Hôm kia, Thẩm Duy Trinh vừa từ thư viện trở về phủ đã lập tức bị lão tổ tông gọi đi.
Hôm qua, tuy Thẩm Duy Trinh không gặp A Xuân, nhưng lại sai người đưa đến không ít trang sức.
Những cây trâm hoa Thu Sương đang cài lên tóc nàng cũng nằm trong số đó.
A Xuân biết hắn làm vậy là không muốn khiến lão tổ tông khó xử.
Nàng cũng không muốn làm lão tổ tông khó xử, nên vui vẻ nhận lấy.
Lát nữa đến Mục Hòa đường thỉnh an, A Xuân sẽ đeo những cây trâm hoa này, ở trước mặt bà cụ hết lời khen ngợi huynh trưởng đối xử tốt với nàng.
“Mẫu thân đâu rồi?” A Xuân hỏi Thu Sương. “Lại ngủ rồi sao?”
Thu Sương đáp:
“Vâng, vừa uống thuốc xong, giờ đang nghỉ.”
“Mẫu thân sẽ ngủ khoảng một canh giờ, đừng để ai quấy rầy.”
A Xuân dặn:
“Lát nữa ngươi nói với Triều Vinh, đừng để mẫu thân ăn quá nhiều đồ dầu mỡ. Hiện giờ mẫu thân đang uống thuốc, khó tiêu hóa được.”
Thu Sương gật đầu vâng dạ.
Sức khỏe Thẩm Vân Nga vẫn luôn không tốt. Sau chuyến đường xa vào kinh, nàng lại mời danh y đến xem bệnh, kê phương thuốc mới, hiện vẫn đang từ từ điều dưỡng.
Muốn mẫu thân khỏi bệnh, nhất định phải có tiền.
Đây cũng chính là nguyên nhân A Xuân muốn vào kinh.
A Xuân biết không nhiều chữ. So với đọc sách vẽ tranh, nàng thích cưỡi ngựa bắn cung, đánh cá săn thú hơn.
Thẩm Sĩ Nho rất thương nàng, từng đích thân dạy nàng nhận mặt chữ, vỡ lòng. Sau khi nhận ra nàng không có lòng với chuyện học hành, ông đành tiếc nuối buông tay, không ép buộc nàng nữa.
Vì thế, những câu thơ A Xuân từng đọc chẳng có bao nhiêu, càng đừng nói đến chuyện làm thơ.
Ngay cả “thi xã”, nàng cũng mới nghe lần đầu.
A Xuân chỉ biết hội diễn lân sư.
Thẩm Tông Thục là cô nương của nhị phòng, đã sớm đính hôn. Nàng là người lớn tuổi nhất trong các tỷ muội, lại thương người nghèo khó, yếu thế nhất. Hôm nay thi xã được mở, còn có không ít công tử, tiểu thư khuê các thân thiết với Thẩm phủ đến dự. A Xuân chẳng quen một ai, tất cả đều nhờ Thẩm Tông Thục kiên nhẫn giới thiệu từng người.
Nàng cố gắng ghi nhớ từng gương mặt.
Đặc biệt là những vị công tử kia.
Biết đâu phu quân tương lai của nàng lại ở trong số đó.
Cũng có những chuyện vượt quá khả năng của mình. Đến lúc mọi người làm thơ, A Xuân chỉ yên lặng ngồi một bên, chăm chú nhìn tỷ tỷ Thẩm Tông Thục viết.
A Xuân nhìn mãi cũng chẳng hiểu, tại sao sau chữ “cá” lại phải đi với chữ “vờn”, tại sao “liễu” lại phải đi với “loạn”, tại sao đã là “ve mới” mà còn phải “lười chải chuốt”.
Ve vốn chỉ sống một năm, từ dưới lòng đất bò lên, chẳng được mấy ngày đã chết. Chẳng phải con nào cũng là ve mới sao? Chẳng lẽ còn có ve mới với ve cũ?
Hơn nữa, ve là côn trùng, không có tóc cũng chẳng có tay, làm sao mà chải chuốt được?
Từng chữ nàng đều nhận ra, nhưng đặt chúng cạnh nhau thì lại chẳng hiểu gì.
Trong lúc A Xuân ngơ ngác nhìn, Thẩm Duy Trinh đang ở Mục Hòa đường nói chuyện với lão tổ tông.
“Dù sao con cũng không thích hai mẹ con nàng ấy.”
---
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-904652.png&w=256&q=75)
