Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

KHI ANH CŨNG BẮT ĐẦU YÊU EM Chương 2: Ánh Mắt Quay Đầu

Cài Đặt

Chương 2: Ánh Mắt Quay Đầu

Tối hôm đó, Tô Nhược An ngồi trong phòng trọ, mở máy tính nhưng không làm nổi bất kỳ việc gì. Màn hình nhấp nháy ánh sáng xanh, phản chiếu gương mặt vẫn còn đỏ ửng vì bối rối.

Trên bàn, cuốn sổ phác họa được đặt ngay ngắn như thể vừa trải qua một biến cố lớn.

Cô nhìn nó một lúc lâu, rồi cẩn thận lật lại trang có bức vẽ cuối cùng. Vẫn là Trình Duật, vẫn bóng lưng ấy, nhưng từ hôm nay… không còn là hình ảnh đơn phương nữa.

Anh đã thấy.

Không giận dữ.

Không xa lánh.

Thậm chí còn nói…

Tô Nhược An khẽ cắn môi, gò má bất giác nóng ran.

“Nhớ vẽ chính diện nhé. Anh muốn được nhìn thẳng vào mắt em.”

“Ê, hôm qua cậu với Trình Duật gặp nhau ở thư viện hả?”

Tô Nhược An suýt làm rơi cây bút đang cầm trong tay.

“Sao… sao cậu biết?”

“Thấy đứa bên khoa Kỹ thuật đăng story, chụp trúng hai người đó! Không rõ mặt lắm nhưng dáng giống y chang. Còn tag là ‘góc thư viện tình yêu’ nữa chứ.”

Cô chết đứng.

“Đừng lo, đáng yêu mà.”

Cô bạn cười hì hì, “Bộ hai người đang tìm hiểu hả?”

Tô Nhược An lắc đầu lia lịa, mặt đỏ bừng như cà chua chín.

“Không có… không có gì hết…”

Làm sao mà giải thích cho rõ đây? Cô thích anh suốt ba năm, chưa từng nói ra. Đến tận hôm qua, khi anh nhìn thấy bức vẽ, cô mới biết mình đã không còn đơn độc. Nhưng để gọi tên mối quan hệ này… vẫn còn quá sớm.

Giờ nghỉ trưa, cô ra quán trà quen gần trường, gọi một ly oolong sữa ít đường, thêm trân châu trắng.

Lúc đứng xếp hàng chờ lấy nước, một bóng người bước đến bên cạnh, mang theo mùi hương dịu nhẹ của gỗ đàn hương.

“Cậu hay uống ở đây à?”

Tô Nhược An quay đầu, tim lại lỡ mất một nhịp.

Là Trình Duật.

Anh không mặc áo hoodie xám như thường ngày mà khoác chiếc áo sơ mi màu xanh nhạt, cổ áo gấp gọn, tóc cũng được vuốt nhẹ, gọn gàng hơn hẳn.

Cô gật đầu, lí nhí:

“Ừm… Tớ thường ghé buổi trưa.”

Anh mỉm cười, mắt cong nhẹ.

“Lần đầu tiên anh thấy em ở đây.”

“Vậy à…” – Cô lúng túng – “Có thể là anh không để ý.”

“Không. Thật ra là có để ý.”

Câu nói ấy khiến Tô Nhược An ngẩn người. Ly trà trong tay như nặng thêm cả ký.

Trình Duật nhận đồ uống từ nhân viên, rồi quay sang nói:

“Anh đi bộ về thư viện. Nếu em rảnh, đi cùng nhé?”

Lần này, cô không chần chừ.

Hai người đi sóng bước dưới bóng cây, giữa những tia nắng vàng nhảy nhót trên nền đất lát gạch. Không ai nói nhiều. Chỉ là từng nhịp chân đều đặn, có một khoảng yên lặng thật dễ chịu.

“Từ khi nào em bắt đầu vẽ anh?” – Giọng anh vang lên, trầm thấp mà nhẹ nhàng.

Cô cúi đầu, khẽ đáp:

“Từ năm nhất. Lúc anh ngồi một mình ở quán cà phê dưới khu học C.”

“Lâu như vậy sao?”

“Ừm… Ba năm.”

Trình Duật im lặng.

Tô Nhược An thấy mình nói hơi nhiều, vội lảng sang chuyện khác:

“Thật ra em không cố ý để anh thấy đâu. Hôm qua em vội quá nên làm rơi sổ…”

Anh khẽ gật, mắt vẫn nhìn thẳng phía trước.

“Anh biết. Nhưng anh không khó chịu. Ngược lại… rất vui.”

“Vui…?” – Cô bất ngờ ngẩng đầu.

“Ừ. Anh từng thấy em vài lần rồi. Em hay ngồi góc bàn đó trong thư viện, hay lén nhìn về phía anh. Có lần còn ngủ gật trên tập vẽ.”

Cô đỏ mặt, muốn chui xuống đất.

“Anh nhớ rõ như vậy à?”

“Anh cũng đâu phải gỗ đá. Người mình để ý, dù chỉ một cái liếc mắt, cũng sẽ nhớ.”

Tô Nhược An đứng khựng lại.

“Anh nói… ‘người để ý’ là…?”

Trình Duật dừng bước, xoay người lại. Ánh nắng phản chiếu trong mắt anh lấp lánh như hồ nước mùa hè.

“Là em. Là cô gái cầm bút vẽ anh suốt ba năm qua.”

Tô Nhược An ngẩn người. Bao nhiêu lần cô tưởng tượng ra viễn cảnh mình được anh đáp lại, nhưng chưa lần nào trái tim lại đập nhanh đến vậy.

“Anh… nói thật à?”

Trình Duật gật đầu, chân thành.

“Anh muốn được vẽ lại em, theo cách của riêng anh. Không phải trên giấy, mà là bằng trí nhớ của mình, mỗi ngày.”

Câu nói ấy như một lời tỏ tình lặng lẽ, không hoa mỹ, nhưng khiến cả lòng cô rung động.

Không phải giấc mơ.

Không phải tưởng tượng.

Người cô yêu thầm suốt ba năm, thực sự cũng đã để ý đến cô từ rất lâu.

Từ hôm đó, họ không chính thức nói đang hẹn hò. Nhưng mọi thứ giữa hai người đều khác.

Anh hay ngồi gần cô hơn trong thư viện, thỉnh thoảng còn mang theo cà phê, lặng lẽ đặt cạnh bên, không nói gì.

Cô bắt đầu quen với việc có anh đi cạnh, quen với giọng nói trầm thấp kể chuyện linh tinh mỗi buổi chiều tan học.

Không ai hỏi người kia rằng mối quan hệ này là gì.

Vì dường như, cả hai đều đang chờ đợi một thời điểm thích hợp.

Chỉ cần không buông tay, thì mỗi ngày trôi qua đều có thể là bắt đầu.

Cuối tuần, Nhược An nhận được tin nhắn từ anh.

“Mai rảnh không?”

“Có. Sao vậy anh?”

“Anh muốn vẽ em.”

“…”

Cô nhìn dòng chữ trên màn hình, rồi cắn môi cười nhẹ.

Ba năm vẽ anh trong âm thầm.

Giờ, đến lượt cô trở thành người được vẽ lại, bằng ánh mắt của người từng khiến cô lặng lẽ yêu suốt cả thanh xuân.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc