Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Vừa vào văn phòng, cô nàng đã khen nước hoa của Tiểu Tống, nhanh chóng kéo gần khoảng cách với cậu ta, Tiểu Tống lập tức xung phong dẫn cô ấy đi tham quan các phòng ban trong công ty, để chào hỏi mọi người. Hai người xã giao tưng bừng khắp nơi, náo nhiệt không chịu được, tiếng ồn và tiếng cười vang lên liên tục.
Buổi trưa, Chu Mỹ Tây mời Tiểu Tống và các đồng nghiệp trong kỳ cùng xuống lầu ăn cơm Pháp, xem như lần liên hoan cuối cùng của phòng ban này, mọi người chúc cô thăng chức tăng lương, cũng chúc đồng nghiệp cùng kỳ điều chuyển suôn sẻ. Trong lúc ăn, Tiểu Tống không nhịn được cảm khái: “Nhìn Tiểu Ngôn giống hệt cậu hồi mới vào làm.”
Tiểu Ngôn chính là cô tân binh kia.
“Thật á?” Chu Mỹ Tây vừa nhét một miếng gan ngỗng sốt anh đào vào miệng, vừa mơ hồ hỏi, “Tôi hồi mới vào làm cũng tràn đầy năng lượng vậy à?”
Ngay cả chính cô cũng không nhớ rõ.
Tiểu Tống đáp: “Đúng vậy, miệng ngọt, ánh mắt sáng, lại còn cẩn thận, quan trọng là cũng xinh đẹp. Tôi nhớ năm đó mỗi ngày cậu đi làm đều trang điểm, quần áo chưa bao giờ lặp lại, lúc đó tôi thật sự cảm giác mỗi ngày cậu đều lên võ đài đấu với tôi.”
Chu Mỹ Tây lập tức bật cười: “Ý cậu là bây giờ tôi không xinh đẹp, không chịu làm việc à?”
“Không phải, chỉ là cậu bây giờ như cái xác không hồn, chẳng còn tí năng lượng nào. Cậu nghĩ xem bao lâu rồi mới trang điểm lại một lần?” Tiểu Tống vừa tiếc vừa trách, “Mỗi ngày cứ quanh quẩn bên Tổng giám đốc Lăng mà không biết tút tát lại bản thân chút à?”
Chu Mỹ Tây cười cười: “Tôi thấy mình chẳng có gì sai cả, chẳng phải cậu luôn bảo tôi để mặt mộc còn xinh hơn trang điểm sao? 'Rốt cuộc mỗi ngày cậu định lăn lộn gì trên khuôn mặt xinh đẹp kia?' chẳng phải là lời cậu hay nói à?”
Trước kia dù đi làm luôn trang điểm, nhưng kỹ thuật trang điểm của Chu Mỹ Tây thật sự rất kém.
“Hơn nữa mặc hoodie với quần nỉ siêu thoải mái chứ sao.” Chu Mỹ Tây nói, nhớ lại mùa đông lúc mới đi làm còn mặc tất da và áo khoác dày, đúng là ngốc thật.
Tiểu Tống nghe xong thì khịt mũi: “Kỹ thuật trang điểm của cậu đúng là dở thật, nhưng ít nhất đánh tí son, kẻ cái mi chứ?”
“Tôi có đánh! Thật mà!” Chu Mỹ Tây lập tức lấy khăn giấy lau miệng đưa cho cậu xem màu son dính trên đó, “Cái này gọi là màu nude, cậu hiểu không!”
“Mặt không có tí sắc khí nào, hoàn toàn không hợp với cậu, cậu còn không hiểu à?” Tiểu Tống gần như phát điên, “Cậu có thể đừng lãng phí cái khuôn mặt xinh đẹp kia được không? Khuôn mặt tinh xảo như vậy mà chẳng biết tận dụng, rõ ràng hợp với son hồng nhạt hoặc màu sáng một chút.”
Ăn xong bữa trưa, họ lại ngồi đó uống nước ép rau, bàn chuyện kỹ thuật trang điểm, không bao lâu sau đã đến giờ làm việc.
Khi quay lại công ty, họ phát hiện trước cửa có bày rất nhiều đồ đạc của phòng gym, thậm chí còn có cả một chiếc xe đạp đôi đặt đó.
Chu Mỹ Tây tức đến bật cười. Cả hai người hùng hổ ôm bóng yoga và dây đàn hồi về công ty, vừa đến thang máy thì cửa mở ra, thấy ngay Lăng Nguyệt đang đứng trong đó.
Chu Mỹ Tây lập tức thấy xấu hổ cực kỳ, còn Tiểu Tống thì vẫn tươi tỉnh như thường, vui vẻ chào: “Chào Tổng giám đốc Lăng!”
Lăng Nguyệt khẽ gật đầu “Ừm” một tiếng, ấn giữ cửa thang máy nghiêng người nhường cho họ vào, rồi nhìn hai người ôm đồ lỉnh kỉnh tò mò hỏi: “Sao vậy đây?”
“Phòng gym bỏ trốn rồi.” Tiểu Tống mặt mày khổ sở nói, “Chúng tôi tới trễ một bước, chỉ kịp lấy được hai quả bóng thể hình.”
Lăng Nguyệt sững người một chút, rồi thật sự không nhịn được bật cười. Chu Mỹ Tây lại càng thấy mất mặt, trừng Tiểu Tống một cái, nhỏ giọng nói: “Đừng nói nữa.”
Tiểu Tống thấy Lăng Nguyệt bị mình chọc cười, không những không thấy ngượng, còn hăng hái hơn, nói luôn: “Hay là Tổng giám đốc Lăng thu mua luôn phòng gym kia đi, xem như phúc lợi cho nhân viên chúng ta.”
Lăng Nguyệt hơi nhướng mày, trong giọng nói vẫn mang theo ý cười chưa dứt: “Tôi chưa từng làm ăn lỗ vốn.”
Tiểu Tống lập tức chuyển sang chế độ chào hàng: “Không lỗ vốn đâu, vị trí phòng gym đó đẹp như vậy, xung quanh toàn cao ốc văn phòng, có nhiều dân văn phòng đến tập lắm, chỉ riêng công ty chúng ta đã có mấy chục người tập ở đó rồi.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)









-494595.png&w=640&q=75)






