Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Hoa Nhụy không ngờ đột nhiên ông Đường lại nghiêm túc như vậy, trên mặt cô lộ vẻ khó xử.
Lục Kiến Thâm tiến lên:
"Nhụy Nhụy, ông Đường có nguyên tắc của mình, không nên làm khó người khác. Tranh đường ở đây cũng rất được!"
Dứt lời, anh gật đầu với ông cụ.
Anh hoàn toàn không muốn để bạn nhỏ của mình khó xử.
Chuyện cô ấy không muốn nói, vậy không cần nói!
"Ông Đường, chú ấy là chồng chưa cưới của cháu." Giọng nói ngọt ngào đặc biệt của Hoa Nhụy vang lên.
"Chú ấy là Lục Kiến Thâm, cháu và chú nhỏ đã đính hôn ngày hôm qua!" Hoa Nhụy giải thích rõ ràng thêm lần nữa.
Trong lòng Lục Kiến Thâm bỗng cảm động không thôi, anh nhìn thoáng qua Hoa Nhụy thấp hơn anh gần hai cái đầu, lại ngẩng đầu nhìn ông cụ.
"Ông Đường, chào ông!"
Ông cụ mặt mày hớn hở: "Vừa đính hôn xong đã cùng nhau đến ăn tranh đường, ngọt càng thêm ngọt!"
Hoa Nhụy xấu hổ: "Ông, nếu ông không cho chúng cháu xem, thì chúng cháu đi đây, hừ!"
"Chú nhỏ, xem này, những cái này là do cháu thiết kế đó!"
Hoa Nhụy chỉ vào một chỗ, là một dãy tranh đường làm theo mỹ nhân Đường Cung, đủ loại hình dáng, hiện lên vẻ ung dung, xinh đẹp, quý phái.
"Nhụy Nhụy thật lợi hại!"
Lục Kiến Thâm nhịn không được sờ mái tóc tỏa ra mùi hoa thoang thoảng như tảo biển của cô.
Ông cụ đứng cách đó không xa nhìn đôi tình nhân, trong lòng có cảm xúc không nói nên lời.
Ông rất thân thiết với Tạ Danh Sâm, Tạ Danh Sâm nghĩ như thế nào ông cụ cũng biết rất rõ.
"Thật ra, nơi này cũng cho chú tự tay làm tranh đường đó!" Hoa Nhụy nhìn về phía Lục Kiến Thâm.
Rất không may, tiếng chuông điện thoại của anh vang lên, là bố anh - ông Lục Viễn Đình gọi tới.
Nếu là người khác, anh chắc chắn sẽ không nghe máy.
Anh tỏ ý xin lỗi nhìn Hoa Nhụy, sau đó nghe máy.
"Thâm Thâm, hôm nay nguyên thủ quốc gia nào đó dẫn theo người nhà tới đây, bây giờ con lập tức về đi."
Lục Kiến Thâm nhíu mày: "Lát nữa đi, con còn có việc!"
Lục Viễn Đình trầm giọng: "Con muốn để cho nguyên thủ quốc gia ngồi chờ con à? Hả?"
"Vậy chờ con đưa Nhụy Nhụy về!"
Anh cúp điện thoại, trong lòng bỗng nhiên dâng lên cảm giác phiền não khó hiểu.
Anh thật sự muốn ở bên cạnh bạn nhỏ của mình nhiều hơn! Nhưng rất nhiều lần anh lại thân bất do kỷ.
"Chú nhỏ, chú đi nhanh đi, cháu gọi anh trai tới đón cháu là được rồi!"'
"Nhụy Nhụy, xin lỗi em!" Lục Kiến Thâm khẽ thở dài.
"Không sao ạ, chú đừng để tâm nhé!"
"Được, anh đưa em về!"
Anh dứt khoát, kiên trì đưa Hoa Nhụy về lại xe, cũng đưa cô tới cửa nhà họ Hoa.
"Nhụy Nhụy, ngày mai anh sẽ đi Ý."
Anh nhìn chằm chằm vào mắt cô, vào đôi mắt xinh đẹp, mềm mại như nai con, đã gõ sâu vào trái tim anh.
"Nhưng cháu còn muốn ngủ nướng, không muốn đi tiễn chú!" Hoa Nhụy vô tâm cười.
"Em không muốn... chia sẻ cuộc sống bình thường của em với chú nhỏ sao?" Lục Kiến Thâm nhìn chằm chằm vào mắt cô.
Anh muốn hỏi: "Em không nhớ chú nhỏ sao?"
"Chỉ bằng một bữa thịt nướng? Không mua chuộc được cháu đâu!" Cô gái cười nghịch ngợm, ánh mắt cong lên, cánh hoa đào giữa trán trông rất xinh đẹp.
"Vậy, lần sau anh đưa em đi ăn cái khác, ăn hết toàn bộ đồ ăn ngon trên thế giới cũng được, chỉ cần em muốn!"
"Chú nhỏ, chú mau đi đi, nguyên thủ đang chờ chú đó!" Hoa Nhụy nhanh như chớp chạy tới cửa, sau khi vào cửa mới ló đầu ra:
"Tạm biệt chú! Khi cháu thấy chán sẽ đi quấy rầy chú nhỏ!"
Lục Kiến Thâm cuối cùng cũng đợi được đáp án mà anh muốn.
Hoa Nhụy vừa về đến nhà đã bị bà Hoa ôm vào trong lòng, chất vấn một hồi:
"Có nắm tay con không?"
"Không có!"
"Khô khan! Vậy đã làm gì với nhau rồi?"
"Ăn cơm cùng nhau thôi ạ!"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)




