Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Khi Ánh Mắt Ta Lảng Tránh Cũng Là Lúc Trái Tim Bắt Đầu Rung Động Chương 12

Cài Đặt

Chương 12

Chu Mỹ Tây không đôi co với cậu ta, nhanh chóng giục nhân viên đóng gói mấy món đã mua xong, kéo cậu ta chạy qua cửa hàng tiếp theo.

Hai người tay xách nách mang đầy đồ, lần lượt mua đồng hồ cho nam, sau đó chọn trang sức cho nữ. Mắt nhìn đồ của Tiểu Tống cực kỳ tinh tế, gu thẩm mỹ khác biệt hẳn người thường, thành ra món nào cậu ta chọn đến cả Chu Mỹ Tây cũng thấy rung động.

Giá tiền thì khiến cô đau tim.

Sau khi chọn xong, Chu Mỹ Tây sắp xếp lại danh sách, đính kèm ảnh chụp gửi cho trưởng phòng. Trưởng phòng lập tức phản hồi: Gửi thẳng cho Tổng giám đốc Lăng là được.

Chu Mỹ Tây lập tức gửi lại cho Lăng Nguyệt, bọn họ vẫn còn ở trung tâm thương mại, chưa rời đi, chính là sợ Lăng Nguyệt có gì muốn bổ sung.

Bọn họ ngồi đợi trong xe chưa đến mười phút thì Lăng Nguyệt gọi lại, gọi thẳng cho Chu Mỹ Tây. Cô bật loa ngoài, cùng Tiểu Tống cùng nhau nghe điện thoại, “Tổng giám đốc Lăng.”

“Ừ, mấy thứ khác thì không có vấn đề gì, chỉ là quà của tổng giám đốc Hứa hơi nhỏ.” Trong giọng Lăng Nguyệt mang theo chút ý cười thoải mái, “Đến lúc đó chắc chắn bà ấy sẽ chê.”

Tổng giám đốc Hứa chính là dì nhỏ của Lăng Nguyệt.

“Không còn loại nào to hơn.” Tiểu Tống ở bên cạnh giải thích, “Loại lớn phải đặt làm riêng, mà cũng không biết khi nào mới có hàng.”

“Vậy thì đổi cái khác đi.”

“Vừa mới nhìn trúng một cái, nhưng cửa hàng đòi phối hóa đơn (1), chúng tôi không mua được.”

(1) Raw là ‘xứng hóa’ có nghĩa là một hình thức bán hàng cao cấp phải mua một số món đồ khác thì mới mua được món chính, mục đích là để lọc khách giữ hình ảnh cao cấp hoặc để ưu tiên khách vip.

“Báo số điện thoại của tôi thử xem, nếu không được thì tôi gọi điện trực tiếp.”

“Được được.” Tiểu Tống vội vàng đáp.

Thế là hai người lại ngẩng cao đầu quay về cửa hàng, Tiểu Tống càng thêm đắc ý đưa số điện thoại của Lăng Nguyệt cho nhân viên. Quản lý cửa hàng đứng ngay bên cạnh, vừa nghe dãy số chưa cần kiểm tra hệ thống đã lập tức bảo nhân viên đi lấy hàng.

Chỉ là đến lúc thanh toán thì có chút lúng túng, thẻ của Chu Mỹ Tây và Tiểu Tống đều không quét ra được đồng nào.

Đành phải gọi lại cho Lăng Nguyệt, đối phương rất sảng khoái kêu báo số và thanh toán giúp bọn họ.

Trên đường về công ty, Lăng Nguyệt lại gửi thêm một đoạn ghi âm, nói: “Đồ của Tổng giám đóc Hứa thì để tôi tự đưa, mấy món còn lại các cô cậu giúp tôi giao theo danh sách địa chỉ, trước Tết Dương Lịch tranh thủ thời gian đưa là được, cảm ơn.”

Tiểu Tống nghe xong lập tức xụ mặt.

Chu Mỹ Tây không nhịn được cười, “Ngày thường nói yêu thích người ta cỡ nào, tới lúc làm việc liền khó chịu, nếu thật là bạn trai cậu thì có phải ngày nào cũng cãi nhau không?”

“Nếu là bạn trai tôi mà dám sai tôi làm không công thử xem?” Tiểu Tống hừ một tiếng, vẻ mặt khó chịu, “Đây đâu phải việc riêng của chúng ta, lãnh bao nhiêu lương thì làm bấy nhiêu việc, ai vui cho nổi? Chung Kỳ lại còn chẳng làm gì.”

Chung Kỳ chính là trưởng phòng của bọn họ.

Chu Mỹ Tây không muốn nói xấu sếp nên vội vàng chuyển đề tài, “Vậy đồ của nam để cậu đưa, của nữ để tôi đưa?”

Tiểu Tống lúc này mới miễn cưỡng hài lòng, “Được thui...”

Bọn họ trở về công ty, nhờ Tiểu Tống tạm ứng tiền chia quà ra từng phần, sau đó lại lập tức lên lầu làm việc, cuối cùng cũng khống chế được thời gian tăng ca trong vòng một tiếng.

Tới được nhà hàng thì người bạn thân đã đen mặt rồi.

Chu Mỹ Tây dỗ vài câu, rồi lấy ra lọ nước hoa tiện tay mua lúc ở trung tâm thương mại coi như quà Giáng Sinh tặng cô ấy, cô ấy mới nguôi giận.

Chu Mỹ Tây nuốt đồ ăn trong miệng xuống, uống thêm một ngụm rượu, rồi quay sang lục trong túi xách lấy ra món quà sinh nhật đã chuẩn bị sẵn: “Tớ không cho phép bạn thân tớ còn dùng cái điện thoại cũ rích kia.”

Tô Thuyên cười nhận lấy, phàn nàn: “Năm nào cũng thế, không thể có tí mới mẻ gì sao?”

“Đêm Giáng Sinh tất nhiên phải tặng Apple rồi.” Chu Mỹ Tây nói. Sinh nhật của Tô Thuyên đúng vào đêm Giáng Sinh, chỉ là cả hai đều sẽ dành buổi tối hôm đó cho gia đình, đến hôm sau mới gặp bạn thân và bạn trai.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc