Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Khi Ánh Mắt Ta Lảng Tránh Cũng Là Lúc Trái Tim Bắt Đầu Rung Động Chương 25

Cài Đặt

Chương 25

Thang máy đến nơi, hai người họ ôm hai quả bóng to cũng không thể để Lăng Nguyệt ra trước, Chu Mỹ Tây ra khỏi thang máy trước, Tiểu Tống theo sát phía sau cô. Hai người đi đến cửa công ty, cùng đặt hai quả bóng ở góc thiết bị chung, còn cẩn thận dùng giấy note ghi tên dán lên.

Lăng Nguyệt đi ngang qua, nhìn thấy đống đồ lộn xộn này thì lại cảm thấy buồn cười.

Phòng tập gym đóng cửa, ngoài việc giống Tiểu Tống tức tối vì như ném tiền xuống sông, Chu Mỹ Tây còn thấy tiếc nuối.

Đi đâu mới lại tìm được một chỗ tập gym tiện lợi như thế? Tuy công ty cũng có phòng tập, nhưng căn bản là không chen nổi, giờ nghỉ trưa vừa đến thì máy chạy đã đầy người, dưới đất toàn giày thể thao và bình nước, chưa kể khu gánh tạ còn chật kín.

Thế nhưng hai tuần sau, Tiểu Tống đột nhiên lại báo cho cô một tin vui: Phòng tập dưới lầu mở cửa lại rồi.

Chu Mỹ Tây còn đang ngạc nhiên thì lại nhận được tin nội bộ: Nhân viên công ty được giảm giá 20%, hội viên cũ được giữ nguyên tư cách.

Tiểu Tống hào hứng đoán: “Chẳng lẽ thật sự là Tổng giám đốc Lăng tiếp quản?”

Chu Mỹ Tây nói: “Sao tôi nghe nói ông chủ mới là người của Nhạc Động?”

Nhạc Động là chuỗi phòng gym lớn nhất địa phương, thuộc top 1.

Tiểu Tống giơ ngón trỏ lắc lắc, “Bây giờ đúng là do Nhạc Động quản lý, nhưng họ điều tra thì ông chủ Nhạc Động không hề nắm cổ phần đâu.”

“Tôi cảm thấy không phải Tổng giám đốc Lăng.” Chu Mỹ Tây nói.

“Cá cược trăm đồng không?”

“Ok.” Chu Mỹ Tây vui vẻ đồng ý, trong lòng chắc mẩm trăm đồng này chắc chắn vào tay mình.

Buổi chiều Lăng Nguyệt đến công ty, Chu Mỹ Tây cần trình phương án họp thường niên và bảng dự toán cho anh xem, Tiểu Tống cũng nhân cơ hội pha một ly cà phê, theo sau cô vào phòng.

Họp thường niên truyền thống có tiết mục văn nghệ, nên thường sẽ chuẩn bị trước phương án và dự toán để nhân viên sớm chọn tiết mục.

Chu Mỹ Tây đặt bản kế hoạch trước mặt Lăng Nguyệt, báo cáo: “Cơ bản không khác gì năm ngoái, chỉ là năm nay có thêm nhân viên mới, nên tiệc tất niên phải thêm hai bàn, khách sạn đã chọn và báo giá nằm ở phần sau, Tổng giám đốc Lăng xem giúp.”

Lăng Nguyệt nhận cà phê từ tay Tiểu Tống, nhấp một ngụm rồi bắt đầu xem kế hoạch. Chu Mỹ Tây làm việc cẩn thận, phần thưởng cũng chuẩn bị thêm quà, dự toán được lọc từ những lựa chọn có tiếng và giá tối ưu, khiến người ta khó tìm ra sai sót.

“Không có vấn đề gì, cứ theo kế hoạch này.” Lăng Nguyệt đặt cà phê xuống, ký tên lên bảng dự toán, “Vất vả rồi.”

Khi trả lại kế hoạch, Lăng Nguyệt nhìn Tiểu Tống người vẫn chưa rời đi sau khi đưa cà phê bằng ánh mắt dò hỏi.

Tiểu Tống nhận ra ánh mắt ấy, vội nói: “Tổng giám đốc Lăng, trưởng phòng của chúng tôi còn có chuyện muốn hỏi anh.”

Chu Mỹ Tây: “……”

Cô âm thầm liếc Tiểu Tống một cái.

Lăng Nguyệt nhướng mày, khá hứng thú nhìn về phía Chu Mỹ Tây, “Chuyện gì vậy?”

Chu Mỹ Tây đành mở miệng: “Bọn họ đang đoán xem có phải phòng tập dưới lầu do anh tiếp quản không.”

Lăng Nguyệt lắc đầu, “Không phải tôi.”

Đáp án không nằm ngoài dự đoán, Chu Mỹ Tây mỉm cười, Tiểu Tống thì nhăn nhó mặt mày.

Thấy phản ứng của hai người, Lăng Nguyệt hơi khó hiểu: “Sao vậy?”

“Chúng tôi cá cược với nhau.” Tiểu Tống giải thích.

Lăng Nguyệt mỉm cười nhẹ, cũng hiểu ai là người thắng ngay.

“Nhưng mà nhân viên công ty lại được giảm giá 20% mà.” Tiểu Tống thấy kỳ lạ, “Nếu không phải anh tiếp quản, sao lại cho chúng tôi giảm giá?”

“Không phải tôi tiếp quản, tôi chỉ thúc đẩy một chút thôi.” Lăng Nguyệt nói, “Giờ ông chủ là bạn tôi.”

Vừa ra khỏi cửa, Chu Mỹ Tây liền giục Tiểu Tống chuyển khoản.

“Haha, trưa nay có thêm đùi gà kho rồi.” Chu Mỹ Tây vui vẻ cực kỳ.

Tiểu Tống vẫn không phục, “Sao cậu chắc chắn không phải anh ấy?”

“Đáp án viết ngay trên đề bài rồi.” Chu Mỹ Tây nói, “Lúc ở thang máy hôm đó Tổng giám đốc Lăng nói rồi, anh ấy không làm ăn lỗ vốn, sao mà đi mua phòng gym được.”

“Mặc kệ, tôi cũng muốn ăn đùi gà.”

“Được được được, cho cậu thêm một cái.”

Tan tầm, Lăng Nguyệt lại đến phòng làm việc của họ, một tay đút túi quần đứng ở cửa, Tiểu Ngôn chỉ mới liếc qua tai đã đỏ bừng.

“Vừa rồi bị hai người chen ngang, tôi còn chưa nói xong.” Lăng Nguyệt bước vào hai bước, đứng trước bàn Chu Mỹ Tây nói, “Cuối tuần tôi phải đi thành phố S dự hội thảo ngành, Tiểu Tống đi cùng tôi.”

Tiểu Tống lập tức đứng dậy đồng ý, “Được ạ, vậy tôi đặt vé máy bay chiều thứ Sáu nhé?”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc