Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
"Có chi tiết không?" Bà Hoa chớp chớp mắt.
"Chi tiết gì ạ? Không cẩn thận ăn một miếng thịt chú ấy đưa cho có tính không?" Hoa Nhụy không nói gì.
"Ai nha, đút con ăn rồi à, được, được! " Bà Hoa mặt mày hớn hở.
“Còn gì nữa không?”
Hoa Nhụy nhanh chóng chuồn khỏi lòng mẹ:
“Mẹ cứ tiếp tục tưởng tượng đi. Đúng rồi, con còn phải đi học bù đây, mẹ bảo chú tài xế đưa con đến trường đi!”
…
Nhạc Kiểu đi đến nhà hàng Tứ Xuyên kia một mình.
Nghĩ tới nghĩ lui, cô ấy quyết định: "Ông chủ, đóng gói hết tất cả đồ ăn đã gọi đi!"
Cô ấy mang theo đồ ăn nóng hổi trực tiếp đi tới văn phòng của Tạ Danh Sâm.
Thông qua nhiều ngày quan sát, cô biết Tạ Danh Sâm nhất định sẽ quay về văn phòng.
Sau khi chơi bóng xong khoảng một giờ, Tạ Danh Sâm tắm rửa xong, thay một chiếc quần đùi trắng thoải mái thì quay về.
Nhìn thấy Nhạc Kiểu trong văn phòng, anh ấy hơi sửng sốt: "Sao cô lại có chìa khóa văn phòng của tôi?"
Nhạc Kiểu đỏ mặt: "Đừng hỏi, đồ ăn còn nóng, mau qua đây ăn cơm đi!"
Chìa khóa là do cô ấy trộm, chẳng lẽ có thể nói cho anh biết sao?
Tạ Danh Sâm hơi xấu hổ: "Cô Nhạc, cô khách sáo quá, sau này không cần như vậy đâu."
"Đồng nghiệp ăn cùng nhau một bữa cơm thôi mà, có vấn đề gì sao? Hay nội quy trường học không cho phép? Hay là pháp luật không cho phép?"
Hai người vừa ăn vừa tùy ý tán gẫu.
Bỗng nhiên, tiếng cửa đóng vang lên. Cửa không khóa, chỉ khép lại thôi.
Tạ Danh Sâm đứng lên đầu tiên.
Chìa khóa văn phòng anh ấy có, còn có một người nữa, cũng có.
Cửa mở ra, một thiếu nữ dung mạo xinh đẹp đang cõng kệ tranh bước vào: "Thầy Tạ!"
Khi nhìn thấy hai người đang ăn cơm, Hoa Nhụy hơi sửng sốt:
"Em xin lỗi, em xin lỗi, em quên mất không gõ cửa! Đáng chết!"
Cô muốn lui ra ngoài nhưng người đàn ông đã bước lên phía trước, nhận lấy kệ vẽ của cô:
"Sao không nói trước cho tôi biết, tôi đi đón em!"
Khi nói chuyện, anh ấy cẩn thận lướt qua cánh tay mềm mại đang ôm kệ vẽ của cô.
"Không nặng đâu ạ!" Hoa Nhụy nhìn anh ấy.
"Vốn dĩ em muốn tạo bất ngờ cho thầy Tạ, nhưng không nghĩ tới lại là kinh hãi!"
"Em xong việc rồi sao?" Tạ Danh Sâm tỏ vẻ tùy tiện hỏi.
"Vâng! Kết thúc sớm ạ, nên em tới đây tìm thầy học bù."
Kết thúc sớm sao? Mắt Tạ Danh Sâm giật giật, không nói gì.
Anh ấy di chuyển ghế dựa: "Ngồi đó đi!"
"Vâng." Hoa Nhụy ngoan ngoan ngồi xuống.
Đó là vị trí của Tạ Danh Sâm mà Nhạc Kiểu đang ngồi đối diện bàn.
"Tôi đi chơi bóng, cô Nhạc đưa cơm tới đây, vì vậy cùng ăn cơm trong này."
Hoa Nhụy nghe không rõ, Nhạc Kiểu lại biết, anh đang giải thích với cô.
"Vâng vâng, hai thầy cô mau ăn cơm đi, em chơi điện thoại." Hoa Nhụy cũng không để ý.
Người đàn ông lại như "lâm đại địch", đứng dậy rót nước cho Hoa Nhụy: "Uống nước đi!"
"Em không muốn uống!"
"Vậy uống một nửa!"
"Không muốn uống thôi!"
Người đàn ông lấy điện thoại di động của cô: "Một phần ba!"
Tuy rằng Hoa Nhụy cau mày nhưng vẫn ngoan ngoãn bưng chén nước lên uống.
Trên mặt Tạ Danh Sâm lộ ra nụ cười dịu dàng, trả lại điện thoại cho cô.
Từ lúc ấy, Nhạc Kiểu phát hiện ra bản thân mình đã thành người vô hình.
Cho dù thiếu nữ luôn ngồi chơi điện thoại từ đầu đến cuối kia không hề động mí mắt.
Người đàn ông đứng bên cạnh cô, trong mắt, trong lòng đều là cô.
Mãi cho đến khi ăn xong, Tạ Danh Sâm mới khách sáo đứng lên:
"Cảm ơn cô Nhạc, khi nào cô có thời gian tôi sẽ mời lại cô!"
Đứng lên tức là muốn đuổi khách…
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)