Chủ nhật, trời quang mây tạnh, nắng không quá gắt nhưng vẫn đủ để soi lấp lánh từng kẽ lá trên hàng cây trong sân khu học C.
Tô Nhược An đến sớm mười phút so với giờ hẹn. Cô mặc một chiếc váy len màu kem nhạt, khoác ngoài áo cardigan lông mịn, cổ áo để hờ lộ xương quai xanh mảnh mai. Mái tóc buộc nửa gọn gàng, vài lọn xoăn nhẹ buông trước trán, gương mặt mộc mạc, chỉ đánh một chút son môi để trông không nhợt nhạt.
Cô đứng dưới gốc cây bàng, tay nắm quai túi vải có in hoa hướng dương, lòng hồi hộp đến mức gần như nghe được nhịp đập của trái tim mình.
Không hiểu sao, chỉ một tin nhắn “Tớ muốn vẽ cậu” thôi, cũng đủ khiến cô mất ngủ cả đêm.
Cậu đã từng vẽ tớ suốt ba năm, bây giờ… cho tớ vẽ lại cậu một lần, được không?
Tin nhắn từ Trình Duật tối qua chỉ ngắn gọn vậy thôi, nhưng từng chữ như thấm vào từng mạch cảm xúc trong lòng cô.
“Tớ đến rồi.”
Giọng nói quen thuộc vang lên khiến cô giật mình quay lại.
Trình Duật đứng cách cô vài bước. Hôm nay cậu mặc áo thun trắng đơn giản, bên ngoài là chiếc áo khoác dạ màu nâu nhạt, tay trái cầm theo một quyển sketchbook khổ lớn và hộp bút vẽ.
Gió đầu đông thổi nhẹ, làm tóc mái cậu hơi bay lên, để lộ vầng trán cao và đôi mắt đen trầm tĩnh như thường lệ.
“Cậu đến sớm nhỉ.” Cậu nhìn đồng hồ, khẽ cười.
“Ừm… tớ không muốn để cậu đợi.” Nhược An bối rối cười đáp, mắt nhìn sang chỗ khác.
Hai người sóng bước vào khu sân vườn phía sau thư viện, nơi ít người qua lại, ánh sáng vừa đủ, có hàng ghế dài và cả vài bụi hoa dại đang nở vàng dịu bên mép tường.
“Ngồi ở đây được không?” Trình Duật chỉ vào chiếc ghế gỗ kê sát gốc cây phong.
“Được.” Cô gật đầu.
Cô ngồi xuống, đặt túi vải cạnh bên, hai tay đặt lên đùi, sống lưng thẳng tắp, ánh mắt có chút căng thẳng như chuẩn bị đi thi.
Trình Duật ngồi đối diện, mở quyển sketchbook, lấy ra cây bút chì than.
“Cậu cứ ngồi thoải mái. Không cần phải căng thẳng vậy đâu.”
“Nhưng… tớ chưa từng được ai vẽ cả.” Nhược An khẽ đáp.
“Vậy… tớ nhìn cậu luôn thì sao?” – Cô khẽ nghiêng đầu, giọng đùa nhẹ.
Trình Duật hơi khựng lại, rồi cười thành tiếng: “Tớ không chắc có vẽ nổi nếu cậu cứ nhìn tớ như vậy đâu.”
Cả hai bật cười, không khí bất giác trở nên dễ chịu hơn rất nhiều.
Tiếng bút sột soạt vang lên đều đều giữa không gian yên tĩnh. Trình Duật không nói gì, chỉ tập trung vào từng đường nét. Mắt cậu dõi theo khuôn mặt cô, từng cái nghiêng đầu, từng cái chớp mắt cũng được ghi lại bằng những nét chì mềm mại.
Cô ngồi yên, ánh mắt lặng lẽ nhìn cậu vẽ. Gió vẫn khẽ lay những tán lá phía trên, ánh sáng lọc qua từng nhịp, rọi lên bờ vai cậu những dải bóng mờ lặng lẽ.
Chưa bao giờ cô thấy cậu gần đến vậy.
Trước đây, tất cả những gì cô vẽ đều là hình dung qua một khoảng cách. Nhưng giờ đây, người ấy đang ngồi đối diện cô, thật sự đưa mắt nhìn cô, trân trọng từng chi tiết trên gương mặt cô như thể đó là một bức tranh duy nhất mà cậu muốn lưu lại trong đời.
Bỗng Trình Duật ngẩng đầu lên, ánh mắt dừng lại nơi khóe môi cô.
“Cậu biết không, tớ đã từng nghĩ… có khi nào mình chỉ là một chi tiết nhỏ trong thế giới rộng lớn mà cậu vẽ mỗi ngày.”
Nhược An bất ngờ, khẽ lắc đầu.
“Không phải. Cậu là trung tâm, là ánh sáng, là nơi khiến tớ luôn muốn cầm bút lên.”
Trình Duật không nói gì, chỉ nhìn cô thật lâu. Ánh mắt ấy như muốn xuyên qua cả lớp ký ức lặng thầm ba năm trời để chạm vào nơi sâu nhất trong lòng cô.
Một lúc sau, cậu hạ tay, đặt bút xuống.
“Xong rồi.” Cậu giơ bản vẽ lên, nghiêng nghiêng về phía cô.
Tô Nhược An nhìn bức tranh, tim chợt thắt lại.
Đó là hình ảnh của cô – ánh mắt dịu dàng, môi khẽ cười, hai tay đặt nhẹ trên đùi, phía sau là ánh nắng xuyên qua những tán lá. Mọi thứ đều rất giản dị, nhưng trong mắt người vẽ, cô lại hiện lên như một điều gì đó thật quý giá.
“Đây là tớ sao?” – Cô thì thầm.
“Ừ. Là cậu, trong mắt tớ.”
Một khoảng lặng rất ngắn trôi qua. Rồi đột nhiên, Trình Duật nghiêng người về phía trước, ánh mắt vẫn dõi theo cô không chớp.
“Nhược An…”
“Ừ?” – Cô ngẩng đầu.
“Cậu có thể… thích tớ thêm một chút được không?”
Tô Nhược An ngẩn người. Trái tim cô như bị kéo căng đến tận cùng rồi buông ra trong một cú chạm mềm mại.
Cô cười. Rất khẽ.
“Vậy… cậu cũng phải thích tớ thêm một chút mỗi ngày đấy.”
Cậu cũng cười, nụ cười dịu dàng hơn bất cứ ánh nắng nào đã từng đi qua đời cô.
“Được. Vậy tớ hứa.”
Chiều hôm đó, ánh nắng dường như cũng dịu dàng hơn thường lệ. Cô cất bản vẽ vào túi, còn cậu thì đi bên cạnh cô, không nói gì, nhưng đôi khi ánh mắt lén nhìn sang đủ để làm cô đỏ mặt suốt quãng đường.
Tình cảm của tuổi trẻ đôi khi đến rất khẽ. Như một cái nhìn, một câu hứa nhỏ. Như một bản vẽ chưa hoàn chỉnh nhưng lại chứa đựng những điều chân thành nhất.
Và khi cả hai đã chọn quay đầu về phía nhau, thì từng nét vẽ, từng nhịp thở, từng khoảnh khắc đều trở thành một phần trong bức tranh mang tên thanh xuân.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)