Chu Mỹ Tây không dám tưởng tượng nếu được ở lại đây một đêm thì sẽ thoải mái đến mức nào.
Cô chụp ảnh gửi cho Tiểu Tống, bên kia lập tức gửi một icon đấm ngực dậm chân than trời than đất.
Chu Mỹ Tây gửi lại một icon cười trộm, nói: “Cũng bình thường thôi, thôi, cậu lo mà ăn ‘gà’ đi.”
Tiểu Tống gửi vài dấu chấm lửng rồi nhắn lại: “Tôi chịu cậu luôn á Chu Mỹ Tây…… Nhưng mà tôm hùm gan ngỗng thì giống thật đấy, tôi chủ yếu lo là cậu ăn tôm hùm gan ngỗng xong lại muốn ăn cả Tổng giám đốc Lăng luôn.”
Chu Mỹ Tây: ?
Chu Mỹ Tây: A a a a! Tôi phải nói bao nhiêu lần là tôi vượt qua được vòng phỏng vấn là nhờ trong mắt có sức sống chứ không phải vì ngoại hình! Lúc vào công ty, tôi còn ngã vào thùng rác rồi tự đứng dậy đấy!
Tiểu Tống: ...Đó không phải trọng điểm.
Chu Mỹ Tây: Hơn nữa tôi thề luôn, ánh mắt anh ấy nhìn cậu chắc chắn dừng lại lâu hơn tôi!
Tiểu Tống lập tức lại đắc ý: “Tất nhiên rồi, sức hút của tôi không ai cưỡng lại được, nhưng mà anh ấy là trai thẳng, chắc chỉ đơn thuần là thấy tôi đẹp thôi. Dù sao trong công ty chỉ có tôi mỗi ngày đi làm như đang catwalk trên sàn diễn mà. À đúng rồi, tuần trước anh ấy còn hỏi tôi cái áo hoodie tôi mặc là hiệu gì nữa cơ, ánh mắt của Tổng giám đốc Lăng thật sự rất tinh tế.”
Thế là Chu Mỹ Tây không nhịn được, cùng Tiểu Tống lao vào chủ đề “Tổng giám đốc Lăng rốt cuộc có thẳng không”, bàn tán suốt nửa tiếng.
Chu Mỹ Tây: Trong công ty mình còn ai là đàn ông mà từng hỏi cậu mặc đồ hiệu gì không?
Tiểu Tống: Còn ai nữa? Toàn mấy ông gu quê mùa không biết thưởng thức.
Chu Mỹ Tây: Trai thẳng nào mà cuối tuần nào cũng thay hoa mới trong văn phòng?
Tiểu Tống: Anh ấy từng nói với trưởng phòng là thấy văn phòng thiếu sức sống, ngoài hoa ra còn bày thêm nhiều cây cảnh khác nữa, với lại anh ấy không xài nước hoa.
Chu Mỹ Tây: Nhưng trên quần áo anh ấy có mùi thơm.
Tiểu Tống: Cái đó mà cậu cũng ngửi ra hả?
Chu Mỹ Tây: Thế nên cậu ăn ‘gà’ rồi hả?
Tiểu Tống: Bọn tôi vừa ăn gà rán xong, giờ đang định qua nhà anh ấy chơi game nè, he he.
Chu Mỹ Tây: Vậy chúc cậu tối nay ăn ‘gà’ vui vẻ nhé.
Tiểu Tống: Hừ hừ, cũng chúc cậu ăn ‘gà’ nha.
Chu Mỹ Tây: Nhớ xóa lịch sử trò chuyện nha.
Không biết buổi tiệc còn kéo dài bao lâu, nhưng Chu Mỹ Tây đoán là chắc cũng không sớm được, cô bật một chương trình tạp kỹ lên xem cho đỡ buồn, nằm trên ghế massage, bắt đầu mơ màng ngủ gật. Cuối cùng, điện thoại cũng reo lên.
Chu Mỹ Tây bắt máy ngay: “Tổng giám đốc Lăng?”
Lăng Nguyệt: “Bên tôi sắp xong rồi.”
Chu Mỹ Tây lập tức bật dậy: “Vâng, tôi đi lấy xe, sẽ chờ anh ở cửa.”
Cô dùng bộ đàm liên hệ với nhân viên lúc nãy dẫn cô vào phòng nghỉ, đối phương phản ứng rất nhanh, vừa bước ra cửa cô đã thấy xe của Lăng Nguyệt.
Cô ngồi vào xe, không bao lâu sau đã thấy Lăng Nguyệt đi ra cùng một người đàn ông, vừa đi vừa trò chuyện.
Lăng Nguyệt cởi áo vest, vắt lên tay, dáng người cao thẳng, khí chất nổi bật, chiếc gile và kiểu tóc thực sự rất hợp với anh.
Hai người trò chuyện vài câu trước cửa rồi vỗ vai nhau tạm biệt. Nhìn dáng vẻ thân thiết như bạn bè lâu năm. Khi thấy Lăng Nguyệt bước về phía xe, Chu Mỹ Tây lập tức thu lại ánh mắt, nhìn thẳng về phía trước.
Cửa xe mở ra, người đàn ông ngồi vào, thân xe hơi trùng xuống vì sức nặng, mùi rượu nhàn nhạt lẫn với hương thơm đặc trưng của anh lập tức tràn ngập không gian nhỏ hẹp.
Chu Mỹ Tây giữ bình tĩnh, khởi động xe rời khỏi khách sạn. Màn hình trong xe tự động hiện lộ trình về nhà Lăng Nguyệt. Anh nghiêng người thắt dây an toàn, tay còn lại bấm nút hạ kính xe xuống khoảng hai phân.
“Khó chịu lắm à?” Anh bất ngờ hỏi.
“Cái gì cơ?” Chu Mỹ Tây hơi ngẩn ra, nghiêng đầu nhìn anh, đối phương vẫn không quay lại.
“Mùi rượu.” Lăng Nguyệt nói, “Tôi thấy cô nín thở như sắp nghẹt thở vậy.”
Hả? Lộ liễu vậy sao? Chu Mỹ Tây đành cười gượng: “Cũng tạm.”
Thật ra là vì có anh ngồi bên cạnh nên cô hơi căng thẳng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

