Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Tô Thuyên mở gói quà, lấy điện thoại mới ra thay máy, tuy rằng cô ấy cảm thấy mỗi năm đổi điện thoại là lãng phí tiền, nhưng ai lại không muốn dùng đồ mới?
Chỉ có quà tặng từ bạn thân mới có thể chạm đến lòng cô ấy.
Tô Thuyên cũng lấy từ túi ra một hộp quà đưa cho Chu Mỹ Tây, cười tủm tỉm nói: “Giáng Sinh vui vẻ, mở ra xem đi.”
Bên ngoài hộp không có chữ gì, chỉ buộc một cái nơ bướm xinh đẹp. Chu Mỹ Tây không hề đề phòng mà mở ra, thấy rõ món đồ bên trong thì đồng tử hơi giãn ra, theo phản xạ lập tức đóng nắp hộp lại, ngẩng đầu nhìn Tô Thuyên, đối phương đã cười đến mức gập người ngã vào sofa.
Chu Mỹ Tây không nói nên lời mà nhìn quanh một vòng, may là nhà hàng rất rộng, xung quanh không có ai ngồi, càng không có nhân viên nào đến gần.
Tô Thuyên cười đủ rồi mới nghiêm túc giải thích: “Nhưng cái này thật sự rất thực dụng, hơn nữa là tớ với Trình Diệc Nhiên cùng nhau đánh giá hơn chục mẫu mới chọn ra cho cậu, đây là phiên bản trải nghiệm tốt nhất, tớ đảm bảo cậu dùng một mình cũng sẽ rất vui.”
Chu Mỹ Tây nghe mà tê cả da đầu, vội bảo cô ấy im lặng, “... Được rồi, thật sự rất tốt, nhưng đừng nói nhiều chi tiết như vậy, kẻo sau này mỗi lần dùng tớ lại nhớ tới hai người các cậu.”
Tô Thuyên lại cười đến mức ngã xuống sofa thêm lần nữa.
Hai người ăn xong, uống hết một chai rượu vang đỏ, lúc rời khỏi thì Trình Diệc Nhiên xuất hiện đúng giờ ở cửa nhà hàng để đón Tô Thuyên.
Lúc này Chu Mỹ Tây không khỏi cảm thấy một chút cô đơn xen lẫn ghen tị. Có bạn trai thật là tốt, không giống cô, uống vài chén rượu cũng phải tự gọi người lái thay.
“Đưa Chu Mỹ Tây về trước nhé?” Trình Diệc Nhiên hỏi ý Tô Thuyên.
“Cậu còn chưa ăn bánh kem của tớ đâu mà đã chúc sinh nhật vui vẻ cái gì.” Tô Thuyên kéo tay cô không buông, “Hôm nay chủ bữa tiệc là tớ còn phải đợi cậu hơn một tiếng đồng hồ đấy.”
Chu Mỹ Tây đưa ánh mắt cầu cứu về phía Trình Diệc Nhiên, nhưng người kia xưa giờ đều ngoan ngoãn nghe theo Tô Thuyên, chỉ biết phụ họa: “Cùng đi đi mà, ăn xong bánh kem rồi về cũng chưa muộn đâu.”
“Đúng rồi, tớ còn gọi mấy anh bạn đẹp trai, định giới thiệu cho cậu làm quen nữa.” Tô Thuyên nói, “Đi một chút rồi về thôi mà.”
Nói đến mức này rồi, nếu từ chối nữa thì đúng là không biết điều.
Ban đầu Trình Diệc Nhiên định để Chu Mỹ Tây ngồi xe anh qua đó, nhưng trong xe cô có mấy chục triệu hàng hóa, còn đắt hơn cả xe cô, làm sao dám tùy tiện để lại ở nhà hàng, nên cuối cùng vẫn là gọi người lái thay.
Chu Mỹ Tây rất ít uống rượu, tửu lượng đương nhiên cũng không khá, vừa nãy ở nhà hàng uống chút vang đỏ là vừa tầm, uống thêm chút nữa là dễ say ngay.
Tô Thuyên biết tửu lượng của cô, nên trước khi vào bar đã dặn dò Trình Diệc Nhiên: “Anh đêm nay đừng có nghịch ngợm, nhất định phải trông chừng kỹ Chu Mỹ Tây cho em.”
Trình Diệc Nhiên “được được được” đồng ý rồi, nhưng mà vào bar rồi thì làm sao có thể trông cô cho tử tế được.
Đám con trai Tô Thuyên gọi tới quả thực đều rất đẹp trai, nhưng rõ ràng toàn là kiểu lăn lộn ở sàn nhảy, từng ánh mắt đều lộ vẻ gian tà, vừa nhìn thấy gương mặt xinh xắn của Chu Mỹ Tây là đã thay phiên nhau đến gần tán tỉnh.
Chu Mỹ Tây tuy không phải kiểu “em gái nhỏ” yếu ớt không chịu nổi đùa giỡn, nhưng cũng không chống đỡ nổi việc bị hết người này đến người khác vây lấy, nào là bắt tay, nào là giao bôi, rồi trò “miệng xé giấy”... chơi càng lúc càng mờ ám.
Tuy nói mấy người này không phải gu của cô, nhưng chỉ chơi chơi thì vẫn thấy thú vị.
Chơi đến mức đầu óc cô bắt đầu quay mòng mòng.
Cho đến khi có một nam sinh bên cạnh cầm điện thoại của cô lên hỏi: “Là điện thoại của em vẫn reo suốt đấy à? Có cuộc gọi này.”
Chu Mỹ Tây liếc nhìn màn hình điện thoại, vừa thấy hai chữ “Tổng giám đốc Lăng” thì lập tức tỉnh táo hơn phân nửa.
Cô cầm điện thoại, loạng choạng bước về phía nhà vệ sinh, nhưng bên kia Lăng Nguyệt đã ngắt máy.
Chu Mỹ Tây mở WeChat liền thấy tin nhắn Lăng Nguyệt mới gửi: “Ngủ rồi à?”
Cô giữa trời đất quay cuồng, ôm điện thoại nhắn lại: “Xin lỗi Tổng giám đốc Lăng, vừa rồi tôi không thấy cuộc gọi, có chuyện gì sao ạ?”
Lăng Nguyệt trả lời: “Trưa ngày mai tôi phải đến nhà Tổng giám đốc Hứa ăn cơm, muốn lấy đồ mua hôm nay, tiện không?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-532315.png&w=640&q=75)


-198627.png&w=640&q=75)








%20(1)-232597.jpg&w=640&q=75)



