Từ sau buổi chiều hôm đó, giữa Nhược An và Trình Duật dường như có một điều gì đó đã thay đổi — âm thầm nhưng rõ ràng.
Họ không hẹn hò, cũng không gọi tên mối quan hệ của mình là gì. Nhưng giờ đây, Trình Duật bắt đầu chờ cô ở dưới sân mỗi buổi sáng, cùng cô đi bộ đến giảng đường, thỉnh thoảng còn mang theo một ly trà sữa nóng, nói là “đường ít thôi, không ngọt bằng cậu được”.
Còn Tô Nhược An, mỗi khi tan học, đều ngồi chờ thêm mười phút ở thư viện chỉ để được thấy cậu đến.
Không cần ai thúc đẩy, không cần một lời xác nhận, chỉ là trong tim mỗi người, đã mặc định có thêm một chỗ dành cho đối phương.
Buổi trưa thứ Tư, Nhược An vừa kết thúc tiết học mỹ thuật nâng cao, đang định rẽ sang nhà ăn thì điện thoại rung lên.
Là tin nhắn từ Trình Duật.
“Cậu tan học chưa?”
“Rồi nè. Sao vậy?”
“Có thể ra sân bóng sau ký túc xá một chút không? Tớ đang ở đó.”
Nhược An đọc xong, tay nắm điện thoại khẽ run. Không hiểu sao mỗi lần thấy tên cậu hiện lên, tim cô lại phản xạ vô điều kiện mà đập nhanh thêm vài nhịp.
Cô trả lời đơn giản: “Tớ tới liền.”
Khu sân bóng sau ký túc vốn là nơi ít sinh viên lui tới vào giờ nghỉ trưa. Nắng hôm nay nhẹ, gió cũng không quá lạnh. Những chiếc lá phong cuối mùa bắt đầu chuyển màu, rơi lác đác dưới chân như một bức tranh sống động.
Trình Duật đứng cạnh khung thành, tay đút túi áo, nheo mắt nhìn về phía cô. Thấy cô đi tới, cậu giơ tay vẫy nhẹ.
“Cậu gọi tớ ra đây có chuyện gì vậy?” – Cô vừa hỏi, vừa khẽ hít vào để xua bớt nhịp tim đang loạn xạ.
“Cậu… nói tớ á?”
“Ừ. Là cậu.” – Cậu nhìn cô, ánh mắt nghiêm túc hơn bình thường – “Tớ nghĩ… không ai hợp hơn.”
Nhược An mím môi, không nói. Trong lòng có một chút vui, một chút bất ngờ, và một chút gì đó giống như cảm giác được người mình thích công khai thừa nhận là “duy nhất”.
“Cậu chắc chứ? Tớ chưa từng làm mẫu ảnh bao giờ.”
“Không sao. Cứ là chính mình là được.”
“Vậy… tớ sẽ thử.”
Cậu gật đầu, khóe miệng hơi cong lên, giống như đang âm thầm ghi điểm vào đâu đó trong lòng mình.
Buổi chụp ảnh diễn ra vào cuối tuần, tại một studio nhỏ trong khuôn viên trường. Không cầu kỳ, không hóa trang rườm rà, chỉ là vài concept đơn giản: ngồi đọc sách, đứng bên cửa sổ, hoặc tựa vào lan can ngập nắng.
Tô Nhược An mặc váy trắng, tóc xõa nhẹ, khuôn mặt không trang điểm nhiều nhưng vẫn toát lên vẻ thanh thuần tự nhiên. Người chụp là bạn của Trình Duật, cũng học khoa Kỹ thuật, vừa cầm máy vừa trêu ghẹo:
“Ê, mẫu này là do chính tay cậu lôi đến đúng không? Có cần nhìn người ta bằng ánh mắt dịu dàng vậy không hả Trình Duật?”
Cậu chỉ nhún vai, không phản bác.
“Cậu thấy tớ dịu dàng bao giờ chưa?” – Câu trả lời lạnh nhạt nhưng mang ý ngầm rõ rệt.
“Có chứ, với bạn nữ này nè.” – Người kia không chịu thua.
Nhược An đứng bên, đỏ mặt đến mức không biết giấu vào đâu. Cô giả vờ ngắm cảnh ngoài cửa sổ để tránh ánh mắt đang nhìn mình chăm chú từ phía sau ống kính.
Sau buổi chụp hình, trời vừa sụp tối, hai người cùng đi bộ về lại khu ký túc.
Cô đi bên cạnh, tay ôm túi vải, còn Trình Duật thì lặng lẽ giữ khoảng cách nửa bước chân, như thể luôn để mắt nhưng không áp sát.
Gió chiều thổi qua, làm vạt áo cô bay nhẹ.
Cậu đột ngột lên tiếng: “Hồi chiều… cậu thật sự rất đẹp.”
Cô khựng lại, quay đầu nhìn cậu: “Cậu nói gì?”
“Tớ nói là…” – Cậu nhìn vào mắt cô – “Cậu rất đẹp. Không phải kiểu cố gắng để đẹp, mà là kiểu đẹp rất tự nhiên.”
Tô Nhược An cảm thấy má mình nóng bừng.
“Cậu nói vậy… tớ không biết phải phản ứng sao nữa.”
“Chỉ cần nhớ là cậu đẹp là được rồi.”
Cô phì cười, nhìn cậu.
“Cậu bắt đầu biết dỗ ngọt người khác từ khi nào vậy hả?”
“Không dỗ ngọt. Là nói thật. Và chỉ nói với một người duy nhất.”
Lúc ấy, gió nhẹ thôi, nắng cũng nhạt dần, nhưng tim của một cô gái thì lại bắt đầu lỡ nhịp.
Cô khẽ nói, giọng nhỏ như tiếng gió:
“Tớ cũng… chưa từng như vậy với ai.”
Trình Duật nhìn cô, ánh mắt dịu lại.
“Vậy tớ thật may mắn.”
Tối hôm đó, khi về đến phòng, Tô Nhược An nhận được một bức ảnh gửi qua tin nhắn.
Là một trong những tấm chụp ban sáng. Cô đang đứng trước cửa sổ, tóc buông nhẹ, ánh mắt lơ đãng nhìn ra ngoài, ánh sáng phủ lên gương mặt khiến cả khung hình trông như mơ.
Phía dưới là tin nhắn của Trình Duật:
“Tớ chọn tấm này để làm nền máy tính. Cậu đồng ý không?”
Tô Nhược An vừa bật cười vừa nhắn lại:
“Đồng ý. Nhưng… chỉ được để một mình tớ thôi đó.”
Trình Duật trả lời ngay:
“Ừ. Một mình cậu là đủ rồi.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


