Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Khi Ánh Mắt Ta Lảng Tránh Cũng Là Lúc Trái Tim Bắt Đầu Rung Động Chương 19

Cài Đặt

Chương 19

“Không sao.” Giọng Lăng Nguyệt vẫn bình tĩnh, không chút dao động, “Tôi không ngờ đường lại trơn như vậy, lẽ ra nên bảo cô chờ tôi ở trên.”

Trên mặt sông phủ một tầng sương mù mờ mịt, mưa phùn rơi xuống tạo thành từng gợn sóng nhỏ.

Dọc bờ có mấy người đang câu cá, Lăng Nguyệt lập tức đi về phía một người trong số đó, đến gần cũng không lên tiếng, chỉ lặng lẽ đứng phía sau nhìn ra sông.

Chu Mỹ Tây cũng ngoan ngoãn đứng cạnh anh, im lặng không nói gì.

Mưa là thời tiết lý tưởng để câu cá, chưa đến mấy phút, phao câu đã động, người ngồi trên ghế xếp lập tức kéo cần, cuối cùng câu lên được một con gì đó.

Chu Mỹ Tây nhìn chăm chú — ô, lại là một con ba ba.

“Thế thì tôi mặt dày theo anh về luôn.” Lăng Nguyệt đưa ô cho Chu Mỹ Tây, cúi người phụ giúp thu dọn, nghe vậy lập tức phối hợp nói: “Đúng lúc xe tôi còn mang theo ít măng tươi mùa đông.”

Tổng giám đốc Ngô cười ha hả đồng ý.

Hai người mang đồ quay lại, Chu Mỹ Tây định phụ một tay nhưng Lăng Nguyệt lắc đầu, tránh khỏi tay cô đang đưa tới. Không chỉ vậy, khi đi tới đoạn dốc nhỏ mà lúc nãy cô suýt trượt chân, Lăng Nguyệt còn đưa tay cầm dù giúp cô, để cô có thể đi chậm một chút.

Chu Mỹ Tây hơi kéo áo khoác lên, vững vàng đi lên dốc.

Cũng may xe của Tổng giám đốc Ngô đỗ không xa, đến gần xe ông ấy, Chu Mỹ Tây nhân lúc họ đang sắp xếp đồ câu thì nhanh tay lẹ mắt đặt luôn quà tặng vào cùng.

“Nhà tôi ở gần đây thôi, đi dọc theo bờ sông về phía trước, tới khu dân cư kia là tới, cậu cứ đi theo xe tôi là được.” Tổng giám đốc Ngô nói.

Lăng Nguyệt gật đầu, “Được.”

Sau khi Tổng giám đốc Ngô lên xe, Lăng Nguyệt và Chu Mỹ Tây mới xoay người đi về phía xe mình.

“Cùng qua đó luôn nhé?” Lăng Nguyệt hỏi cô, “Cô cũng chưa ăn tối mà?”

Chu Mỹ Tây hơi ngẩn người, theo phản xạ nói: “Tôi còn phải ghé qua chỗ Tổng giám đốc Lý nữa, với lại tôi không biết uống rượu.”

Lăng Nguyệt nghe vậy khẽ cười, giải thích: “Cô hiểu lầm rồi, không phải bảo cô qua đó uống rượu.”

Chu Mỹ Tây lúc này mới phản ứng lại, ý của anh ấy là sau khi uống rượu thì không thể lái xe về? Cô vội vàng nói thêm: “À, tôi giao đồ xong rồi quay lại đón anh cũng được.”

“……” Lăng Nguyệt có chút bất đắc dĩ, “Tổng giám đốc Ngô nói đùa thôi, ông ấy không hút thuốc cũng không uống rượu.”

Chu Mỹ Tây nghe vậy mỉm cười, cuối cùng cũng hiểu ra, thì ra anh chỉ rủ cô qua ăn một bữa cơm. “Tổng giám đốc Lăng khách sáo rồi, tôi cũng không đói lắm, lát nữa vào nội thành tiện đường ăn gì đó là được. Qua nhà Tổng giám đốc Ngô ăn cơm thì sợ sẽ làm trễ hẹn với Tổng giám đốc Lý, vì đã hẹn 8 giờ rồi.”

Cũng đúng, Lăng Nguyệt gật đầu, hầm con ba ba cũng đã mất hơn nửa tiếng rồi.

“Vất vả rồi.” Lăng Nguyệt cầm ô tiễn cô ra tới trước xe, thấy cô đội mũ lưỡi trai, đoán chắc xe cô không có dù, nên đưa dù cho cô, “Trời mưa, chạy xe chậm thôi.”

Chu Mỹ Tây theo phản xạ nhận lấy, đến khi thấy Lăng Nguyệt đội mưa quay người đi về phía xe mình, cô mới chợt nhớ ra là xe mình có dù.

Sáng hôm sau, vừa đến công ty, Tiểu Tống đã đóng cửa kéo cô vào góc, lén lút nói: “Này, để tôi kể cậu nghe chuyện xảy ra tối qua, chuẩn bị tinh thần trước đi.”

Chu Mỹ Tây không hiểu, “Có chuyện gì thế?”

“Tối qua bộ Nghiên cứu Phát minh không phải tăng ca sao? Tôi với trưởng phòng về trước rồi, cậu giúp họ đặt cơm đúng không?”

Chu Mỹ Tây hơi cứng mặt, trong lòng lờ mờ có dự cảm, “Là tôi đặt, nhưng sau khi đặt xong thì Tổng giám đốc Lăng gọi tôi đi ngay, tôi không ở lại chờ cơm tới.”

Vì trước đây từng xảy ra sự cố, nên mỗi lần đặt số lượng lớn và nhiều loại cơm, cô đều đích thân ra phòng trà gọi họ tới nhận từng phần, tối qua cũng vậy. Chỉ là khi đi, cô có dặn ở quầy lễ tân giúp trông giùm cơm.

“Tôi thấy họ than phiền trong nhóm mới biết, họ nói chia suất lung tung hết cả, đầu tiên là số lượng không đúng, bò thì được mấy phần, còn lại toàn là gà. Bộ Thị trường và bộ Dự án cũng có người tăng ca, có mấy người không báo cơm mà vẫn ra lấy, thành ra cơm bộ Nghiên cứu Phát minh bị thiếu, loại cũng bị đổi lung tung.” Tiểu Tống nói.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc