Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Khóe môi Lục Kiến Thâm khẽ nhếch lên, nhìn về phía Liễu Như Yên: "Như Yên, ngồi xuống nếm thử tay nghề của anh hai một chút đi."
"A, như vậy không được." Liễu Như Yên sẽ không làm kẻ ngốc đâu.
“Anh hai, nghe bác Lục nói ngày mai anh sẽ trở về, đêm nay em sẽ thu dọn đồ đạc rồi đến biệt thự nhà họ Lục, ngày mai lại đi ké máy bay của anh đó!”’
Không chờ Lục Kiến Thâm trả lời, Liễu Như Yên đã mỉm cười: “Em không quấy rầy hai người nữa, bên kia còn có người chờ em, gặp lại sau nha!”
Nếu không phải có Hoa Nhụy ở đây thì chỉ sợ Lục Kiến Thâm đã nổi giận.
Trắng trợn không coi Hoa Nhụy ra gì như vậy!
Hoa Nhụy nhìn biểu cảm nghiêm túc trên mặt anh, cùng với ánh mắt lạnh như băng kia.
Toàn thân anh giống như ngưng tụ thành hàn băng, chưa tới gần đã khiến người ta phát run.
Cô hơi sợ hãi, nước mắt dâng lên đôi mắt nai xinh đẹp.
Sau khi cúp máy anh lại gọi thêm một cuộc điện thoại: "Mẹ, đêm nay con không về nhà cũ đâu, mẹ bảo quản gia Vương đưa toàn bộ đồ dùng của con đến biệt thự Vọng Khinh đi."
Bà Lục nghi ngờ hỏi: "Sao đột nhiên lại không về? Khó khăn lắm con mới ở nhà, mẹ ở bên con vẫn chưa đủ mà!"'
"Trước hết không nói nữa, con đang ở cùng với Nhụy Nhụy!"
"Ồ, ở cùng vợ nhỏ của con à, hai đứa cùng về đây ở đi, hằng năm ở cùng nhau thì ít mà xa cách thì nhiều, không được thì ở cùng với nhau, xem thử xem có thể sinh một bé cưng trước hay không..."
Lục Kiến Thâm vội vàng cúp điện thoại.
Cũng may bạn nhỏ đang ngoan ngoãn ăn thịt không hề nghe thấy.
Bản thân anh đã 28 tuổi, nhưng bạn nhỏ trước mặt mới chỉ 18 tuổi.
Trong mắt Lục Kiến Thâm, Hoa Nhụy vẫn mang dáng vẻ ngây thơ, hồn nhiên của trẻ nhỏ.
Anh phải cố hết sức làm bạn với cô càng nhiều càng tốt, yêu thương cô giống như em bé vậy.
Về phần có em bé cùng với cô? Chuyện của ngày tháng năm nào, quá xa xôi!
Trước mắt, bạn nhỏ ngay cả tay cũng không để anh chạm vào, đính hôn cũng vô cùng kháng cự, vì vậy anh chỉ có thể yên lặng bên cạnh cô, chờ cô...
Hoa Nhụy nghe thấy anh đưa ra quyết định trong điện thoại rất nhanh, không khỏi nhìn người đàn ông trước mặt này với con mắt khác.
Xem như đã đính hôn với người đàn ông biết tự giác? Tuyệt đối sẽ không khiến bản thân dính vào những mối quan hệ không rõ ràng.
Cô nở nụ cười khanh khách, má lúm đồng tiền cũng lộ ra, khi cười trông vô cùng đáng yêu.
"Đồ ngốc, cười cái gì vậy?"
Yết hầu của Lục Kiến Thâm khẽ động.
"Không có gì. Nhân tiện, chú nhỏ, chú xem!" Cô lấy bức tranh ra đưa cho Lục Kiến Thâm.
Bức tranh vẽ bàn tay kia rất đẹp! Dường như cũng không khác mấy so với bàn tay ngoài đời của anh.
Chiếc nhẫn kia được cô vẽ trên ngón giữa. Hoa văn bên trên được thiết kế độc đáo, đơn giản mà mới mẻ.
"Rừng sâu gặp hươu?" Đôi mắt ưng của người đàn ông nhìn chằm chằm gương mặt nhỏ nhắn như hoa của cô.
"Vâng ạ!"
"Rừng sâu gặp hươu, biển xanh gặp cá, tỉnh mộng gặp em!"
Hoa Nhụy như bị dọa sợ!
Ánh mắt Lục Kiến Thâm tối sầm lại, lại tự mình đa tình, nhìn biểu cảm của cô, cô bạn nhỏ này vốn dĩ không nghĩ nhiều như vậy!
"Vô tình thấy cậu ấy!" Anh nói: "Cảm ơn Nhụy Nhụy, anh sẽ trân trọng nó!"
Thật ra anh chỉ muốn nói: "Hy vọng có một ngày, chiếc nhẫn này sẽ do em tự tay đeo cho anh!"
Sau khi ăn cơm xong, Hoa Nhụy đưa Lục Kiến Thâm đến cửa tiệm làm tranh đường kia.
Quả nhiên khác với những cửa tiệm làm tranh đường khác, ông chủ là một ông già hơn sáu mươi tuổi, hiển nhiên đã rất thân quen với Hoa Nhụy.
"Tiểu Nhụy, lại thèm tranh đường sao?"
Hoa Nhụy cười ngọt ngào: "Ông Đường, cháu không muốn xem những cái tranh đường bình thường, cháu muốn xem những cái trong bộ sưu tập được không ạ?"
"Ông không thể tùy tiện cho người khác xem được!" Ông cụ nhìn thoáng qua Lục Kiến Thâm: "Người này là ai? Là gì của cháu vậy?"
Hoa Nhụy nhìn thoáng qua Lục Kiến Thâm: "Chú ấy là chú nhỏ của cháu, đều là người một nhà!"
Chú nhỏ? Ông cụ híp mắt nhìn người đàn ông trước mặt.
Sống nửa đời người, ánh mắt mà người đàn ông kia nhìn cô không thể nào lừa gạt được ông.
Hơn nữa, lần trước cô cũng từng tới đây, người đi cùng với cô lại là người đàn ông được cô gọi là thầy Tạ.
Ánh mắt của người đàn ông kia nhìn cô, ông cụ vẫn còn nhớ rõ như in.
"Nói thật!"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


