Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Khi Ánh Mắt Ta Lảng Tránh Cũng Là Lúc Trái Tim Bắt Đầu Rung Động Chương 18

Cài Đặt

Chương 18

Chu Mỹ Tây thấy anh đã dời mắt, biết ý nên cũng nhanh chóng nói: “Vậy tôi xin phép ra ngoài trước, Tổng giám đốc Lăng.”

“Ừ.” Lăng Nguyệt cuối cùng lại ngẩng đầu nhìn cô một cái.

Chu Mỹ Tây không nhìn lại ánh mắt anh, chỉ nghe thấy tiếng “ừ” xong thì xoay người rời đi.

Sau khi cô nghỉ trưa xong Lăng Nguyệt đã không còn ở công ty.

Gần đến giờ tan làm, các bộ phận lại nhắn trong nhóm chơi domino để báo suất cơm tăng ca. Công ty chỉ cung cấp bữa trưa, nên Chu Mỹ Tây phải liên hệ với nhà hàng bên ngoài, ghi lại số lượng và phân loại từng suất để gửi đi.

Công ty đang chạy tiến độ, bộ phận nghiên cứu phát triển gần như toàn bộ đều phải tăng ca, đôi khi Chu Mỹ Tây còn phải giúp họ đặt cả đồ ăn khuya.

Nghĩ đến việc tuần này họ đều tăng ca, Chu Mỹ Tây còn đặt thêm vài phần trái cây.

Cô cũng đặt một suất cho mình, tính ăn tối ở công ty rồi đi thay Lăng Nguyệt tặng quà, kết quả là cơm hộp còn chưa tới thì Lăng Nguyệt đã đột ngột xuất hiện trước cửa văn phòng cô.

Anh gõ cửa, Chu Mỹ Tây lập tức đứng dậy khỏi ghế: “Tổng giám đốc Lăng, anh có việc gì sao?”

“Hôm nay cô có rảnh đi tặng quà không?” Lăng Nguyệt hỏi.

“Tôi định lát nữa sẽ đi.” Chu Mỹ Tây đáp.

Lăng Nguyệt nói: “Tôi đi cùng cô một chuyến.”

Chu Mỹ Tây hơi bất ngờ: “Anh cũng đi ạ?”

“Ừ, tiện thể tôi mang ít tài liệu qua cho Tổng giám đốc Ngô xem, đoán là tối nay cô sẽ đi đưa quà, vừa hay đi cùng luôn.”

Lăng Nguyệt chờ trong xe, nhưng Chu Mỹ Tây không lên xe ngay mà vòng đến bên cửa tài xế, hơi cúi người, cửa sổ xe lập tức hạ xuống.

“Tổng giám đốc Lăng, tôi lái xe theo anh nhé, lát nữa ngoài Tổng giám đốc Ngô thì tôi còn phải đưa cho cả Tổng giám đốc Lý nữa.” Chu Mỹ Tây nói.

Lăng Nguyệt gật đầu: “Được.”

Anh lái xe đi trước, Chu Mỹ Tây lái xe mình theo sau.

Ra khỏi hầm mới phát hiện bên ngoài đang mưa, tuy mưa không lớn nhưng lại đúng giờ tan tầm, nên không tránh khỏi kẹt xe.

Lội qua một đoạn đường nội thành tắc nghẽn, xe Lăng Nguyệt rẽ thẳng về phía bờ sông, cuối cùng dừng lại dưới chân cầu.

Anh bung chiếc ô màu đen rồi xuống xe, Chu Mỹ Tây trong xe cũng có ô, nhưng cô còn phải bê đồ nên bất tiện, chỉ đành với tay lấy mũ lưỡi trai từ ghế phụ đội lên, rồi xuống xe mở cốp lấy đồ.

Tiếng bước chân tiến lại gần, Lăng Nguyệt cầm ô đi tới bên cô, vừa đưa ô lên che cho cô, vừa đưa tay cầm giúp mấy túi đồ: “Là mấy cái này à?”

“Đúng rồi, cảm ơn Tổng giám đốc Lăng.” Chu Mỹ Tây không khách sáo, cầm thêm một túi nữa, đóng cốp lại rồi đi cùng anh.

Người đàn ông rất cao, lúc trước hai người luôn giữ khoảng cách xã giao bình thường, Chu Mỹ Tây chỉ cần hơi ngẩng đầu là nhìn được vào mắt anh. Nhưng hiện tại sóng vai đi bên nhau, cô mới nhận ra nếu nhìn thẳng, tầm mắt cô chỉ tới được yết hầu anh.

Đường nhỏ ven sông dưới mưa hơi trơn trượt và lầy lội, Chu Mỹ Tây phải xách đồ, lại còn cố tình tránh không để đi sát vào Lăng Nguyệt, đi như thế không khỏi có phần vất vả.

Lúc xuống dốc, chân Lăng Nguyệt dài, bước một bước là xuống ngay, còn Chu Mỹ Tây mặc áo lông vũ dài qua đầu gối, bị vướng bước chân, vừa bước xuống đã hơi trượt.

Tiếng kêu sợ hãi còn chưa kịp bật ra, cô đã bị Lăng Nguyệt giữ chặt tay kéo lại.

Chu Mỹ Tây vội theo lực anh mà đứng vững, có hơi ngượng ngùng nói cảm ơn: “Cảm ơn Tổng giám đốc Lăng, giày tôi hơi trơn.”

“Đi chậm thôi.” Lăng Nguyệt buông tay ra, nhẹ giọng dặn dò.

Giọng anh ở ngay đỉnh đầu Chu Mỹ Tây, khiến tim cô đập nhanh hơn một chút.

Ý nghĩ đầu tiên là anh khỏe thật, kéo một cái là giữ được cô đứng vững. Lúc bị kéo, cô còn lo mình sẽ kéo ngã cả anh.

Ý nghĩ thứ hai là anh thật cẩn thận. Vì Chu Mỹ Tây để ý thấy trước khi xuống dốc, anh đã đổi ô sang tay trái cầm cùng túi đồ, giữ tay phải trống để đề phòng cô trượt ngã.

Ý nghĩ thứ ba là chết tiệt, lúc anh giữ tay cô, khoảng cách gần đến mức hai người gần như dính sát vào nhau, mu bàn tay cô hình như còn chạm phải thứ gì đó mềm mềm.

Mà Lăng Nguyệt đâu phải dạng người có bụng mỡ...

Chu Mỹ Tây từng trải, phản ứng rất nhanh, lập tức giấu hết cảm xúc và suy nghĩ vào trong, làm ra vẻ hoàn toàn không biết gì, chỉ biểu hiện một chút ngại ngùng: “Bộ đồ này không tiện cho lắm.”

Ài, thật ra lúc nãy khi Lăng Nguyệt đến giúp cô xách đồ, cô nên tự bung dù, nhưng lúc đó vội quá, lại quên mất.

Mà một người cầm ô thì hai người sẽ phải tách ra, có khi lại ngã thật.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc