“Lão tổ tông.”
Thẩm Duy Trinh ngắt lời:
“Người đừng nói nữa.”
Năm sáu tuổi, hắn suýt mất mạng. Ngự y được mời đến đều lắc đầu, nói không còn cách nào, bảo chuẩn bị hậu sự.
Lý phu nhân khóc đến đứt từng khúc ruột, chỉ mong Thẩm Sĩ Nho có thể trở về gặp hắn. Nếu chẳng may có chuyện gì xảy ra, ít nhất Thẩm Duy Trinh cũng được gặp phụ thân mình lần cuối.
Nhưng Thẩm Sĩ Nho đang ở Nam Ngô Châu.
Thẩm Duy Trinh khó khăn lắm mới nhặt lại được một mạng từ Quỷ Môn Quan. Khi tỉnh lại, hắn vẫn không thấy phụ thân.
Đến khi khỏi bệnh, hắn mới biết vị phụ thân mà mình kính ngưỡng đang ở Nam Ngô Châu bầu bạn với “biểu muội họ xa” của mình.
Vị biểu muội họ xa ấy vừa sinh một bé gái, tên A Xuân. Mẹ tròn con vuông.
Sau đó lại càng quá đáng hơn.
Thẩm Sĩ Nho tính tình cương trực, không chịu luồn cúi quyền thế, ăn nói thẳng thắn, thường xuyên bị đàn hặc. Hơn mười năm thăng rồi giáng, phần lớn thời gian đều phải ra ngoài nhậm chức, rất ít khi trở về kinh.
Thẩm Duy Trinh hiếm khi được ở bên phụ thân, chỉ nghe người ta kể Thẩm Sĩ Nho thường xuyên ở Nam Ngô Châu cùng mẹ con Thẩm Vân Nga. Có người thậm chí còn từng tận mắt thấy ông cầm tay dạy A Xuân viết chữ, cùng nàng chơi đùa.
…
“Đã vào Hầu phủ, Tĩnh Huy chính là muội muội ruột của con.”
Thẩm Duy Trinh nói:
“Lão tổ tông, người cứ yên tâm. Những thứ đáng có của muội ấy, con sẽ không để thiếu một món.”
Lão tổ tông nhìn hắn, cũng cảm thấy có lỗi với đứa cháu này.
A Xuân vô tội, Thẩm Duy Trinh lại càng vô tội.
Nhưng Thẩm Sĩ Nho đã qua đời. Chuyện đã đến nước này, mọi lời an ủi đều trở thành vô ích.
Hiện giờ, trên danh nghĩa Thẩm Sĩ Nho không có bất kỳ thiếp thất nào, chỉ có phu nhân Lý Đức Thù cùng người con trai trưởng duy nhất do bà sinh ra là Thẩm Duy Trinh.
“Dù sao Thẩm Vân Nga cũng từng cứu mạng phụ thân con.”
Lão tổ tông nói:
“Ta già rồi, cũng không mong con có thể xem hai mẹ con nàng ấy như họ hàng chính thức, chỉ cần chiếu cố một chút là được. Nói cho cùng, A Xuân con bé...”
Giọng bà càng lúc càng thấp, không nói hết câu.
“Con biết.”
Thẩm Duy Trinh nói:
“Bệnh của biểu cô mẫu, con sẽ cố gắng tìm danh y chữa trị, xem như trả lại cho nàng một mạng.”
Dừng một chút, hắn nhìn chiếc bình sứ men xanh trên bàn. Thân bình thon dài, màu men dịu mắt, tựa như một vệt thiên thủy bích giữa trời nắng gắt.
Thẩm Duy Trinh dời mắt đi, tiếp tục:
“Tĩnh Huy cũng đã đến tuổi bàn chuyện hôn sự. Khoảng thời gian này, con sẽ chọn cho muội ấy một lang quân như ý, chuẩn bị một phần của hồi môn hậu hĩnh, để muội ấy xuất giá theo lễ nghi dành cho muội muội ruột.”
Được hắn đồng ý, lão tổ tông mỉm cười thúc giục:
“Xuân vi mới là chuyện quan trọng, con đừng phí tâm tư vào việc này. Còn chuyện chọn phu quân cho con bé, cứ để ta lo. Nào, nếm thử trà Bạch Trà này đi. Từ Mân Việt đưa tới, nghe nói là sản vật núi Vĩnh Gia. Ta thấy sắc trà trắng như bạc, rất đẹp.”
Bà biết Thẩm Duy Trinh coi trọng lời hứa. Một khi hắn đã đồng ý thì nhất định sẽ làm được.
---
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-904652.png&w=256&q=75)
