Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Trưởng phòng được điều sang phòng nhân sự, Chu Mỹ Tây được bổ nhiệm làm trưởng phòng hành chính.
Chu Mỹ Tây sững người. Thật ra trong khoảng thời gian này cô đã chuẩn bị tâm lý, cũng gần như cam chịu chuyện chiếc ghế trưởng phòng này coi như đã chìm nghỉm. Bởi vì cô cảm thấy bản thân chỉ toàn làm việc vặt, lại xảy ra chuyện nhỏ như vậy, chắc Lăng Nguyệt sẽ thất vọng về cô.
Nhưng tất cả tủi thân cô đã chịu suốt thời gian qua trong khoảnh khắc đó như bọt biển bị chọc thủng, lập tức hóa thành từng đợt cảm kích, lấp đầy trái tim cô, tràn trề đến mức muốn trào ra.
“Tôi mời cậu ăn cơm, mời cậu ăn cơm!” Chu Mỹ Tây vội vàng dỗ dành.
Gần đến giờ tan làm, Lăng Nguyệt ghé qua công ty một chuyến, vừa vào văn phòng thì Tiểu Tống đã nhanh nhảu vào đưa nước, xong quay ra gọi Chu Mỹ Tây: “Tổng giám đốc Lăng gọi chúng ta vào văn phòng.”
Chu Mỹ Tây có chút lo lắng, đi theo Tiểu Tống cùng bước vào.
Vừa vào cửa, Lăng Nguyệt đã ngẩng đầu lên, mỉm cười nói với cô: “Chúc mừng, trưởng phòng Chu.”
Chu Mỹ Tây hơi ngượng ngùng không hiểu vì sao, nhưng vẫn dịu dàng nghiêm túc đáp lại: “Cảm ơn Tổng giám đốc Lăng đã tin tưởng và nâng đỡ, sau này tôi sẽ càng nỗ lực hơn.”
“Đương nhiên tôi tin cô rồi.” Lăng Nguyệt nói, “Tình hình ở bộ phận các cô tôi còn rõ hơn ai hết, là do tôi phối hợp không tốt, thời gian này vất vả cho mọi người rồi.”
Chu Mỹ Tây đột nhiên thấy sống mũi cay cay, cổ họng cũng nghẹn lại một chút.
Lăng Nguyệt bắt gặp ánh mắt cô, trong một giây liền đọc được nỗi tủi thân thoáng qua trong đáy mắt cô. Anh khẽ mỉm cười, đưa sang một ánh nhìn trấn an, dịu dàng nói: “Cho nên đây là điều cô xứng đáng có được.”
“Tôi gọi hai người vào là để báo một tin xấu.” Lăng Nguyệt tiếp tục, “Trợ lý Tần ban đầu định nghỉ thai sản đến tuần sau, nhưng vì gia đình có việc, cậu ấy đã xin từ chức.”
Biết Tổng giám đốc Lăng còn điều muốn nói tiếp, Chu Mỹ Tây và Tiểu Tống không lên tiếng, đứng im trước bàn làm việc của anh lặng lẽ lắng nghe.
“Cậu ấy theo tôi nhiều năm rồi, tôi không nỡ để cậu ấy từ chức nên cho phép tạm nghỉ ba tháng để xử lý việc nhà. Đến lúc đó nếu thực sự không quay lại thì lại tính tiếp.” Lăng Nguyệt cầm ly uống một ngụm nước rồi nói tiếp: “Việc của tôi vụn vặt lắm, gọi trợ lý tạm thời tôi cũng không quen dùng, nên ba tháng này vẫn phải nhờ hai người gánh vác, trưởng phòng Chu phụ trách chính, Tiểu Tống hỗ trợ.”
Sau khi anh nói xong, cả văn phòng im lặng vài giây. Chu Mỹ Tây chưa mở miệng, Tiểu Tống là người lên tiếng trước, nhìn cô một cái rồi mới dè dặt hỏi: “Nhưng mà chị Chung đi rồi, bộ phận hành chính chỉ còn ba người, lại đang vào dịp cuối năm, chúng tôi…”
“Ừ, việc này tôi đã bàn với Chung Kỳ rồi, tháng này cô ấy vẫn tạm thời ở lại bộ phận hành chính để hỗ trợ.” Lăng Nguyệt nói, “Về sau, việc tăng ca đặt cơm sẽ do cô ấy và nhân viên mới đảm nhận.”
Xem ra nghe không có vấn đề gì, nhưng trong lòng Tiểu Tống vẫn không mấy thoải mái, bởi vì phần lớn việc trợ lý đều phải tăng ca.
Mà làm công thì ai mà chẳng ghét tăng ca.
Chu Mỹ Tây không để lộ biểu cảm gì, nên Lăng Nguyệt quay sang nhìn Tiểu Tống, nhàn nhạt nói: “Ba tháng này, phần lương của Tiểu Tần sẽ chia đôi cho hai người.”
Lúc này Tiểu Tống lập tức không còn gì để phản đối, ánh mắt sáng rực lên.
Ai mà từ chối tiền cho được, huống chi cậu chỉ đóng vai phụ trợ.
Thấy cậu ta đã bị thuyết phục, ánh mắt Lăng Nguyệt lại rơi lên người Chu Mỹ Tây, “trưởng phòng Chu, cô thấy sao?”
Cô còn có thể thấy sao nữa, tiếng “trưởng phòng Chu” kia rõ ràng là đang nhắc cô: Ê này, tôi vừa mới thăng chức và tăng lương cho cô đấy nhé.
Lãnh đạo khác thì hoặc dùng ân hoặc dùng uy, Lăng Nguyệt thì chỉ biết dùng toàn ân. Làm trâu làm ngựa cho anh, cô cũng cam lòng.
Thật ra ngay từ đầu cô cũng không định từ chối, chỉ là muốn để Tiểu Tống có cơ hội phát biểu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)








