Cố Vãn Nguyệt lạnh lùng nhìn hắn ta.
“Ngươi là cái thá gì mà cũng dám ức hiếp người của Cố Vãn Nguyệt ta? Ai cho ngươi lá gan đó?”
Đánh xong, nàng còn cảm thấy chạm vào hắn ta quá bẩn tay, dứt khoát túm người ném thẳng ra ngoài.
Khương Đức Chí vừa bay ra đã đập trúng một tên quan binh đang vội vã xông vào báo tin.
Tên quan binh bị va đến lảo đảo, nhưng vẫn cuống quýt kêu lên:
“Tướng quân, xảy ra chuyện rồi! Hoàng cung bị trộm, hoàng thượng lệnh ngài lập tức vào cung!”
Cái gì?
Đến vương phủ xét nhà chẳng những một đồng cũng chưa vớt được, bản thân còn bị đánh thành thế này, bây giờ ngay cả hoàng cung cũng bị trộm?
Khương Đức Chí tức đến mức suýt hộc máu.
Hắn ta không dám chậm trễ, chỉ có thể vội vàng dẫn người rời khỏi vương phủ. Trước khi đi còn nghiến răng buông lời độc địa, thề rằng nhất định sẽ không để Cố Vãn Nguyệt được sống yên ổn.
Những người Tô gia còn lại lúc này đều bị sức mạnh khủng khiếp của Cố Vãn Nguyệt làm cho kinh hãi. Ai nấy âm thầm nuốt nước bọt, vô cùng ăn ý lùi xa nàng thêm một chút.
Chỉ có Tô Cảnh Hành vẫn nhìn nàng bằng ánh mắt vô cùng phức tạp.
Nhưng hắn đã không còn sức để suy nghĩ thêm, rất nhanh liền mất đi ý thức.
Đúng lúc ấy, một tên quan sai lớn tiếng quát:
“Tất cả xếp hàng điểm danh, chuẩn bị lên đường!”
Thông thường, nam tử bị lưu đày đều phải mang gông cùm, nữ tử bị khóa xiềng chân để đề phòng bỏ trốn. Những kẻ phạm tội nghiêm trọng thậm chí còn bị thích chữ lên mặt.
Tuy nhiên, Tô gia chỉ bị giáng xuống làm thứ dân rồi lưu đày đến Ninh Cổ Tháp, không bị xếp vào hàng trọng phạm, vì vậy được miễn những hình phạt này.
Giữa tiếng khóc than thảm thiết, cánh cổng lớn của vương phủ bị dán niêm phong. Tấm biển Trấn Bắc Vương phủ sơn son thếp vàng cũng bị tháo xuống, rơi nặng nề trên mặt đất.
Cơ nghiệp hiển hách của phủ Trấn Bắc Vương cứ thế hoàn toàn khép lại.
Nhưng tai họa vẫn chưa kết thúc.
Đám người Tô gia vừa bị áp giải ra khỏi phủ đã phát hiện bên ngoài chật kín bách tính.
“Tên tặc tử phản quốc, chết không được tử tế!”
“Thánh thượng anh minh! Loại bán nước cầu vinh như các ngươi đáng bị tru diệt cả nhà!”
Ngày trước, khi hắn đại thắng trở về, hắn là vị anh hùng bảo vệ giang sơn. Bách tính đứng chật hai bên đường, chen nhau nghênh đón người khải hoàn.
Vậy mà hôm nay, chỉ bằng một tội danh phản quốc chưa được chứng thực, tất cả đã hoàn toàn đảo ngược.
Không một ai lên tiếng kêu oan cho hắn.
Người người chửi rủa, người người hô đánh.
Vị chiến thần từng được muôn dân tung hô, chỉ trong một ngày đã trở thành tội nhân thiên cổ trong mắt bách tính.
Nhìn sang những người khác của Tô gia, ai nấy đều co rúm người, chỉ hận không thể rụt cả đầu vào trong vai để tránh những thứ đang bay tới từ bốn phương tám hướng.
Lão phu nhân nước mắt giàn giụa, đau đớn than thở:
“Tạo nghiệt mà! Tô gia ta sao lại rơi vào bước đường này chứ?”
Nhị lão gia Tô Hoa Lâm càng nghĩ càng tức, cuối cùng không nhịn được mà oán trách:
“Đều tại Cảnh Hành! Ngày tháng đang yên đang lành, không hiểu sao lại nghĩ quẩn đi thông đồng với địch, bán nước cầu vinh. Bây giờ thì hay rồi, cả nhà đều bị nó liên lụy! Ta là người coi trọng thể diện nhất, nay bị đám bách tính chỉ mặt chửi rủa thế này, sau này còn mặt mũi nào nhìn người nữa?”
Từ lúc bị xét nhà đến giờ, mọi người đã dần hoàn hồn khỏi cơn hoảng loạn ban đầu, trong lòng mỗi người cũng bắt đầu nảy sinh những suy nghĩ khác nhau.
Có người tin Tô Cảnh Hành tuyệt đối không thể mưu phản, cũng có người bắt đầu dao động.
Tô Hoa Lâm chính là người đầu tiên không nhịn được mà nói ra.
Người của mấy phòng khác đưa mắt nhìn nhau, nhưng đều rất ăn ý giữ im lặng.
Dương thị không hiểu hết những lời ông ta nói, nhưng bà vẫn nhìn ra được vẻ oán trách và ghét bỏ trong mắt Tô Hoa Lâm. Bà bất an rụt đôi vai gầy gò, không dám lên tiếng, chỉ lặng lẽ kéo theo con trai nhỏ và con gái nhỏ, chật vật đẩy chiếc xe ba gác chở Tô Cảnh Hành, cúi đầu đi phía sau đoàn người.
Cố Vãn Nguyệt lại chẳng có tính tình tốt đến mức chịu nhịn.
“Không sống nổi thì đập đầu chết quách đi. Lúc ngài hưởng ké vinh hoa phú quý của vương phủ, ăn ngon mặc đẹp, sao không thấy ngài rặn ra được một câu như thế?”
Khi đọc sách, nàng đã biết người Tô gia vốn bằng mặt không bằng lòng. Chỉ là không ngờ mới vừa bị xét nhà, những mâu thuẫn bị che giấu bấy lâu đã bắt đầu lộ ra.
Muốn trông cậy vào loại người này cùng dìu dắt nhau vượt qua đường lưu đày, còn chẳng bằng mắng trước cho sướng miệng.
“Ngươi... ngươi...”
Tô Hoa Lâm tức đến chỉ tay vào nàng.
“Cháu dâu, ngươi nói chuyện với trưởng bối như thế đấy à?”
Ông ta vốn thấy tam phòng chẳng còn ai có thể đứng ra chống lưng nên mới dám công khai oán trách. Không ngờ Cố Vãn Nguyệt nhìn thì mảnh mai yếu ớt, tính tình lại chẳng hề mềm mỏng, thậm chí còn dám bật lại ông ta ngay trước mặt mọi người.
Tô Hoa Lâm còn định nói tiếp, lão phu nhân đã dùng quải trượng gõ mạnh xuống đất, đau lòng quát:
“Đủ rồi! Tất cả ngậm miệng lại cho ta! Gặp nạn thế này, người một nhà càng phải đồng lòng. Ai còn tiếp tục cãi vã, đừng trách ta không khách sáo!”
Dù sao nhà mẹ đẻ của Cố Vãn Nguyệt cũng là Trung Cần Hầu phủ, hiện tại vẫn còn chỗ có thể trông cậy vào nàng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


-495035.jpg&w=256&q=75)