Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

KHI ANH CŨNG BẮT ĐẦU YÊU EM Chương 1: Bóng Lưng Trong Buổi Chiều Vàng

Cài Đặt

Chương 1: Bóng Lưng Trong Buổi Chiều Vàng

Thư viện trường đại học B mỗi buổi chiều đều có một mùi hương rất đặc biệt. Không hẳn là mùi giấy cũ, cũng chẳng phải mùi gỗ ép của bàn ghế, mà giống như mùi nắng lẫn với mùi tĩnh lặng, trôi lửng lơ giữa không gian đầy sách vở và tiếng gõ bàn phím khe khẽ.

Tô Nhược An luôn chọn ngồi ở góc trong cùng của tầng hai, dãy bàn bên trái. Chỗ đó sát cửa sổ, có thể nhìn thấy một phần sân bóng phía xa, và quan trọng nhất, từ đó có thể thấy rõ bóng lưng của Trình Duật mỗi lần anh đến.

Hôm nay là ngày thứ một trăm linh bảy mà cô đánh dấu vào sổ tay. Một con số chẳng mang nhiều ý nghĩa, nhưng với cô, nó là minh chứng cho những năm tháng mình đã lặng lẽ thích một người.

Trang cuối ghi chú bằng nét mực tím, nhỏ nhắn và ngay ngắn: “Thấy anh ấy ở thư viện. Áo khoác xám. Ghế số năm, dãy giữa. Trời nắng nhẹ, tóc có vẻ rối, chắc chưa kịp chải.”

Không một ai biết đến thói quen kỳ lạ ấy của Tô Nhược An. Chỉ có cô, và quyển sổ phác họa màu xanh da trời đã sờn gáy, luôn nằm gọn trong chiếc túi vải chéo cô mang theo mỗi ngày.

Trình Duật chưa bao giờ biết, có một người vẫn âm thầm dõi theo mình như thế.

Anh học khoa Kỹ thuật, nổi tiếng là học bá của trường. Cái tên Trình Duật dường như gắn liền với bảng vàng thành tích, giải thưởng quốc tế và các cuộc thi nghiên cứu khoa học. Ai cũng biết đến anh, nhưng ít ai lại thật sự hiểu được anh.

Anh không phải kiểu người lạnh lùng kiêu ngạo, chỉ là quá yên lặng. Trong lớp, anh không chủ động nói chuyện, thường xuyên một mình, luôn giữ khoảng cách nhất định với những người xung quanh. Trình Duật giống như một tòa tháp cao. Đẹp, sáng lấp lánh, nhưng lạnh và quá xa.

Tô Nhược An, sinh viên năm ba khoa Mỹ thuật, không hiểu tại sao lại bị ánh sáng từ tòa tháp ấy hút lấy.

Lần đầu tiên cô thấy anh là ở quán cà phê dưới khu học C. Anh ngồi một mình, laptop mở, tai nghe đeo hờ, ánh mắt xa xăm nhìn qua lớp kính đang phủ mưa. Cô chỉ đi ngang, nhưng hình ảnh ấy đã in sâu vào đầu như một khuôn hình khó phai.

Từ đó, như một thói quen, cô bắt đầu để ý đến anh. Ở sân bóng, hành lang thư viện, căng tin hay cả hội chợ giữa kỳ, dường như chỗ nào cũng có thể lướt qua anh. Ban đầu là vô tình, sau đó lại trở thành cố tình.

Tất cả chỉ vì một điều đơn giản: muốn được nhìn thấy người mình thích mỗi ngày.

Chiều nay trời nắng đẹp. Ánh sáng xiên qua cửa kính, rọi lên gáy Trình Duật khiến những sợi tóc màu nâu sẫm ánh lên như mật ong trong suốt.

Tô Nhược An mở sổ, rút bút chì từ túi vải bên hông, tay khẽ run nhẹ. Cô đã vẽ anh không biết bao nhiêu lần, nhưng mỗi lần vẽ đều giống như lần đầu. Cảm xúc vẫn nguyên vẹn như thế, hồi hộp, lo sợ, vừa trông đợi lại vừa rụt rè.

Bút lướt trên giấy, nét mềm, nhẹ nhàng, như nhịp tim đang rung động. Vai anh vẫn rộng, lưng vẫn thẳng, dáng ngồi tập trung nhưng không gò bó. Ánh sáng từ bên ngoài khiến bóng anh in dài trên nền sàn gỗ, đẹp tựa một khung phim tĩnh.

Gió từ cửa sổ thổi vào, làm vài trang giấy trong sổ khẽ động. Tô Nhược An giật mình, vội lấy tay giữ lại, tim đập mạnh. Cô ngẩng lên liếc nhìn. Trình Duật vẫn chăm chú đọc sách, không hay biết gì cả.

Mọi thứ sẽ kết thúc như mọi lần, nếu không có tin nhắn từ mẹ hiện lên giữa lúc cô đang định đứng dậy rời đi.

Chiều nay ghé siêu thị mua giúp mẹ hộp sữa chua nha con.

Cô vội vã thu dọn đồ. Trong lúc luống cuống, quyển sổ phác họa rơi xuống đất, lật mở một trang giữa.

Trang đó là bức vẽ anh, trong chiếc áo khoác xám, ngồi ở vị trí quen thuộc, ánh sáng lấp lánh trên tóc.

Đúng lúc đó, Trình Duật ngẩng đầu.

Ánh mắt họ chạm nhau trong khoảnh khắc. Một giây, hai giây, rồi ba giây… tất cả như dừng lại.

Anh đứng dậy, bước tới. Bàn tay anh nhặt quyển sổ lên, lật nhẹ vài trang, dừng lại ở một bức ký họa khác. Vẫn là anh, nhưng trong khung cảnh khác. Có hôm anh đứng dưới cây bạch quả, hôm khác lại là bóng lưng anh bước vào lớp.

Cô muốn giật lại quyển sổ, nhưng anh giữ tay cô lại, không mạnh, chỉ đủ để cô ngừng động tác.

Cô cúi đầu, không dám nhìn anh.

Trình Duật khẽ gấp sổ, đặt vào tay cô.

Giọng anh trầm ấm, dịu dàng như gió cuối mùa.

Cậu vẽ đẹp lắm.

Tô Nhược An siết chặt quai túi. Trái tim như muốn nhảy khỏi lồng ngực.

Anh tiếp tục, chậm rãi.

Nhưng lần sau, nhớ vẽ chính diện nhé. Anh muốn được nhìn thẳng vào mắt em.

Gió như ngừng thổi. Cả thế giới chìm trong im lặng.

Anh vừa nói gì?

Anh… gọi cô là em?

Tô Nhược An chưa kịp phản ứng thì Trình Duật đã mỉm cười, xoay người quay lại bàn. Lưng áo anh lấp lánh dưới nắng chiều, nhưng lần này, không còn xa xôi nữa.

Dưới đất còn sót lại một mảnh giấy rơi từ cuốn sổ.

Một dòng chữ nhỏ, nét mực đã hơi nhòe:

Tôi không biết khi nào mình sẽ hết thích cậu, nhưng mỗi lần thấy cậu, tôi lại muốn vẽ thêm một lần nữa.

Tô Nhược An cúi xuống nhặt lên, gấp lại, nhẹ nhàng bỏ vào túi áo.

Nắng cuối ngày vẫn còn lấp lánh, nhưng trong lòng cô lúc này, dường như vừa hé lên một tia sáng mới.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc