Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Trên đường đi, Chu Mỹ Tây gọi điện cho trợ lý Tần. Đầu dây bên kia vội vàng bắt máy, chỉ nói qua loa vài câu: “Chi tiết cụ thể lát nữa em xem bảng, anh share phần làm năm ngoái cho em tham khảo.” Có lẽ bên kia có em bé đang khóc, trợ lý Tần vừa dứt lời liền tiện tay gửi qua bảng ghi chú mình đã làm sẵn.
Vừa mở ra xem, Chu Mỹ Tây lập tức sững người. Tiểu Tống ghé qua nhìn, liền phấn khích thốt lên: “Trời má!”
Bảng ghi chú được làm rất chi tiết, phía sau là cả một dãy chú thích màu đỏ, nội dung riêng tư liên quan đến sở thích cá nhân của Tổng giám đốc Lăng được ghi lại không sót một chữ.
Danh sách toàn là khách hàng lớn và nhà đầu tư, có thể nói đều là Thần Tài mang tiền đến cho công ty. Chu Mỹ Tây và Tiểu Tống đọc lướt nhanh qua một lượt.
Có một vài người là bạn bè hoặc bạn học của Tổng giám đốc Lăng, mấy người này dễ tặng quà hơn, chỉ cần chọn món đồ giá trị một chút, có sơ sót cũng không sao.
Có vài khách hàng năm nào cũng được tặng quà giống nhau, cũng dễ chọn.
Có một người là dì nhỏ của Tổng giám đốc Lăng, bị trợ lý đánh dấu sao, ý nghĩa là người cực kỳ quan trọng. Xem lại danh sách quà tặng năm ngoái, không phải là túi da Hermes hàng hiếm thì cũng là vòng cổ Ngọc Bích huyết bồ câu.
May mà Tiểu Tống quen thuộc với giới thời trang, có chút hiểu biết về mấy thứ này, nếu không Chu Mỹ Tây chắc thật sự luống cuống.
“Cô tiểu thư Lâm đó thật sự rất xinh, hôm đó cậu nghỉ nên không biết, lúc cô ấy tới công ty ký hợp đồng còn khiến cả văn phòng xôn xao.” Vừa xuống xe, Tiểu Tống đã bắt đầu tám chuyện với Chu Mỹ Tây, “Quan trọng là còn rất có tiền. Lúc đó tôi còn thắc mắc sao tiểu thư tập đoàn Lâm Thị lại đầu tư vào dự án nhỏ của công ty mình, thì ra là có dụng ý khác.”
“Ý là Tổng giám đốc Lăng của mình trèo cao à?” Chu Mỹ Tây cũng tò mò, “Tổng giám đốc Lăng là độc thân à?”
“Xem ra cậu không biết gì về hoàn cảnh của Tổng giám đốc Lăng nhỉ?” Tiểu Tống cười nói, “Cậu thấy dì nhỏ của anh ấy mở riêng công ty để giúp kéo đầu tư và khách hàng cho anh ấy thì hiểu gia thế cỡ nào rồi.”
Chu Mỹ Tây càng kinh ngạc: “Sao cậu cái gì cũng biết vậy?”
“Dĩ nhiên rồi, tôi là hoa hồ điệp của phòng hành chính mà, làm sao chịu được không đi điều tra nam thần mình thích chứ?” Tiểu Tống đắc ý, “Tôi nhớ có lần mới vào công ty, có người từng đùa hỏi anh ấy, hình như anh ấy nói là có bạn gái, giờ thì không rõ. Chứ hôm đó cậu đưa anh ấy về nhà, có thấy nhà có phải kiểu có bà chủ rồi không vậy?”
Chu Mỹ Tây hơi ngượng: “Hôm đó tôi chưa vào được nhà, xe còn chưa xuống nữa đã bị đuổi đi rồi.”
Tiểu Tống lập tức bày ra vẻ mặt ghét bỏ: “Vô dụng thật.”
Chu Mỹ Tây “he he” cười hai tiếng rồi nhanh chóng thu lại nụ cười: “Lo làm việc đi, đó không phải người cậu có thể mơ tưởng đâu.”
Hai người vào trung tâm thương mại, chia nhau ra hành động. Tiểu Tống đi mua hàng xa xỉ, Chu Mỹ Tây lo phần sản phẩm điện tử, rượu nước ngoài, thuốc lá và thực phẩm nhập khẩu lặt vặt.
Chu Mỹ Tây mua xong rất nhanh, trong tiệm có dịch vụ giao hàng tận nơi, nhưng mấy thứ này tất nhiên không thể để Tổng giám đốc Lăng tự đi đưa người ta nên cũng không thể gửi về nhà anh ấy, chỉ có thể để hai người họ mang theo, chờ thêm chỉ thị tiếp theo.
Đồ khá nặng, Chu Mỹ Tây tay xách nách mang bao lớn bao nhỏ lên lầu tìm Tiểu Tống.
Anh chàng đang ở phòng VIP, được hai nhân viên tư vấn vây quanh giới thiệu sản phẩm, cậu ta thì ngồi vắt chân trên ghế sofa, uống nước, cực kỳ hưởng thụ việc chọn lựa. Chu Mỹ Tây mặt mày xám xịt đứng một bên, trông chẳng khác gì trợ lý của cậu ta.
Tiểu Tống đã chọn gần xong, từ vali, thảm, đến bộ đồ ăn, nhưng vẫn chưa chọn được túi xách cho dì nhỏ của Tổng giám đốc Lăng.
Cậu ta ghé sát tai Chu Mỹ Tây thì thầm: “Chắc phải đặt hàng riêng.”
“Mua nhiều như vậy mà vẫn chưa đủ à?” Chu Mỹ Tây hỏi.
“Không đủ, với lại thẻ tín dụng của tôi đã quẹt quá hạn mức rồi.”
Quà tặng khách hàng không được ghi vào sổ sách công ty, là Tổng giám đốc Lăng tự bỏ tiền mua, nhưng hai người họ vẫn phải ứng tiền trước, sau đó lấy hóa đơn gửi Tổng giám đốc Lăng thanh toán.
“Vậy đi coi cửa hàng khác?” Chu Mỹ Tây đề nghị.
Tiểu Tống nhìn đồng hồ, không tình nguyện lẩm bẩm: “Vậy là đêm nay chắc chắn phải tăng ca rồi.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-532315.png&w=640&q=75)


-198627.png&w=640&q=75)








%20(1)-232597.jpg&w=640&q=75)



