Thập Lý Pha là nơi bàn giao phạm nhân trước khi áp giải đi xa. Lúc này, hai bên đường đã tập trung rất nhiều thân quyến đến đưa tiễn. Trong tay họ đều xách theo những bọc hành lý lớn nhỏ, chỉ mong người thân có thêm chút đồ dùng, để quãng đường lưu đày bớt khổ sở hơn.
Đám nha dịch đối với những chuyện này từ lâu đã nhắm mắt làm ngơ.
Những người bị lưu đày phần lớn trước kia đều không phú thì quý. Cho dù cả nhà bị kết tội, ít nhiều vẫn còn thân bằng cố hữu tìm cách lo lót. Chỉ cần bọn họ chịu mở một mắt nhắm một mắt, đương nhiên cũng có thể nhân cơ hội kiếm được không ít lợi lộc.
Bên phía Tô gia cũng có không ít thân thích của các nữ quyến tới tiễn.
Nhà mẹ đẻ của Kim thị ở đại phòng và Lưu thị ở tứ phòng đều mang tới một ít thức ăn cùng quần áo.
Đại ca nhà mẹ đẻ của Tiền thị bên nhị phòng hiện vẫn làm quan trong triều. Tuy bản thân ông không đích thân tới, nhưng đồ gửi đến lại nhiều nhất, có tới bốn năm bọc hành lý lớn, xem như giữ đủ thể diện cho Tiền thị.
Ngay cả lão phu nhân cũng vì thế mà nhìn nàng ta bằng ánh mắt khác hẳn.
Chỉ có tam phòng là lạnh lẽo đìu hiu, từ đầu đến cuối không thấy một bóng người tới thăm hỏi.
Lưu thị liếc sang bên này rồi khẽ hừ một tiếng.
“Dương thị thì thôi, cha mẹ huynh đệ của bà ta đều chết sạch cả rồi, không có ai đến cũng chẳng lạ. Nhưng vị cháu dâu này thì sao? Chẳng phải vẫn luôn nói mình là thiên kim Hầu phủ đấy à? Vậy mà hôm nay đến một người đưa tiễn cũng không có.”
Từng ánh mắt lập tức dồn về phía Cố Vãn Nguyệt, phần nhiều mang theo ý dò xét hoặc mỉa mai.
Lão phu nhân cũng bất giác nhíu mày.
Đúng lúc ấy, Kim thị bỗng che miệng kêu lên:
“Mọi người nhìn kìa! Đó chẳng phải xe ngựa của Hầu phủ sao?”
Mọi người đồng loạt quay đầu.
Quả nhiên, một chiếc xe ngựa của Trung Cần Hầu phủ đang chậm rãi đi tới.
Nếu Hầu phủ đã phái người tới, chắc hẳn sẽ mang theo không ít đồ tốt.
Nghĩ vậy, đôi mày đang nhíu chặt của lão phu nhân cuối cùng cũng giãn ra đôi chút.
Thế nhưng khi xe ngựa dừng trước mặt mọi người, người bên trong lại chẳng buồn bước xuống, chỉ vén một góc rèm lên rồi cất giọng giả nhân giả nghĩa:
“Vãn Nguyệt à, xuất giá tòng phu. Nay ngươi đã là con gái gả ra ngoài, từ lâu không còn quan hệ gì với Hầu phủ nữa. Ta vốn mềm lòng, nghĩ dù sao ngươi cũng là con gái của Hầu gia nên mới mang chút đồ ăn tới thưởng cho ngươi. Sau này tự lo cho tốt, đừng quay về Hầu phủ quấy rầy nữa.”
Dứt lời, người trong xe khinh miệt bật cười, sau đó tiện tay ném mấy chiếc bánh bao xuống đất.
Xung quanh nhất thời im bặt.
Ánh mắt đồng tình có, thương hại có, chế giễu cũng có, tất cả đều đổ dồn về phía Cố Vãn Nguyệt.
Thế nhưng nàng dường như đã sớm đoán được sẽ có màn này, sắc mặt từ đầu đến cuối vẫn vô cùng bình tĩnh.
Nữ nhân trong xe chính là Vu di nương, người hôm trước đã cùng tên tra cha kia bàn chuyện bỏ mặc nàng.
Cố Vãn Nguyệt cười lạnh.
Ngay sau đó, thân ảnh nàng biến mất tại chỗ.
Chỉ trong chớp mắt, nàng đã xuất hiện cạnh xe ngựa, túm lấy Vu di nương kéo thẳng xuống. Không cho đối phương kịp phản ứng, nàng nhanh tay giật luôn trâm vàng trên tóc, vòng ngọc trên cổ tay cùng đôi khuyên tai hồng ngọc.
“A!”
Vu di nương hoảng hốt hét lên:
“Cố Vãn Nguyệt, con tiện nhân này! Ngươi dám cướp đồ của ta?”
“Bốp!”
Cố Vãn Nguyệt giơ tay tát thẳng một cái, lập tức khiến ả ta im bặt.
Nàng lạnh lùng nhìn Vu di nương.
“Kẻ làm thiếp mới là tiện. Ngươi mở miệng mắng ai là tiện nhân?”
Nói rồi, nàng giơ những món trang sức vừa lấy được lên.
“Những thứ này vốn đều dùng bạc trong của hồi môn của mẫu thân ta để mua. Ta chẳng qua chỉ lấy lại đồ thuộc về mình mà thôi.”
Cố Vãn Nguyệt nhìn thẳng vào mắt ả ta, từng chữ rõ ràng:
“Về nói với Hầu gia nhà ngươi, từ nay về sau, ta và Trung Cần Hầu phủ ân đoạn nghĩa tuyệt!”
Muốn cắt đứt quan hệ với nàng sao?
Nàng cầu còn chẳng được!
Tiền tài của Hầu phủ hiện giờ phần lớn đều đã nằm trong không gian của nàng. Sau này ai sống tốt hơn ai, cứ từ từ mà xem.
“Ngươi... ngươi... ngươi điên rồi!”
Vu di nương tức đến toàn thân run rẩy.
Rõ ràng mục đích lần này của ả ta là tới trước mặt mọi người cắt đứt quan hệ với Cố Vãn Nguyệt, khiến nàng mất hết mặt mũi và chỗ dựa. Mục đích đã đạt được, vậy mà sau một hồi đối đầu, người bị chọc tức đến gần như hộc máu lại biến thành chính ả ta.
Cuối cùng, Vu di nương chỉ có thể ôm mặt, chật vật leo lên xe ngựa rồi bỏ đi.
Lưu thị ở tứ phòng nhìn theo chiếc xe đã đi xa, sau đó mới âm dương quái khí nói:
“Cháu dâu à, nữ nhân mà không còn nhà mẹ đẻ làm chỗ dựa thì sau này khổ lắm đấy.”
Vốn còn tưởng Hầu phủ tới đưa thức ăn và đồ dùng, ai ngờ cuối cùng chỉ có mấy cái bánh bao bị ném xuống đất.
Đúng là mất mặt.
Lão phu nhân lúc này cũng không nhịn được nữa, sắc mặt khó coi, hung hăng lườm Cố Vãn Nguyệt một cái.
Kim thị đứng bên cạnh lại có phần áy náy.
Nếu vừa rồi nàng ta không lớn tiếng gọi mọi người nhìn sang, chuyện của Cố Vãn Nguyệt cũng sẽ không bị phơi bày trước mặt bao nhiêu người như thế.
Nàng ta do dự một hồi mới nhỏ giọng:
“Cháu dâu, ta...”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)

