“Đúng vậy. Tĩnh Huy, Đại ca vừa tặng muội những cây trâm hoa đẹp như vậy, sao muội không chịu gọi một tiếng ca ca? Chẳng lẽ những cây trâm ca ca tặng không vừa ý muội sao?”
Thẩm Duy Trinh nhìn thấy vẻ hoảng loạn hiện lên trên gương mặt A Xuân.
Nàng lúc nào cũng luống cuống, chẳng khác nào con thỏ bị kinh sợ.
Đang yên đang lành, sao nàng lại có nhiều chuyện khiến mình hoảng hốt đến thế? Mà lần nào cũng trùng hợp để hắn bắt gặp.
“Đồ công... ca ca tặng, đương nhiên đều tốt.”
A Xuân cố gắng giải thích, trong lòng sốt ruột muốn chết. Chẳng lẽ nàng lại nói vì biết Thẩm Duy Trinh ghét mình nên không dám gọi hắn là ca ca?
Nàng vắt óc:
“Chỉ là—”
“Trước đó ta bận, không có thời gian gặp Tĩnh Huy.”
Thẩm Duy Trinh ngắt lời:
“Đây là lần đầu ta gặp Tĩnh Huy. Muội ấy không nhận ra ta, đương nhiên không biết ta chính là ca ca của muội ấy.”
Nói xong, hắn không vui nhìn Thẩm Tương Mai:
“Tương Mai, Lâm Anh còn nhỏ thì thôi. Nhưng muội là tỷ tỷ của Tĩnh Huy, biết rõ muội ấy vừa mới đến đây, còn chưa nhận biết hết mọi người. Muội ấy không biết ta, muội không giúp muội muội làm quen, lại còn đứng đây trêu chọc muội ấy. Đây là việc một người tỷ tỷ nên làm sao?”
“Nếu người đứng ở đây hôm nay không phải ta, chẳng lẽ các muội cũng không giới thiệu cho muội ấy, chỉ đứng đó nhìn thôi?”
Thẩm Tương Mai sợ người ca ca này nhất, lập tức cúi đầu, vò khăn tay, nói mình biết sai rồi.
Thẩm Lâm Anh làm bộ như chim cút, không dám lên tiếng.
Thẩm Duy Trinh dạy bảo:
“Người một nhà phải biết nâng đỡ lẫn nhau, như vậy mới có thể ở bên nhau lâu dài.”
A Xuân càng không dám nói gì.
Chỉ là sau một phen trách mắng này, trong lòng nàng lại dễ chịu hơn đôi chút.
Hóa ra Thẩm Duy Trinh đối với tất cả muội muội đều nghiêm khắc như vậy?
Vậy... chẳng phải hắn không chỉ lạnh nhạt với riêng nàng?
Trong lúc suy nghĩ lung tung, nàng lại nghe Thẩm Duy Trinh nói:
“Tĩnh Huy, đi theo ta. Ta có chuyện muốn nói với muội.”
Hắn cũng chẳng nhìn nàng, nói xong liền đi. Chân dài bước nhanh, hoàn toàn không để tâm nàng có theo kịp hay không.
A Xuân sợ mình chậm trễ, lập tức chạy nhanh vài bước.
Váy quá dài, tà váy quá rộng, rất bất tiện. Ngọc bội đeo bên hông va vào nhau leng keng, đập vào đùi khiến nàng đau nhức, nhắc nhở nàng rằng chạy như vậy thật thất lễ.
Nàng cúi đầu tháo ngọc bội đang quấn vào nhau, nắm trong tay, xách tà váy lên rồi nhanh chân đuổi theo.
Đến dưới đình bát giác, A Xuân thấp thỏm không yên, chẳng biết huynh trưởng muốn nói riêng với nàng chuyện gì. Là trách mắng, hay là...?
Trong tầm mắt, nàng thấy Thẩm Duy Trinh đã đứng lại từ lâu.
Đợi một lát, hắn xoay người.
Huynh trưởng đang nhìn nàng.
Không.
“Tĩnh Huy.”
Thẩm Duy Trinh nói:
“Muội nay là biểu cô nương của Hầu phủ. Đã được lão tổ tông căn dặn, ta đương nhiên sẽ xem muội như muội muội ruột. Đừng để người khác bắt nạt.”
Có thân có sơ, nhưng Thẩm Duy Trinh thân là trưởng huynh, không thể khoanh tay đứng nhìn.
A Xuân giải thích:
“Ngũ tỷ và Lục muội không hề bắt nạt muội. Vừa rồi hai người còn dạy muội đọc thơ.”
Thẩm Duy Trinh không muốn nói chuyện thêm với nàng.
Lời nhắc nhở đã đủ, hắn đang định rời đi, nghe nàng nói vậy lại không khỏi hỏi:
“Đọc bài thơ gì?”
“... Muội không nhớ.”
A Xuân cố gắng hồi tưởng, nhưng chẳng nhớ ra.
Thẩm Sĩ Nho từng nói, A Xuân nhà chúng ta có một cái đầu thông minh, chỉ tiếc chẳng đọc nổi sách vở, toàn bộ sự thông minh đều dùng hết vào chuyện lên núi xuống sông.
“... Hình như là...”
A Xuân cố gắng nhớ, nhưng càng nghĩ càng không ra. Nàng xấu hổ:
“Cái gì mà ve mùa hạ... rồi cá gì đó... Là một câu thơ rất hay. Tiếc là muội trời sinh không hiểu thi từ ca phú, không nhớ được. Thật có lỗi với sự chỉ dạy của Ngũ tỷ và Lục muội.”
Thẩm Duy Trinh càng nhíu chặt mày.
Hắn hiểu nàng đang nói gì, nhưng lại không muốn nói thẳng ra.
Muội muội ngốc nghếch này, lại có một đôi mắt long lanh như nước.
Thẩm Duy Trinh tránh ánh mắt đầy mong đợi của nàng.
“Ta biết rồi.”
Hắn nói:
“Muội chỉ cần nhớ một chuyện. Ta tuy không thích muội, nhưng dù sao muội cũng là muội muội của Thẩm Duy Trinh ta.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

