Bất kể mẫu thân và phụ thân thế nào, đứa trẻ A Xuân kia trông thật sự đáng thương, lại hiểu chuyện.
Cũng chính vì quá hiểu chuyện, lão tổ tông mới không nỡ xuống tay giết nàng. Sau khi lo liệu xong hậu sự của Thẩm Sĩ Nho, vốn đã thống nhất coi hai mẹ con nàng như chưa từng tồn tại trên đời. Nhưng khi nghe tin nàng còn nhỏ đã phải đi làm, chẻ củi kiếm tiền chữa bệnh cho mẫu thân, bà vẫn không đành lòng.
Ngay cả người kiêu ngạo cô độc như Lý phu nhân cũng không nỡ.
Vì vậy mới đón hai mẹ con vào phủ chăm nom.
Thẩm Duy Trinh uống một chén trà, đứng dậy rời đi.
Lý phu nhân vẫn còn giận hắn. Bà đã lo chuyện hôn sự của Thẩm Duy Trinh suốt nhiều năm, vừa thấy hắn mãn tang đã lập tức bắt tay vào thu xếp chuyện nghị thân.
Thẩm Duy Trinh trước nay không ham nữ sắc, đối với chuyện thành thân cũng lạnh nhạt. Nay lại xảy ra chuyện hiểu lầm này, hắn càng không muốn bàn chuyện hôn sự nữa.
Lý phu nhân không biết nội tình, cau mày hỏi tại sao hắn đột nhiên đổi ý.
Cuối cùng Thẩm Duy Trinh lấy lý do “sắp đến kỳ Xuân vi, phải chuyên tâm chuẩn bị thi cử” mới chặn được những câu hỏi của bà, tránh để sinh thêm chuyện.
Trong mắt Thẩm Duy Trinh, nữ sắc chính là chuyện phiền phức.
Vạn ác dâm vi thủ.
(“Vạn ác dâm vi thủ” có nghĩa là trong muôn vàn tội ác của con người, tà dâm (sự phóng túng, quan hệ tình dục bất chính) là tội ác đứng đầu, nặng nề và nguy hiểm nhất.)
Từ Mục Hòa đường đến Nhân Thọ đường, nếu đi đường gần thì phải qua hòn non bộ và hồ sen đáng ghét kia. Thẩm Duy Trinh đã vòng đường khác nhiều ngày nay.
Hôm nay cũng vậy. Đi qua hành lang dài, xuyên cổng trăng, ngang qua Lưu Phương Chử, đến vườn hoa tường vi, sau đó đi qua một rừng trúc là tới.
Rất thuận tiện.
Chỉ tiếc hôm nay không may.
Vừa qua cổng trăng, gió mát mang theo hương tường vi thổi tới, cùng ánh nắng chói chang phủ kín người hắn.
Không cần ai chỉ dẫn, Thẩm Duy Trinh nghiêng người nhìn sang.
Hồng nhạt, tím phớt, xanh đậm, đỏ phơn phớt đan xen. Dưới giàn hoa có một bóng người mảnh mai khoác trên mình bộ váy màu vàng nhạt.
Giống như ngẩng đầu nhìn thẳng vào mặt trời chói chang, trước mắt Thẩm Duy Trinh chợt hoa lên.
Màu vàng nhạt kia tựa như nước cam quýt bất ngờ bắn tung tóe, khiến mắt hắn đau nhức, đầu óc choáng váng.
Thẩm Duy Trinh sa sầm mặt, lạnh nhạt chắp tay sau lưng đứng đó.
... Sao lại gặp huynh trưởng vào lúc này chứ?
Gương mặt Thẩm Duy Trinh lạnh như băng. A Xuân cho rằng hơn phân nửa hắn đang tức giận.
Vốn dĩ nàng đã chuẩn bị rất nhiều lời hay ý đẹp cho Thẩm Duy Trinh. Sợ những lời mình nghĩ ra quá quê mùa, nàng còn cân nhắc câu chữ thật lâu, mỗi câu đều đẹp đẽ, đúng mực như chính dung mạo của huynh trưởng.
Thế mà giờ gặp mặt, nàng lại chẳng thể nói được câu nào.
Chỉ biết cúi đầu, không dám thở mạnh.
Thẩm Duy Trinh “ừ” một tiếng, không muốn nói chuyện nhiều với nàng, càng không muốn nhìn nàng, chỉ muốn nhanh chóng đi qua bức tường tường vi xui xẻo này.
Tam phòng Thẩm Tương Mai đứng bên cạnh, đầu tiên ngẩn ra, sau đó bật cười thành tiếng, hỏi A Xuân:
“Muội gọi Đại ca là công tử sao?”
Lúc này Thẩm Duy Trinh mới nhìn thấy nàng.
Sao Thẩm Tương Mai cũng ở đây?
Hắn hơi nhíu mày.
Thẩm Duy Trinh nhìn thấy bên cạnh A Xuân không chỉ có Ngũ cô nương Thẩm Tương Mai, mà còn có Lục muội của nhị phòng là Thẩm Lâm Anh cùng các nha hoàn của họ.
Dưới bức tường tường vi vậy mà lại có nhiều người đến thế.
Chưa đợi hắn lên tiếng, Thẩm Lâm Anh đã hỏi trước, giọng vừa trêu chọc vừa tò mò:
---
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
