Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Khi Ánh Mắt Ta Lảng Tránh Cũng Là Lúc Trái Tim Bắt Đầu Rung Động Chương 17

Cài Đặt

Chương 17

Lẩu cay giao đến hơi chậm, đúng lúc phần lớn đồng nghiệp đã về nghỉ trưa. Cả công ty yên tĩnh, chỉ thỉnh thoảng vang lên vài tiếng ho khan hoặc tiếng gõ bàn phím, bấm chuột lách tách.

Chu Mỹ Tây đang đeo tai nghe xem chương trình giải trí và ăn cơm trong phòng nước trà, có người bước vào gọi mà cô không nghe thấy. Mãi đến khi người đó kéo ghế ngồi xuống đối diện, Chu Mỹ Tây mới để ý, vội vàng ngẩng đầu tháo tai nghe, lễ phép chào: “Tổng giám đốc Lăng, anh ăn cơm rồi à?”

“Ăn rồi mới qua đây.” Lăng Nguyệt đưa mắt nhìn tô cơm trước mặt cô, đỏ rực cả một tô, không nhịn được bật cười: “Cô ăn cay được vậy sao?”

“Cũng ổn thôi, thật ra không cay lắm.” Chu Mỹ Tây cười xoa xoa miệng, nói: “Nhìn thì cay thế thôi.”

Nhưng cô vẫn ăn đến mức mũi lấm tấm mồ hôi, mắt long lanh, môi cũng đỏ ửng, Lăng Nguyệt nhìn khuôn mặt cô, ánh mắt khẽ dừng lại một chút rồi nhanh chóng dời đi.

Đối phương đang ăn cơm, anh không muốn nói chuyện công việc lúc này, cũng không định làm phiền bữa ăn của cô, liền đứng dậy đi đến góc pha cà phê, tự làm cho mình một ly. Nhớ đến nồi lẩu đỏ rực trước mặt Chu Mỹ Tây, anh tiện tay pha thêm cho cô một ly rồi đặt lên bàn trước mặt cô.

Chu Mỹ Tây thật sự kinh ngạc, suýt chút nữa đã đứng dậy nhận lấy, “Cảm ơn Tổng giám đốc Lăng.”

Thấy anh pha xong cà phê nhưng chưa rời khỏi phòng nước trà, đoán chừng có chuyện công việc cần giao phó, Chu Mỹ Tây liền tăng tốc độ ăn. Nếu không phải vì mới vừa bắt đầu ăn, cô nhất định đã nhanh chóng kết thúc bữa trưa rồi.

Lăng Nguyệt thấy vậy liền uống vài ngụm cà phê, cười nói: “Cô cứ từ từ ăn, không cần vội.”

Nói xong anh liền đứng dậy trở về văn phòng.

Anh nghĩ nếu còn ngồi thêm nửa phút nữa, e là đối phương sẽ bị sặc mất.

Chu Mỹ Tây ăn xong, dọn dẹp rồi mới đến văn phòng của Lăng Nguyệt.

Cô mang ly cà phê mới vào cho anh, đặt lên bàn làm việc: “Tổng giám đốc Lăng, anh tìm tôi?”

“Một bộ đồ ăn, mẫu mã mới ra, còn có một hộp tổ yến và một hộp quà gồm sừng trâu và thịt bò.” Chu Mỹ Tây trả lời.

Lăng Nguyệt nghe vậy hơi nhướn mày, bình thản hỏi: “Là cô chọn à?”

“Quà là tôi với Tiểu Tống cùng chọn, nhưng chính tôi quyết định đưa mấy món này cho tiểu thư Lâm.” Chu Mỹ Tây đoán chắc mình không chọn sai, nên chủ động hỏi: “Có vấn đề gì không ạ? Tổng giám đốc Lăng?”

Quả nhiên Lăng Nguyệt cong môi, đáy mắt hiện ý cười, khen: “Không có vấn đề gì cả, cô rất có mắt nhìn.”

Mấy món quà này tuy có thể tặng cả nam lẫn nữ, nhưng so ra thì rõ ràng hợp với khách hàng nam hơn.

Lăng Nguyệt nhớ rõ trong danh sách đồ đã chọn có cả khăn lụa, kính râm, trâm cài, khăn choàng cổ..., nhưng cô không chọn những món ấy, mà chỉ chọn những thứ trung tính, thực tế. Thứ duy nhất thiên về nữ giới chỉ có tổ yến, nhưng đó là thực phẩm nên cũng không gây hiểu lầm.

Bộ quà này được chọn rất vừa ý anh.

Chu Mỹ Tây cũng mỉm cười: “Cảm ơn Tổng giám đốc Lăng đã khen.”

Từ lúc Lăng Nguyệt hỏi cô về quà tặng, anh vẫn nhìn cô.

Khi nói chuyện, anh luôn có thói quen nhìn vào mắt đối phương, nhưng gần đây, mỗi lần đối diện với cô, anh lại cố tình tránh ánh mắt, tuy có phần thiếu lễ phép nhưng có thể giúp tránh khỏi sự ngượng ngùng.

Bởi vì mỗi lần nhìn thấy mặt cô, anh lại nhớ tới việc mình bị cô vô tình đụng trúng chỗ kín trong thang máy.

Cú đó không nhẹ chút nào, anh phải cố nén mới về được văn phòng, lúc ngồi xuống vẫn còn thấy không khỏe.

Sau đó, khi cô vào văn phòng anh, dù đã cố giấu, ánh mắt mơ hồ vẫn để lộ việc cô cũng biết mình đã lỡ tay chạm vào đâu.

Chính vì vậy mà anh lại càng cảm thấy ngượng.

Tối đó cô uống hơi nhiều, lúc gặp nhau ở bãi đỗ xe quán bar, hai người đã nhìn thẳng vào mắt nhau, lúc ấy mặt cô không hề có vẻ hối lỗi hay ngượng ngùng, chỉ bình thản nhìn anh, nên anh cũng không né tránh ánh mắt cô.

Hôm nay khi cô trả lời câu hỏi, sắc mặt nghiêm túc, lúc hỏi lại anh có vấn đề gì không thì trong mắt hiện ra chút tinh nghịch, sau khi được khen lại lộ ra vẻ đắc ý và vui mừng, hoàn toàn không có chút nào ngượng ngùng hay tránh né.

Lăng Nguyệt cũng không thấy khó xử.

Tuy vậy, anh vẫn rất đúng mực. Biết sau khi nói chuyện xong mà còn đối diện nhau thì sẽ hơi ngượng, nên anh đúng lúc cụp mắt, dời ánh nhìn đi.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc