Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Trong nhà hàng thịt nướng, Lục Kiến Thâm đã chọn vị trí tốt nhất.
Riêng tư vẫn là tốt nhất, còn có thể tận hưởng phong cảnh bên ngoài.
Lần này, là ngẫu nhiên đến đây.
Anh vốn định dẫn Hoa Nhụy đi ăn đồ ăn do đầu bếp cao cấp của nhà hàng khác do Lục thị nắm cổ phần - Đông Phương Yến.
Anh phụ trách nướng thịt, cô phụ trách ăn uống.
Mặc dù lúc Hoa Nhụy nói chuyện với anh vẫn luôn rụt rè, nhưng khi ăn đồ ăn vẫn rất tự nhiên thoải mái.
Tướng ăn vô cùng tao nhã, không phải kiểu giả tạo của các tiểu thư khuê các.
Bọn họ nếu không phải không thể ăn quá nhiều, thì cũng là kêu la đòi giảm cân....
Bạn học Hoa Nhụy thoải mái ăn uống, vừa từ từ ăn vừa ngọt ngào khen người ta:
"Tay nghề nướng thịt của chú nhỏ giỏi quá đi!"
"Kiếp trước chú nhỏ làm nghề nướng thịt sao? Sao lại ngon như vậy?"
"Chú nhỏ, chú cũng ăn đi, xin lỗi chú, để chú thấy bản thân là một người có tâm hồn ăn uống mất rồi..."
...
Lục Kiến Thâm bị cô trêu chọc vui vẻ, càng nướng hăng hái hơn.
Huống chi đây là lần đầu tiên trong đời, anh tự mình dẫn một cô gái đi ăn cơm.
Rất nhiều lần đầu tiên của anh đều dành cho Hoa Nhụy.
Lần đầu tiên ôm cô (khi mới sinh), lần đầu tiên bị người ta tè lên người, lần đầu tiên chọn sính lễ cho người ta, lần đầu tiên mở một album ảnh riêng cho một cô gái, lần đầu tiên chọn nhẫn đính hôn cho người ta...
Anh đã nghe nói Hoa Nhụy là một người thích ăn uống từ lâu, cô cảm thấy vô cùng hứng thú với đồ ăn ngon, còn thích tự tay nấu súp.
"Nhụy Nhụy thích ăn đồ ăn ngon, chú nhỏ sẽ dẫn em đi nếm thử tất cả các món ngon trên thế gian này!"
"Được ạ!" Hoa Nhụy giơ ngón tay khen ngợi bằng bàn tay đầy dầu mỡ!
"Anh hai, sao lại trùng hợp như vậy!"
Một cô gái yểu điệu xinh đẹp đột nhiên xuất hiện ở bên gian phòng riêng khép hờ.
Hoa Nhụy ngước mắt, tầm mắt cô gái kia cũng đang nhìn về phía cô.
Là cô gái cô từng thấy trong ngày đính hôn - Liễu Như Yên.
Lục Kiến Thâm gật đầu qua loa một cái, động tác nướng thịt không hề ngừng lại.
"Em từng nghe bác Lục nhắc đến nhà hàng này, nên muốn tới đây xem thử, không ngờ lại gặp hai người." Liễu Như Yên vô cùng khách sáo:
“Xin chào Hoa Nhụy, chị là Liễu Như Yên, là bạn thuở nhỏ của cậu hai nhà họ Lục.”
Hoa Vô Khuyết là anh trai của Hoa Nhụy, Lục Kiến Thâm lôi anh ấy ra, ý giải thích không cần quá rõ ràng.
Liễu Như Yên hơi mím môi, nhìn thấy viên kim cương hồng chói mắt trên ngón tay của Hoa Nhụy, trong lòng quặn lại.
"Anh hai thương vợ nhỏ của anh quá đi, đôi tay ngày ngày xử lý trăm công nghìn việc, bây giờ lại ở đây nướng thịt, chậc chậc."
Đôi tay kia, khớp xương rõ ràng thon thả, trắng nõn, trơn nhẵn.
Lục Kiến Thâm không trả lời, chỉ dùng bàn tay đẹp ấy gắp thịt bò vừa nướng xong, chấm nước sốt, đưa đến bên miệng Hoa Nhụy:
"Nhụy Nhụy, nào, nếm thử miếng thịt bò này đi, nhiệt độ vừa đẹp!"
"Để cháu tự làm!" Mặt Hoa Nhụy phiếm hồng.
Cô vô tình liếc thấy ánh mắt không cho từ chối của Lục Kiến Thâm, thoáng chốc như gặp lại vị chủ nhiệm nghiêm khắc kia vậy.
Đầu óc cô nóng lên, vội vàng ăn một miếng: "Vâng, chú nhỏ, perfect!"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
