Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Vì vậy hai người cùng đồng thanh đồng ý, còn không quên nói thêm một câu kiểu “Có thể chia sẻ công việc với Tổng giám đốc Lăng là vinh hạnh của chúng tôi.”
Lăng Nguyệt chỉ bật cười lắc đầu.
Chức vụ mới đương nhiên không phải tự nhiên mà có, thăng chức cũng không phải từ trên trời rơi xuống.
Chu Mỹ Tây vừa mới được bổ nhiệm, hôm sau đã bắt đầu tăng ca làm trâu làm ngựa cho Lăng Nguyệt.
Tết Dương Lịch, Lăng Nguyệt định cùng bạn bè đi biển đón năm mới, Chu Mỹ Tây phải đi trước để chuẩn bị giúp anh.
Ngày 30 cô nghỉ một ngày ở nhà, sáng 31 đã dậy sớm đi siêu thị, theo danh sách nguyên liệu mà Lăng Nguyệt đưa mà mua đủ mọi thứ, sau đó bắt xe đến trước.
Chỗ họ đến là một thị trấn nhỏ ven biển, hải sản rất rẻ nhưng không có siêu thị lớn, nên phần lớn nguyên liệu đều phải do Chu Mỹ Tây mua từ thành phố mang theo.
Sau hơn một tiếng đi xe, đến nơi ven biển, Chu Mỹ Tây theo định vị xuyên qua thị trấn nhỏ, tiếp tục đi dọc ven biển hướng về phía đông. Càng đi tầm mắt càng thoáng đãng, phong cảnh ngày càng đẹp, Chu Mỹ Tây không nhịn được phải dừng xe, ra ngoài chụp một tấm hình.
Hôm nay thời tiết đẹp, trời xanh biển xanh một màu, có người đang chụp ảnh cưới trên bãi cát, gió thổi mạnh làm tấm màn che bay cao lên, nhìn như một cảnh phim điện ảnh.
Chu Mỹ Tây trong khoảnh khắc ấy cảm thấy rất sảng khoái, nếu không phải vì tăng ca, cô nhất định sẽ không có dịp ra ngoài mà thấy được phong cảnh đẹp như vậy.
Chăn ga mới sạch sẽ, nhà tắm cũng tinh tươm như mới, đồ dùng cá nhân đầy đủ, chỉ có một ít mùi ẩm do lâu không có người ở, nhưng cũng chỉ thoảng qua lúc mới vào.
Cô mở hé cửa sổ để thông gió, bật hệ thống lọc không khí trong phòng, rồi tiện tay thay tinh dầu khuếch tán trong các nhà tắm.
Biệt thự có ba tầng, tầng một là vườn, phòng khách, bếp, phòng ăn, phòng gym… Tầng hai có bốn phòng ngủ, mỗi phòng đều có nhà tắm riêng, còn có một phòng chiếu phim. Tầng cao nhất là hồ bơi nước ấm và sân phơi hoa viên, đã được làm sạch và bơm đầy nước.
Trong bốn phòng ngủ tầng hai, có một phòng rộng hơn hẳn, lại có sân phơi, Chu Mỹ Tây đoán đó chính là phòng ngủ chính của Lăng Nguyệt.
Cô kiểm tra lại mọi thứ kỹ càng, sau đó quay về bếp sắp xếp nguyên liệu.
Buổi trưa, người ở trấn mang đến hoa tươi và hải sản mà cô đã đặt trước. Chu Mỹ Tây đem hải sản ngâm vào chậu nước trong bếp, hoa thì cắm vào bình đặt ở phòng khách và các phòng ngủ, đang bận rộn đi qua các tầng lầu, chợt nghe tiếng khóa mật mã ngoài cửa vang lên.
Chu Mỹ Tây ló đầu nhìn ra, thấy một người phụ nữ mặc áo khoác ôm theo một đứa trẻ nhỏ bước vào, đối phương vừa liếc mắt đã thấy cô, lại thấy cô đi ra từ phòng của Lăng Nguyệt, lập tức tỏ ra phấn khích và hóng hớt, “Ơ, cô là ai vậy?”
Chu Mỹ Tây sợ bị hiểu lầm, vội vàng ba bước làm hai bước đi xuống lầu, tự giới thiệu: “Chào cô, tôi là trợ lý Tiểu Chu của Tổng giám đốc Lăng.”
“À à chào cô.” Người phụ nữ kia rõ ràng có chút thất vọng, nhưng vẫn rất lịch sự nói chuyện với cô: “Tôi là em gái của Lăng Nguyệt. Anh ấy đổi trợ lý rồi sao?” Sau đó còn quay sang đứa nhỏ trong lòng nhắc nhở: “Gọi chị đi.”
“Trợ lý Tần có việc xin nghỉ phép, tạm thời tôi thay anh ấy phụ trách.” Chu Mỹ Tây giải thích, ánh mắt không kiềm được rơi vào đứa bé trong lòng đối phương. Cậu bé mút môi dưới, đôi mắt tròn xoe như nho chăm chú nhìn cô, khi chạm phải ánh mắt cô thì lại ngượng ngùng quay đầu rúc vào cổ mẹ.
Dễ thương đến mức không chịu được.
Lăng Tinh cũng không nhịn được cười, trêu chọc: “Thằng bé này, đúng là thích nhìn chằm chằm mấy chị gái xinh đẹp.”
Khi nói chuyện, cậu bé lại nghiêng đầu, đôi mắt to len lén liếc nhìn Chu Mỹ Tây một cái.
Chu Mỹ Tây đưa tay sờ sờ má cậu bé, nhéo nhẹ khuôn mặt mềm mại, cũng trêu lại: “Ai da, còn nhỏ mà mắt thẩm mỹ đã cao như vậy rồi hả?”
Cậu nhóc đỏ cả tai.
Lúc ấy, cửa lớn lại bị đẩy ra, Lăng Nguyệt ôm một thùng bia cùng một người đàn ông khác bước vào. Cậu nhóc nhìn thấy hai người liền ê ê a a gọi, ngón tay mũm mĩm còn chỉ thẳng vào Chu Mỹ Tây.
Chu Mỹ Tây có chút khó hiểu, quay sang nhìn Lăng Tinh.
Lăng Tinh dở khóc dở cười, phiên dịch lại lời cậu nhóc: “Nó đang gọi ba với cậu nó đến xem mỹ nữ kìa.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)








