Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Cô đưa túi quà ra bằng cả hai tay, nhưng đối phương lại không nhận. Trên mặt chỉ giữ nụ cười khách sáo, nhẹ nhàng nói: “Xin lỗi, tôi không thể nhận thay tiểu thư Lâm . Hơn nữa tôi nhớ hình như trợ lý của Tổng giám đốc Lăng là anh Tần đúng không? Nếu không thì cô bảo Tổng giám đốc Lăng gọi điện trực tiếp cho tiểu thư Lâm, đợi cô ấy xác nhận rồi tôi sẽ nhận giúp.”
Ha ha.
Chu Mỹ Tây cũng không nhịn được bật cười. Trợ lý của tiểu thư Lâm quả thật là một người rất khéo léo.
Nhưng từ trước tới nay vẫn là trợ lý Tần đích thân giao quà, giờ cô đi giao lại phải gọi Tổng giám đốc Lăng ra xác nhận, chẳng phải khiến cô trông như không làm nổi việc?
Vì thế Chu Mỹ Tây thử thuyết phục thêm một lần: “Tổng giám đốc Lăng thực sự không có thời gian đến. Trước giờ vẫn là anh Tần đi giao, nhưng tháng này anh ấy đang nghỉ phép để chăm vợ sinh con, nên tôi tạm thay mặt.”
Ý cô rất rõ: từ trước đến nay cũng là trợ lý đi giao, Tổng giám đốc Lăng chưa từng đích thân đến, hôm nay càng không thể.
Trợ lý tỏ ra khó xử: “Xin lỗi, tôi thật sự không thể nhận thay tiểu thư Lâm.”
Thật ra làm nhân viên thì hà tất phải làm khó nhau.
“Nếu vậy thì cô dẫn tôi lên, tôi tự đưa cho tiểu thư Lâm. Nếu cô ấy không nhận, tôi sẽ liên hệ lại với Tổng giám đốc Lăng, như vậy được chứ?” Chu Mỹ Tây lùi một bước.
Đối phương do dự một lúc, lại thấy cô xách đồ có vẻ nặng nề, trông cũng tội, cuối cùng đành mềm lòng: “Vậy được, cô theo tôi lên.”
Cô xoay người dẫn Chu Mỹ Tây vào thang máy, quẹt thẻ lên tầng. Dù Chu Mỹ Tây rõ ràng vác đồ rất nặng, đối phương cũng không có ý định phụ giúp, cho thấy hai túi quà này đúng là “khoai nóng bỏng tay”.
Thang máy lên đến tầng cao nhất, mở ra trong im lặng. Chu Mỹ Tây đi sau trợ lý, bước trên hành lang trải thảm, yên tĩnh đến mức không có một tiếng động.
Tới trước cửa phòng, trợ lý hạ giọng: “Cô chờ một chút.”
Sau đó cô ấy quét thẻ vào phòng, cũng không đóng cửa lại. Chu Mỹ Tây đứng ngoài không nhìn thấy rõ bên trong, nhưng qua ô kính sát đất phản chiếu, cô thấy một bóng dáng ngồi trên sofa.
Dù chỉ là hình ảnh mơ hồ, nhưng Chu Mỹ Tây vẫn cảm nhận được người đó là một mỹ nhân yêu kiều. Cô ấy mặc váy lụa màu xanh cổ vịt, tóc xoăn to như rong biển xõa dài sau lưng, lười biếng cầm ly rượu vang đỏ, đúng là vừa yêu kiều vừa quyến rũ.
Một người đẹp như vậy mà Lăng Nguyệt cũng không thèm đến, đúng là uổng phí.
Nghe trợ lý báo cáo, tiểu thư Lâm hừ một tiếng, nói: “Không có thành ý, bảo chính anh ấy tới giao.”
Tiếp đó là tiếng bước chân tiến lại, trợ lý quay lại chỗ cửa, nhìn Chu Mỹ Tây với vẻ mặt bất đắc dĩ, hạ giọng nói: “Xin lỗi, quà này chúng tôi thật sự không thể nhận.”
Cô ta là trợ lý, tất nhiên không dám nói thẳng “bảo Tổng giám đốc Lăng tới”, nên cố tình không đóng cửa là để Chu Mỹ Tây nghe thấy, tự biết điều mà đi gọi lãnh đạo mình tới.
“Tôi hiểu rồi.” Chu Mỹ Tây biết điều đáp “Tôi sẽ chuyển lời lại với Tổng giám đốc Lăng.”
Trợ lý kia lập tức nở nụ cười cảm kích. Giọng của Chu Mỹ Tây cũng không to không nhỏ, vừa đủ để trong phòng nghe thấy, như vậy dù Tổng giám đốc Lăng không tới, cô ta cũng không bị trách mắng.
Chu Mỹ Tây xách theo túi quà quay lại thang máy. Về đến xe, cô không vội đi ngay mà gọi cho Lăng Nguyệt.
Điện thoại đổ chuông khá lâu mới được bắt máy, đầu bên kia vừa nói “Chuyện gì?”, âm thanh ồn ào ban đầu lập tức yên tĩnh lại, như thể anh đang rời khỏi chỗ đông người để nghe điện thoại.
Chắc anh đang bận, Chu Mỹ Tây lập tức cảm thấy hơi áy náy, chỉ vì chuyện nhỏ như vậy mà làm phiền, thật sự cảm thấy mình bất lực.
“Tổng giám đốc Lăng, tôi vừa đến chỗ tiểu thư Lâm giao đồ.” Chu Mỹ Tây căng da đầu báo cáo “Nhưng trợ lý của cô ấy không nhận. Tôi đi theo lên phòng, cô ấy nói muốn đích thân anh đến giao.”
Vất vả gì chứ, nhận được hơn hai nghìn tiền tăng ca, sao mà gọi là vất vả?
Nhận lệnh từ sếp, Chu Mỹ Tây lập tức về nhà tắm rửa, đi ngủ.
Giấc ngủ đêm đó thật sự rất sâu. Đến sáng hôm sau khi tỉnh dậy, cô cảm thấy cuối cùng cũng hoàn hồn.
Buổi sáng Lăng Nguyệt không đến công ty, cũng không có chỉ thị gì thêm, Chu Mỹ Tây liền vùi đầu làm việc trong văn phòng. Đến trưa, cô xuống căn tin nhìn qua một lượt, không thấy món gì đặc biệt muốn ăn, liền quay về gọi lẩu cay và mang lên khu nước trà ăn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)









