Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Cô và tổng tài thì có thể nói chuyện gì chung chứ?
May mắn thay, đèn xanh bật lên, Chu Mỹ Tây vội vàng lái xe đi tiếp.
Không ngờ Lăng Nguyệt lại đột nhiên lên tiếng: “Tiểu Chu vào công ty bao lâu rồi?”
Trời ạ, đúng là kiểu đề tài của mấy ông chú.
“Hơn ba năm rồi.” Chu Mỹ Tây đáp, “Sắp được bốn năm.”
“Vậy là mới tốt nghiệp là vào công ty luôn?”
“Gần như thế, sau khi tốt nghiệp ở nhà nằm không mấy tháng thì bị ba mẹ đuổi ra ngoài đi tìm việc.”
Lăng Nguyệt hình như khẽ cười: “Tôi cũng gần như vậy.”
“Thật sao?” Chu Mỹ Tây ngạc nhiên quay sang nhìn anh một cái, có chút không tin, “Anh mà cũng từng ở nhà nằm không sao?”
Anh là sinh viên xuất thân từ trường danh tiếng mà.
“Đúng vậy.” Cảm nhận được ánh mắt của cô, Lăng Nguyệt ban đầu theo bản năng nhìn lại, khi trò chuyện thì nhìn vào mắt đối phương là một phép lịch sự đã ăn sâu vào tiềm thức nhưng ánh mắt chỉ giao nhau trong chốc lát, rồi anh lập tức cụp mắt xuống, tránh đi mà không để lộ dấu vết, “Lúc mới về nước vẫn chưa biết mình muốn làm gì, người nhà vốn định cho tôi vào công ty luôn, nhưng tôi không muốn, cãi nhau với họ mấy tháng.”
“Sau đó là đến công ty chúng ta sao?” Chu Mỹ Tây hỏi.
“Ừ, đúng lúc tôi cũng khá hứng thú với lĩnh vực này, thấy tiềm năng cũng tốt nên thử một lần.”
Chu Mỹ Tây không kìm được siết chặt vô lăng.
Anh nói ra nghe thì nhẹ nhàng như không, nhưng theo hiểu biết của cô, lúc trước anh mua lại công ty này đã bỏ ra hơn ba mươi triệu.
Sao anh lại có thể nói chuyện nhẹ tênh như thể chẳng khác gì những người bình thường khác.
Thật sự muốn liều mạng với mấy người có tiền bọn họ!
Nói là nói vậy, nhưng Chu Mỹ Tây cũng không bỏ lỡ cơ hội ngàn năm có một này để nịnh nọt, miệng ngọt ngào nói: “Tầm nhìn của Tổng giám đốc Lăng thật tốt.”
Cũng là lời thật lòng, mấy năm trước ngành này đúng là không được chú ý, lúc Chu Mỹ Tây mới vào công ty, cả công nhân lẫn tạp vụ chưa đến sáu mươi người. Khi đó hầu như không có đơn hàng, ông chủ cũ nợ nần chồng chất, tài sản công ty đều bị cầm cố, Chu Mỹ Tây và Tiểu Tống gần như ngày nào cũng đi phỏng vấn chỗ khác.
Chính là Lăng Nguyệt kịp thời tiếp quản công ty, trong vòng một năm vực dậy từ đống hỗn loạn, đưa công ty quay lại quỹ đạo.
Năm thứ hai Lăng Nguyệt vào công ty, ngành này bất ngờ bùng nổ, công ty họ phất lên nhanh chóng, sau đó cứ thế mà mở rộng, làm ăn ngày càng lớn.
Hơn nữa Lăng Nguyệt lại là một nhà đầu tư đầy tham vọng, không chịu dừng lại ở hiện tại, năm nay còn khai thác rất nhiều mảng mới.
Hiện giờ công ty đã tuyển gần hai trăm nhân viên, còn thuê thêm một tầng lầu, trang bị phòng ăn, phòng hoạt động, phòng tập thể thao, ngày nghỉ từ đơn nghỉ thành nghỉ hai ngày cuối tuần.
Chưa kể đến chuyện mỗi năm đều tăng tiền thưởng cuối năm.
Tiểu Tống mê Lăng Nguyệt đến chết không chỉ vì vẻ ngoài.
“Do vận khí tốt thôi.” Lăng Nguyệt nói với giọng thản nhiên, như thể đang nhắc đến chuyện sáng nay ăn gì, “Đánh cược đúng.”
Đấy, đúng là người có tiền, dù khoe khoang cũng không khiến người ta phản cảm, chỉ khiến người khác thấy khiêm tốn.
Khách sạn tổ chức tiệc rượu cách công ty không xa, đến một ngã tư đèn tín hiệu thì đã thấy bảng chỉ dẫn, theo hướng dẫn của Lăng Nguyệt, xe rẽ vào con đường hoa viên, trước mắt lập tức hiện ra một tòa kiến trúc phong cách kiểu cung đình Baroque.
Tòa nhà giống như một lâu đài trong mơ, uy nghi lộng lẫy toạ lạc giữa khu trung tâm đất chật người đông. Nghe nói nơi này là địa điểm hàng đầu để tổ chức yến tiệc và hôn lễ của giới nhà giàu và nhân vật nổi tiếng, vừa bước vào khuôn viên đã thấy không khí lẫn ánh sáng đều toát lên vẻ xa hoa.
Chu Mỹ Tây nhìn anh vừa cài cúc áo khoác vừa đi vào bên trong, đang định lái xe đi gửi thì có nhân viên bãi đậu xe đến ra hiệu cho cô xuống xe, muốn giúp cô đậu xe. Lại có một nhân viên khác cầm bộ đàm bước đến hỏi: “Chào cô, xin hỏi cô là trợ lý của Lăng tiên sinh đúng không? Phòng nghỉ ở tầng hai, tôi dẫn cô lên.”
Ủa, trợ lý mà cũng có phòng nghỉ riêng à.
Chu Mỹ Tây xuống xe, đi theo nhân viên vào khách sạn.
Nội thất bên trong khách sạn xa hoa khỏi phải nói, chỉ riêng một phòng nghỉ nhỏ cho một người cũng đầy đủ tiện nghi, không chỉ có trái cây, đồ uống mà còn có ghế mát xa và máy tính. Nhân viên phục vụ còn cho biết bên cạnh có nhà hàng buffet, Chu Mỹ Tây vốn định chỉ ăn tạm cho no, ai ngờ vừa bước vào đã thấy có cả tôm hùm và gan ngỗng.
Lần này được đãi ngộ thật quá đáng giá rồi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)








