Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
“Ừm ừm.” Lăng Nguyệt đặt thùng bia xuống, trả lời lấy lệ hai tiếng, rồi nhìn sang Chu Mỹ Tây, môi khẽ cong: “Chê cười rồi.”
Chu Mỹ Tây không hiểu sao mặt hơi nóng lên, “Không đâu, bé đáng yêu lắm.”
Lăng Tinh ôm con cùng chồng lên lầu sắp xếp hành lý, Lăng Nguyệt cúi người ôm thùng bia vào bếp, Chu Mỹ Tây đi theo sau, hạ giọng báo cáo: “Tổng giám đốc Lăng, nguyên liệu nấu ăn phần lớn đã mua đủ. Một số thứ không tìm được, tôi mua hàng thay thế, chắc là vẫn dùng được.”
“Ừm.” Lăng Nguyệt đơn giản liếc qua phòng bếp được cô xử lý gọn gàng sạch sẽ, không lấy làm ngạc nhiên, nhưng lại cảm thấy trong lòng rất thoải mái: “Vất vả rồi.”
Tiểu Tần tuy cũng biết sắp xếp, nhưng dù sao vẫn khác nữ sinh. Chu Mỹ Tây làm đến mức mặt bếp không dính một giọt nước.
Anh thực sự cảm thấy mình đúng là có mắt như mù, lúc mới đến công ty tại sao lại không nghĩ tới chuyện mời cô làm trợ lý chứ?
“Không có gì đâu ạ, dù sao cũng có tiền làm thêm giờ.” Chu Mỹ Tây cười, lại nói: “Nếu tổng giám đốc không còn việc gì khác thì tôi xin phép về trước?”
Lăng Nguyệt ngẩng tay nhìn đồng hồ, mở miệng giữ cô lại: “Giờ cũng trưa rồi, hay ăn cơm xong hãy về?”
Chu Mỹ Tây vội xua tay: “Không cần đâu ạ, cảm ơn tổng giám đốc. Tôi vừa mới ăn sandwich, vẫn chưa đói.”
Lăng Nguyệt cũng không miễn cưỡng, nhẹ giọng “Được” rồi tiễn cô ra cửa, đứng nhìn cô lái xe rời đi.
Nghe tiếng xe ô tô, Lăng Tinh từ trên lầu xuống, thấy người đã đi rồi thì không nhịn được càu nhàu với Lăng Nguyệt: “Sao không giữ người ta lại?”
Lăng Nguyệt nghe ra được ngụ ý của em gái, bất đắc dĩ giải thích: “Cô ấy là trợ lý của anh.”
Lăng Tinh cười như không cười liếc anh một cái: “Anh đang nghĩ gì vậy? Em chỉ thấy cô ấy khá rụt rè, nên bảo anh giữ lại chơi một chút thôi.”
Lăng Nguyệt cứng họng không biết đáp gì.
“Khi nào thì đổi trợ lý vậy?” Lăng Tinh ngồi xuống cạnh ghế sofa, nhìn thấy trên bàn trà có khay trái cây tươi, liền cầm lấy một múi cam cho vào miệng, “Mà đúng là con gái có khác, có hoa có trái cây, em vừa mới vào phòng xem, trong phòng tắm còn có cả tinh dầu thơm nữa.”
“Vợ Tiểu Tần có dấu hiệu trầm cảm sau sinh, anh cho cậu ấy nghỉ ba tháng, tạm thời để cô ấy thay thế.” Lăng Nguyệt nói, “Cô ấy làm ở bộ phận hành chính, năng lực rất tốt.”
Hơn nữa, còn rất chú ý đến chi tiết.
Lăng Nguyệt nhớ lúc anh mới đến công ty, ngoài các trưởng phòng thì người đầu tiên để lại ấn tượng sâu sắc với anh chính là cô.
Mỗi lần anh đến công ty sớm đều thấy cô bận rộn trong phòng pha trà, lau chùi máy móc và bàn ghế, sắp xếp lại tủ lạnh và các loại trà túi lọc. Rõ ràng mỗi ngày đều có cô lao công đến dọn dẹp vệ sinh.
Cô thu dọn phòng trà sáng sủa, sạch sẽ, gọn gàng ngăn nắp. Cái máy pha cà phê kia đã dùng nhiều năm mà vẫn được cô giữ gìn như mới.
Một nhân viên hành chính tốt như vậy, thế mà sau lưng vẫn có người dị nghị, anh thấy thật không đáng cho cô.
Lăng Tinh không nhịn được nhướng mày: “Anh hơi nguy hiểm rồi đấy.”
Lăng Nguyệt khó hiểu quay sang nhìn.
Lăng Tinh không bày tỏ ý kiến, “Anh đâu phải kiểu yêu từ cái nhìn đầu tiên, mà em với Trần Tử Ngạn cũng quen nhau từ nhỏ đấy thôi, mà thích anh ấy cũng chỉ là chuyện trong khoảnh khắc thôi mà.”
Cô vừa dứt lời thì đằng sau vang lên tiếng cười.
Lăng Tinh lập tức đen mặt.
Trần Tử Ngạn bế con, mặt đầy sung sướng: “Trùng hợp quá, vừa xuống lầu đã nghe có người đang tỏ tình với anh.”
Lăng Tinh: “…… Em đang tỏ tình với chó.”
Trần Tử Ngạn: “Ha ha.”
Chu Mỹ Tây rời khỏi khu biệt thự, cũng không định về nhà ngay. Cô ghé qua trấn nhỏ, mua ít hải sản ở chợ rồi mang đến một quán ăn gần đó nhờ họ chế biến, trước tiên là phải ăn một bữa cho đã.
Hải sản tươi ngon không cần chế biến cầu kỳ, Chu Mỹ Tây lại càng thích hấp trắng chấm với nước chấm, hương vị đặc biệt thơm ngon. Đang ăn được một nửa thì thấy Lăng Nguyệt gửi bao lì xì lương gấp ba lần, hải sản trong miệng lập tức trở nên ngọt hơn.
Vừa lúc người nghỉ phép trở lại công ty, thì cũng là ngày đầu tân binh mới nhậm chức.
Là một cô gái rất xinh đẹp, Chu Mỹ Tây chỉ mới nhìn đã hiểu vì sao phòng nhân sự lại tuyển cô ấy vào, không nhất thiết là do có quan hệ gì phía sau. Cô gái kia tinh thần phấn chấn, tràn đầy nhiệt huyết, là kiểu sinh viên mới tốt nghiệp không chút giấu giếm sự trong sáng, trong trẻo, mọi thứ đều rõ ràng như pha lê. Nhưng mà ai cũng sẽ thích một đồng nghiệp như vậy, ít nhất cô ấy sẽ không đùn đẩy công việc.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-532315.png&w=640&q=75)


-198627.png&w=640&q=75)








%20(1)-232597.jpg&w=640&q=75)



