Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Chu Mỹ Tây liếc mắt nhanh sang ghế phụ, thấy anh đã nhắm mắt.
Cô thầm cảm thán trước góc nghiêng hoàn hảo của anh, sao có người lại vừa có sống mũi cao, trán đầy đặn, đường viền cằm rõ nét, mi dài cong vút, đến độ rộng của cằm cũng như được tính toán tiêu chuẩn vậy?
Cho nên mấy chuyện đùa giỡn với Tiểu Tống thì được, chứ cô nào dám thật sự mơ mộng chuyện sếp thích mình chứ? Dù gì cô cũng tự thấy mình có chút nhan sắc, nhưng người như anh thì sao có thể chỉ nhìn vẻ ngoài?
Còn chuyện “ăn gà” gì đó, nghĩ tới thôi mà Chu Mỹ Tây cũng thấy buồn cười, nói ra còn giống như đang quấy rối tình dục.
Vậy sáng nay cô đánh nhẹ anh một cái, có tính là quấy rối cấp trên không?
Nghĩ đến đây, Chu Mỹ Tây lại nhịn không được, liếc nhanh xuống bụng anh. Nhưng ngay lúc ánh mắt cô vừa liếc qua, Lăng Nguyệt bất ngờ giơ tay điều chỉnh lại dây an toàn, làm cô hoảng đến suýt trượt tay lái.
May mà Lăng Nguyệt không phát hiện, mắt anh vẫn nhắm.
Lăng Nguyệt sống ở khu Túc Sơn, điều này với Chu Mỹ Tây cũng không bất ngờ.
Đó là khu biệt thự trong rừng núi nổi tiếng, mật độ dân cư cực thấp, được xem như biểu tượng đẳng cấp nhất trong các khu biệt thự.
Chu Mỹ Tây giảm tốc độ, xe lặng lẽ chạy trên đường nhựa, bên ngoài không nghe thấy chút âm thanh ồn ào nào, chỉ có tiếng cành lá hai bên xào xạc và tiếng côn trùng vang vọng.
Thì ra trên thế giới này vẫn còn có nơi yên tĩnh như thế này để sống.
Với người như Chu Mỹ Tây thường có giấc ngủ không được sâu, thỉnh thoảng nửa đêm bị tiếng xe cộ ngoài đường làm tỉnh giấc thì đây đúng là môi trường sống trong mơ.
Chu Mỹ Tây chạy xe theo chỉ dẫn được cung cấp, nhưng một lúc sau lại hơi mất phương hướng. Khi đang đưa tay định vuốt màn hình định vị, cô nghe thấy Lăng Nguyệt lên tiếng nhắc nhở từ bên cạnh: “Rẽ trái.”
Chu Mỹ Tây làm theo lời, rẽ xe sang trái.
“Cô lái xe vững thật.” Lăng Nguyệt bất ngờ mở lời.
Chu Mỹ Tây giật mình, không rõ là đang được khen hay bị chê vì chạy chậm?
Nhưng bản thân cô vốn là kiểu tài xế thận trọng, lại đang đi trên con đường lạ, lái chiếc xe trị giá mấy trăm triệu của người khác, làm sao mà dám chạy nhanh?
Chu Mỹ Tây cẩn thận giải thích: “Tôi không quen đường lắm.”
Vừa nói vừa hơi tăng tốc một chút.
“Không phải, là vì Tiểu Tần lái xe hơi ẩu, bình thường tôi uống chút rượu mà ngồi xe cậu ta là đau dạ dày ngay.” Lăng Nguyệt nói.
À à, thì ra là đang khen cô. Chu Mỹ Tây yên tâm.
Dưới sự chỉ dẫn của Lăng Nguyệt, Chu Mỹ Tây đưa xe đến trước một tòa nhà cao ba tầng. Cô đang định cho xe vào gara thì Lăng Nguyệt tháo dây an toàn, mở miệng nói: “Chỗ này đậu xe không tiện, cô lái xe tôi về trước đi.”
Chu Mỹ Tây không từ chối, còn phản ứng rất nhanh: “Vậy sáng mai tôi tìm người lái thay đưa xe về cho anh.”
Lăng Nguyệt “ừ” một tiếng, lại nhắc: “Đừng đến sớm quá.”
Chu Mỹ Tây mỉm cười: “Vâng, Tổng giám đốc Lăng.”
“Phía trước tới ngã ba thì rẽ trái, chạy thẳng là ra khỏi khu.” Lăng Nguyệt nói xong mở cửa bước xuống xe, trước khi đóng cửa còn hơi cúi người, ánh mắt dừng lại trên mặt cô một thoáng, giọng vừa khách khí vừa chân thành: “Tối nay vất vả rồi, đi đường cẩn thận.” Dừng lại một chút, anh lại nói thêm: “Về đến nhà nhắn cho tôi một cái.”
Chu Mỹ Tây mỉm cười, bình tĩnh trả lời: “Vâng, Tổng giám đốc Lăng.”
Lăng Nguyệt lại nhìn cô thêm một cái rồi mới đứng dậy đóng cửa xe.
Chu Mỹ Tây khởi động xe, đến lúc sắp rẽ trái mới từ gương chiếu hậu thấy Lăng Nguyệt xoay người bước vào nhà.
Dù dịu dàng và chu đáo như vậy, nhưng trong lòng Chu Mỹ Tây không hề nảy sinh chút mộng tưởng nào. Vì cô rất rõ ràng, câu dặn dò cuối cùng kia của Lăng Nguyệt chỉ đơn thuần là sự áy náy và quan tâm của một người đàn ông, một cấp trên, với một cô gái phải lái xe một mình về nhà vào đêm khuya.
Không có chút ẩn ý nào khác.
Dừng lại ở ngã tư đèn xanh đèn đỏ, Chu Mỹ Tây chịu hết nổi bản nhạc piano đang phát trong xe, thấy còn hai mươi phút nữa mới về đến nhà, cô lấy điện thoại kết nối Bluetooth và bật danh sách bài hát của mình.
Sau đó mới phát hiện ra áo vest của Lăng Nguyệt vẫn còn trên xe.
Khi lên xe anh cũng không mặc, chỉ tiện tay đặt trên đùi, chắc lúc xuống xe không để ý nên trượt xuống chỗ ngồi.
Chu Mỹ Tây cúi người nhặt áo lên, nhẹ nhàng phủi phẳng rồi đặt lên ghế phụ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)









-494595.png&w=640&q=75)






