Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Khi Ánh Mắt Ta Lảng Tránh Cũng Là Lúc Trái Tim Bắt Đầu Rung Động Chương 14

Cài Đặt

Chương 14

Chu Mỹ Tây đang định nhắn lại thì bất ngờ bị một người say rượu va vào, làm cô choáng váng đầu, vội vàng giữ chặt điện thoại, gõ: “Tôi lập tức mang tới cho anh.”

Lăng Nguyệt: “Chỗ tôi hơi xa, tôi qua tìm cô nhé. Cô đang ở nhà à?”

Chu Mỹ Tây: “Tôi không ở nhà, đang đi chơi với bạn, đồ để trên xe tôi.”

Lăng Nguyệt: “Được, gửi định vị cho tôi.”

Lăng Nguyệt đến nhanh hơn cô tưởng, Chu Mỹ Tây vừa cảm nhận điện thoại rung liền cầm lên xem.

Lăng Nguyệt: “Tôi đến rồi.”

Chu Mỹ Tây: “Tôi ra ngay.”

Cô cầm chìa khóa xe, xoay người rời khỏi ghế dài.

Vừa hay, cô cũng đang muốn chuồn.

Cô nói với Tô Thuyên là sếp cô đến lấy đồ, Tô Thuyên mới không để Trình Diệc Nhiên đi theo, nếu không thì chắc chắn dây dưa mãi không thoát được.

Chu Mỹ Tây bước nhanh qua hành lang, vừa tới bãi đỗ xe đã thấy xe của Lăng Nguyệt.

Xe anh dừng ngay gần cổng vào bãi đỗ, rất dễ thấy. Nhìn thấy cô xuất hiện, anh lập tức mở cửa bước xuống.

“Tổng giám đốc Lăng.” Chu Mỹ Tây đi đến trước mặt anh chào hỏi, cố gắng đứng cho vững, nói rõ ràng: “Xin lỗi, lẽ ra tôi nên đưa cho anh từ tối nay.”

“Là tôi mới là người xin lỗi.” Lăng Nguyệt mỉm cười, chỉ có hai người, lại mặt đối mặt thế này, khiến anh không thể không nhìn thẳng vào mắt cô để nói, “Làm phiền cô khi đang vui chơi với bạn bè.”

“Không có đâu, tôi cũng định đi về rồi.” Chu Mỹ Tây đáp.

Cô đã uống không ít rượu, vừa nãy hoàn toàn là gắng gượng tỉnh táo để ra ngoài gặp anh. Sau khi chào hỏi xong, cảm giác choáng váng lại ập đến, ý thức lúc rõ lúc mờ, cô nghe rõ tiếng mình nói rất gần, nhưng tiếng của Lăng Nguyệt lại như từ xa vọng lại.

Cô nhớ mình có nói anh theo cô ra xe lấy đồ, rồi thấy anh gật đầu đi theo.

Trên đường, hình như Lăng Nguyệt hỏi cô có lạnh không, lúc ấy cô mới nhận ra mình ra đây mà không mặc áo khoác, áo khoác của cô và Tô Thuyên để lại ở quán bar rồi.

Cô hình như đã nói là không lạnh, nhưng một chiếc áo khoác ấm áp bỗng được khoác lên người.

Chu Mỹ Tây phản ứng chậm đến mức không nhận ra đó là áo khoác của Lăng Nguyệt.

Đầu cô lúc đó chỉ nghĩ đến một chuyện: Phải nhanh đưa cái túi đắt nhất cho anh.

Cốp xe chất đầy túi đồ mua sắm, rõ ràng lúc ở công ty cô đã chia sẵn ra rồi, mà bây giờ lại rối loạn hết cả.

Chu Mỹ Tây bắt đầu lo lắng, cứ lẩm bẩm mãi, cuối cùng vẫn là Lăng Nguyệt lấy đơn ra, kiểm tra từng món đối chiếu lại.

“À…” Chu Mỹ Tây cuối cùng lại kiểm tra một lần đối chiếu với đơn hàng, xác nhận không có thiếu sót rồi mới quay đầu nói với Lăng Nguyệt: “Chỉ có chừng này thôi.”

“Ừ.” Lăng Nguyệt gật đầu cầm lấy mấy túi đồ, nhìn cô, dường như muốn nói gì đó, nhưng lại ngập ngừng vài giây.

Chu Mỹ Tây đối diện ánh mắt anh, trong đầu chỉ thoáng hiện lên một ý nghĩ mơ hồ: Ơ, anh ấy không tránh ánh mắt mình à?

Thế là bốn mắt nhìn nhau, Lăng Nguyệt khẽ cười trước rồi nói: “Hình như cô uống không ít rồi.”

“Tửu lượng của tôi không tốt.” Chu Mỹ Tây cũng cười theo, vẻ hơi ngượng ngùng, “Sinh nhật của bạn tôi mà.”

Chỉ là nụ cười kia có hơi ngốc, nhưng bản thân cô lại không nhận ra.

“Cần tôi đưa cô về không?” Lăng Nguyệt khách sáo hỏi.

“Không cần đâu, tôi gọi lái xe hộ là được.” Chu Mỹ Tây nói, thấy được sự lo lắng và do dự trong mắt anh, cô vội nói thêm: “Hơn nữa bạn tôi còn ở trong đó, tôi phải đợi họ xong rồi mới đi.”

Lăng Nguyệt lúc này mới yên tâm, “Ừ, vậy tôi đi trước, cô về sớm một chút.”

“Ừ ừ.” Chu Mỹ Tây vội vàng gật đầu lia lịa, “Được, cảm ơn anh Tổng giám đốc Lăng.”

Nói xong lại ngẩn người ra một chút.

Cô cảm ơn cái gì thế?

Nhìn người đàn ông xách túi hàng quay về xe mình, rồi nhìn xe anh rời đi, Chu Mỹ Tây mới quay về xe mình, dùng điện thoại gọi tài xế lái hộ.

Tài xế đến nơi, lúc cô thắt dây an toàn mới chợt nhận ra: Áo khoác của Lăng Nguyệt vẫn còn khoác trên vai cô.

Đó là một chiếc áo khoác nỉ dài màu đen, chất vải rất mềm mại, lại rất ấm áp, mang theo một mùi hương nhẹ nhàng. Chu Mỹ Tây chắc chắn hương trên người anh chính là từ chiếc áo này, vì mùi trên áo rất rõ.

Về đến nhà, Chu Mỹ Tây cố chống choáng váng đi tắm, sau đó quấn khăn tắm rồi ngã lăn vào chăn.

Cô ghét đến quán bar, vì cảm thấy rất hôi.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc