Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Chu Mỹ Tây đành phải đáp: “Tổng giám đốc Lăng, tôi đi với anh.”
“Được.” Lăng Nguyệt giơ tay xem đồng hồ, “Mười phút nữa xuống lầu, tôi đợi ở gara tầng hầm.”
“Vâng, Tổng giám đốc Lăng.”
Lãnh đạo nói mười phút sau xuống lầu, nhưng Chu Mỹ Tây đâu dám thật sự đợi đủ mười phút mới đi.
Lăng Nguyệt vừa đi, Chu Mỹ Tây liền vội vàng tắt máy tính, thu dọn mặt bàn, đến ly nước cũng không kịp uống, xách túi lên rồi nhanh chóng rời đi.
Cô tranh thủ chỉnh lại tóc và dặm son trong thang máy, vừa đúng sáu phút thì đến nhà để xe.
Chỗ đậu xe của tổng giám đốc nằm gần thang máy.
Tòa nhà này có hơn chục công ty lớn nhỏ, nhưng chỗ đậu xe tốt như vậy chỉ có vài cái, tập trung ở hai cửa ra vào phía Bắc và Nam gần thang máy, một trong số đó là của Lăng Nguyệt.
Hôm nay anh lái một chiếc Bentley màu trắng. Chu Mỹ Tây đứng bên xe, cúi đầu nhìn lại bộ đồ hoodie và quần thể thao trên người, hiếm khi cảm thấy hơi ngượng ngùng.
Cô ăn mặc quá xuề xòa, sao có thể phù hợp với siêu xe này được, không giống trợ lý, mà càng chẳng giống tài xế.
Thang máy "đinh" một tiếng vang lên, Lăng Nguyệt bước ra, đi ngang qua Chu Mỹ Tây thì đưa chìa khóa xe cho cô.
Chu Mỹ Tây hai tay nhận lấy, đưa tay mở cửa xe.
Khoảnh khắc đóng cửa xe, cô còn có chút thấp thỏm, liệu có phải vừa rồi cô đóng hơi mạnh tay không?
Nhưng Lăng Nguyệt cũng không để ý, xe của anh nhiều đến mức nửa tháng không lái trùng chiếc, đương nhiên không bận tâm tài xế đóng cửa mạnh hay nhẹ.
Sau khi thắt dây an toàn, Chu Mỹ Tây bắt đầu điều chỉnh ghế, chân Lăng Nguyệt quá dài, khoảng cách ghế rộng đến nỗi cô duỗi tay cũng không chạm được vô lăng.
Cô mò dưới ghế bên trái cả buổi vẫn không tìm ra nút điều chỉnh, Lăng Nguyệt đợi vài giây rồi mở cửa xe, vòng sang bên ghế lái, cúi xuống chỉ cho cô vị trí nút bấm.
Chu Mỹ Tây lập tức tỉnh ngộ: “À à, cảm ơn anh, Tổng giám đốc Lăng.” Rồi khiêm tốn hỏi thêm: “Còn cái này là gì vậy ạ?”
Lăng Nguyệt đáp: “Chỉnh hỗ trợ phần eo.” Sau đó dứt khoát chỉ luôn toàn bộ các chức năng của các nút, lúc quay lại ghế phụ còn giải thích thêm các nút điều khiển ở bảng trung tâm và vô lăng.
Chu Mỹ Tây học một lần là hiểu, sau đó khởi động xe, đồng hồ đo sáng lên, động cơ phát ra tiếng gầm nhẹ.
Đây là lần đầu tiên trong đời cô lái một chiếc xe đắt tiền như vậy, nói không căng thẳng là giả. Nhất là vừa rồi khi Lăng Nguyệt cúi sát người chỉ nút điều chỉnh, hai người cùng cúi đầu, tóc anh vô tình lướt qua mặt cô, khiến tim cô đập loạn nhịp.
Từ lúc anh bước ra khỏi thang máy đến khi lên xe, chưa từng liếc nhìn cô một cái, ngay cả lúc chỉ nút ghế cũng luôn hơi cúi đầu.
Rất rõ ràng là đang cố ý tránh ánh mắt cô.
Quả thật, từng giây đều như đang nhắc nhở cô, sáng nay cô vỗ mông anh một cái.
Người này cũng thật là, rõ ràng là tổng tài lăn lộn thương trường bao năm, dù là đối tác hay đối thủ cũng đều có thể giữ thái độ điềm tĩnh, sao lại không thể bình thản một chút khi đối mặt với một cô nhân viên nữ lỡ tay vỗ nhầm?
Anh như vậy khiến Chu Mỹ Tây cũng khó xử theo.
Cô thật sự nghĩ không ra, rốt cuộc là anh đang xấu hổ cái gì? Người nên thấy ngượng là cô chứ!
Không gian chật hẹp tràn ngập mùi hương của Lăng Nguyệt. Không phải nước hoa, mà là một mùi hương không rõ ràng, giống như tỏa ra từ quần áo anh.
Lăng Nguyệt ngồi bên cạnh điều chỉnh bảng trung tâm, chỉnh nhiệt độ điều hòa, bật nhạc lên, một bản nhạc dương cầm nhẹ nhàng vang lên. Hệ thống âm thanh của siêu xe thật sự không tồi, Chu Mỹ Tây suýt chút nữa định kết nối bluetooth điện thoại mình.
Giờ tan tầm buổi chiều, đường hơi kẹt xe, Chu Mỹ Tây dừng xe trước đèn đỏ, tay phải theo phản xạ đặt lên bảng điều khiển trung tâm, khuỷu tay vô tình chạm vào tay người ngồi bên, cô còn chưa kịp phản ứng cũng đã vội rụt tay lại.
Liếc mắt thấy người đàn ông bên cạnh cũng rút tay về gần như cùng lúc, không khí lập tức trở nên gượng gạo, Chu Mỹ Tây buộc phải mở miệng phá tan sự ngại ngùng:
“Xin lỗi anh, Tổng giám đốc Lăng.”
“Không sao.” Lăng Nguyệt đáp, “Xe nhỏ quá.”
“Ha ha, Tổng giám đốc Lăng hài hước thật đấy.” Xe mấy trăm triệu mà bảo nhỏ? Đùa à.
Không khí vẫn rất gượng gạo.
Trước đây, hình như cô và Lăng Nguyệt chưa từng ở riêng với nhau.
Chu Mỹ Tây cố gắng vắt óc nghĩ ra một chủ đề để phá đi sự lạnh lẽo này, nhưng ý tưởng nào lướt qua cũng bị cô loại bỏ ngay.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)









-494595.png&w=640&q=75)






