Còn chưa nói hết câu, Tô Hoa Dương, lão gia đại phòng, đã sa sầm mặt trừng nàng ta.
“Còn đứng đó mất mặt làm gì? Mau qua đây xách đồ!”
Ông càng nói càng bực bội:
“Nhà mẹ đẻ cô chỉ gửi tới có từng này thứ, đúng là uổng công Tô gia cưới cô về!”
Kim thị cố nặn ra một nụ cười còn khó coi hơn khóc, rụt vai lặng lẽ đi theo. Tô Nhiễm Nhiễm nhìn Cố Vãn Nguyệt bằng ánh mắt đầy đồng cảm, nhưng cũng không dám lên tiếng an ủi, chỉ vội chạy tới giúp mẫu thân mình xách đồ.
Ngược lại, Dương thị lại luống cuống xoa hai tay, cúi xuống nhặt mấy chiếc bánh bao bị ném trên đất lên rồi cẩn thận phủi sạch bụi. Bà ngước mắt nhìn Cố Vãn Nguyệt, dè dặt nói:
“Vãn Nguyệt, đừng... đừng không vui.”
Trong lòng Cố Vãn Nguyệt bất giác ấm lên.
Mẹ chồng nàng tuy thần trí không được minh mẫn, phản ứng cũng chậm chạp hơn người bình thường, nhưng tâm địa lại rất tốt.
“Nương, con không sao. Con đi xem thương thế của tướng công.”
Tô Cảnh Hành vừa bị triệu vào cung chịu trượng hình. Loại trượng hình này không phải đánh vào mông như thông thường, mà từng trượng đều giáng xuống vùng lưng và cột sống, nặng thì có thể khiến người ta tàn phế cả đời.
Bởi vậy lúc này hắn hoàn toàn không thể cử động, chỉ có thể nằm sấp trên chiếc xe ba gác bằng gỗ.
Cố Vãn Nguyệt cũng chẳng buồn che giấu, trực tiếp lấy một lọ kim sang dược từ trong không gian ra, nhẹ nhàng rắc thuốc lên vết thương của hắn.
Vừa cảm nhận được động tĩnh, Tô Cảnh Hành lập tức mở mắt.
Ồ, tính cảnh giác của nam nhân này đúng là cao thật.
“Vương gia không cần căng thẳng, ta chỉ đang bôi thuốc cho ngài.”
Nhìn thấy người trước mặt là nàng, ánh mắt đề phòng của Tô Cảnh Hành mới dần thả lỏng.
Thật ra cũng chẳng tính là vậy. Dù sao Trung Cần Hầu phủ vốn đã muốn đá nàng đi từ lâu.
Có điều lúc này Cố Vãn Nguyệt chẳng có tâm trạng nói đến chuyện đó. Nàng đang tập trung kiểm tra thương thế cho Tô Cảnh Hành.
Càng kiểm tra, sắc mặt nàng càng khó coi.
Hỏng rồi.
Thương thế còn nghiêm trọng hơn nàng tưởng.
Phần cột sống thắt lưng của hắn đã bị đánh gãy hoàn toàn. Với tình trạng hiện tại, sau này đừng nói đến chuyện phòng the, ngay cả muốn đứng dậy cũng vô cùng khó khăn.
Tên cẩu hoàng đế chết tiệt!
Cuộc sống hạnh phúc nửa đời sau của nàng!
A a a!
Bây giờ bỏ chạy còn kịp không?
Tô Cảnh Hành vẫn luôn quan sát sắc mặt nàng, thấy vẻ mặt nàng càng lúc càng khó coi, ánh mắt cũng dần trở nên phức tạp.
“Ta còn có thể đứng lên được không?”
Cố Vãn Nguyệt mang vẻ mặt như tro tàn.
“Khó nói lắm.”
Nếu Tòa nhà y dược của căn cứ vẫn còn, loại thương thế này chắc chắn có thể chữa được.
Ý nghĩ ấy vừa hiện lên, trong đầu nàng đột nhiên vang lên một giọng điện tử non nớt.
“Tít! Hệ thống đã kết nối hoàn tất với ký chủ. Chúc mừng ký chủ kích hoạt kiến trúc mới: Tòa nhà y dược.”
Cố Vãn Nguyệt giật nảy mình.
“Thứ gì vậy?”
Giọng điện tử kia lập tức trả lời:
“Chào chủ nhân, ta là quản trị viên hệ thống của không gian, chuyên phụ trách giải đáp những vấn đề khó khăn cho ngài.”
Cố Vãn Nguyệt càng nghe càng khó hiểu.
Không gian này là dị năng nàng đã sở hữu từ kiếp trước, nhưng bao nhiêu năm qua nàng chưa từng nghe nói bên trong còn có thứ gọi là quản trị viên hệ thống.
“Trước kia chủ nhân vẫn ở giai đoạn sơ cấp nên chưa thể kích hoạt chức năng hệ thống. Hôm nay, do lượng vật tư ngài tích trữ vượt quá giới hạn, không gian đã tự động kích hoạt quản trị viên hệ thống cùng Tòa nhà y dược.”
Cố Vãn Nguyệt lập tức nhắm mắt, đưa ý thức tiến vào không gian.
Quả nhiên, giữa không gian tích trữ rộng lớn, ngoài vô số vật tư nàng vừa càn quét được hôm nay, lúc này còn xuất hiện thêm một Tòa nhà y dược được trang bị đầy đủ các thiết bị tiên tiến.
Nhưng mà...
Tại sao lại là Tòa nhà y dược?
Cố Vãn Nguyệt lập tức cảm thấy có gì đó không đúng.
“Tô Cảnh Hành vừa cần chữa bệnh, ngươi liền kích hoạt Tòa nhà y dược. Rốt cuộc ký chủ là ta hay là Tô Cảnh Hành vậy?”
Trong lòng nàng đã bắt đầu điên cuồng mắng chửi.
Quản trị viên hệ thống: “...”
Nó trực tiếp giả chết.
Cố Vãn Nguyệt cũng chẳng còn cách nào khác, đành tự mình kiểm tra những thay đổi trong không gian.
Ngoài Tòa nhà y dược vừa xuất hiện, nàng còn phát hiện giữa không gian có thêm một màn hình khổng lồ trông giống bảng điều khiển trung tâm. Trên đó hiển thị danh sách những kiến trúc mới hiện vẫn đang chờ được kích hoạt.
Kiến trúc tiếp theo chính là Nhà bếp ẩm thực.
Nói cách khác, chỉ cần nàng tiếp tục cố gắng tích trữ thêm thật nhiều vật tư, sau này còn có thể kích hoạt Nhà bếp ẩm thực.
Đến lúc đó, chẳng phải nàng chỉ cần ném nguyên liệu vào là có đồ ăn ngon để thưởng thức, hoàn toàn không cần tự mình động tay nấu nướng nữa sao?
Mẹ nó, có cần sướng đến vậy không!
Cố Vãn Nguyệt vui đến mức khóe miệng không sao hạ xuống được.
Ý thức rời khỏi không gian, nàng vừa mở mắt đã phát hiện Tô Cảnh Hành lại hôn mê bất tỉnh.
Nàng lấy thêm một gói bột tiêu viêm từ không gian, cẩn thận rắc lên vùng thắt lưng bị thương của hắn. Sau khi xử lý xong, nàng còn tiện tay sờ nhẹ lên cơ bụng săn chắc của hắn một cái.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

