.
Cô cũng chú ý thấy trong phòng họp không còn nước, đang do dự có nên vào thêm nước thì Lăng Nguyệt bỗng nghiêng đầu, ánh mắt chạm phải cô.
Cả hai sững lại một chút, Chu Mỹ Tây liếc sang bình nước, rồi lại nhìn về phía anh, thấy anh khẽ lắc đầu, ý bảo cô không cần vào.
Chu Mỹ Tây liền yên tâm rời đi.
Họp xong, Lăng Nguyệt cũng rời khỏi công ty. Chu Mỹ Tây gọi điện hỏi anh có ăn trưa tại công ty không, anh nói có hẹn ăn trưa với đối tác, không quay lại.
Thế là cô vào văn phòng anh dọn ly cà phê còn dang dở và đĩa trái cây, mang sang khu pha nước rửa sạch.
Lăng Nguyệt mà đã nói trưa đi ra ngoài thì thường sẽ không quay lại trong ngày.
Tiểu Tống biết được thì lập tức phát cáu: “Gì chứ? Rõ ràng hứa sẽ ăn bánh kem mà!”
Chu Mỹ Tây cười khẩy trêu: “Người ta chỉ khách sáo với cậu chút thôi, cậu tưởng thật à?”
Công ty bọn họ rất trẻ hóa, đặc biệt là mấy người trong bộ phận R&D, gần như toàn là người trẻ tuổi. Những ai ngại giao tiếp thì cầm đồ ăn về chỗ ngồi, còn lại toàn là mấy “sói giao tiếp” náo nhiệt, còn chơi trò nối tiếp thành ngữ, Tiểu Tống đứng đầu hàng, không nối được thì dùng bóng bay đập người ta.
Gần đến giờ tan làm, Chu Mỹ Tây cùng Tiểu Tống quay lại khu pha nước thu dọn tàn cuộc. Vừa bỏ khay trái cây vào tủ lạnh xong, quay đầu lại thì thấy Lăng Nguyệt bước vào. Anh nhìn lướt qua chiếc bàn trống không, nhướn mày hỏi: “Tôi đến muộn à?”
Tiểu Tống quay lại, ánh mắt sáng rỡ như tú bà gặp khách quý, giọng cao lên hẳn: “Tổng giám đốc Lăng, chúng tôi tưởng anh không tới!”
“Không phải đã hứa với các cậu rồi sao?” Lăng Nguyệt khẽ cười, “Chỉ là tiệc xong rồi, tôi đến hơi trễ.”
Tiểu Tống lập tức vui rối rít, còn nhiệt tình lôi hộp bánh kem đã đóng gói từ trong tủ lạnh ra, dùng đĩa sứ bày lên rồi hai tay đưa cho Lăng Nguyệt: “Tổng giám đốc Lăng, mời anh ăn bánh kem!”
Lăng Nguyệt cũng rất biết điều, nhận lấy, còn cười cười nói: “Cảm ơn.”
Tiểu Tống như bị điện giật, sau khi Lăng Nguyệt rời đi vẫn còn chìm trong mê say, luôn miệng nói Lăng Nguyệt đang "thả thính" cậu ta.
“Không phải cậu nói anh ấy là trai thẳng à?” Chu Mỹ Tây hỏi.
“Chính cái kiểu ‘thả mà không biết mình thả’ mới mê chết người, hiểu không?” Tiểu Tống liếc cô một cái, “Nếu anh ấy là cong thật thì tôi đã sớm bò lên giường ảnh rồi!”
Chu Mỹ Tây nghĩ bụng, cho dù Tổng giám đốc Lăng có là cong, Tiểu Tống cũng khó mà bò lên giường ảnh được…
Người như Lăng Nguyệt, nhìn thôi cũng biết nếu có chọn bạn đời thì cũng là kiểu đứng top trong mọi ngành nghề. Làm sao lại chọn một nhân viên hành chính cho được?
Không phải cô kỳ thị nghề nghiệp, nhưng bộ phận hành chính trong công ty vốn là tầng lớp thấp nhất, ngày nào cũng làm đến mệt chết mệt sống mà chẳng ai quan tâm.
Hôm sau là lễ Giáng Sinh. Trên đường đã rất có không khí, mạng xã hội càng rộn ràng hơn, Chu Mỹ Tây và Tiểu Tống đều có chút không tập trung làm việc. Hai người họ đều đã hẹn với bạn tối nay sẽ đi ăn một bữa thịnh soạn mừng lễ.
Nhưng trớ trêu là hôm nay lại đặc biệt bận, trưởng phòng còn giao nhiệm vụ khiến Chu Mỹ Tây và Tiểu Tống phải tranh thủ thời gian nghỉ trưa ra ngoài giúp Tổng giám đốc Lăng mua quà tặng khách hàng nhân dịp năm mới. Việc này vốn trước giờ là do trợ lý của Tổng giám đốc Lăng phụ trách, vì chỉ có người thường xuyên đi theo Tổng giám đốc Lăng mới hiểu rõ sở thích của khách hàng.
Chu Mỹ Tây cầm danh sách, cùng Tiểu Tống ăn cơm xong đang không tình nguyện ra cửa. Buổi chiều cả hai còn cả đống việc trên tay, nếu buổi trưa không mua được quà thuận lợi thì có nghĩa là sẽ phải tăng ca.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)









-494595.png&w=640&q=75)






