Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Kéo Chú Nhỏ Tỷ Phú Lạc Xuống Phàm Trần Chương 18: Chết đi sống lại? (2)

Cài Đặt

Chương 18: Chết đi sống lại? (2)

"Chú nhỏ, xin lỗi, mạo phạm đến chú rồi!"

"Không... không có! Nhụy Nhụy, anh..." Nói năng lộn xộn, vô cùng ảo não!

Shit! Lục Kiến Thâm sắp không nhận ra mình nữa! Từ khi nào mà anh lại như thế này vậy!

Anh nhớ tới lời Hoa Vô Khuyết trêu chọc bộ dạng của anh:

Vừa bước vào giới kinh doanh thì lập tức sống, mà vừa tới chỗ phụ nữ thì lập tức chết.

Sau đó gặp được cô gái Hoa Nhụy đáng yêu nhất trong thế giới của mình, thì chỉ có bốn chữ: Chết đi sống lại!

Rất sâu sắc!

"Chú nhỏ, trời hơi nắng!" Hoa Nhụy dùng bàn tay nhỏ che ánh mặt trời.

"Ồ!" Anh lập tức sờ quần áo, chỉ có một chiếc áo sơ mi, không thể cởi ra!

Vậy thì... anh sẽ kéo bạn nhỏ thấp bé đến phía trước anh, dùng vóc dáng cao lớn của mình để che ánh nắng mặt trời cho cô.

Hai tay anh lại đặt trên trán Hoa Nhụy, tập trung che nắng chiếu lên gương mặt cô.

"Anh bảo người đi mua dù che nắng cho em, lần này cứ cố gắng chịu nắng một chút." Giọng nói đàn ông trầm ấm êm tai vang lên phía sau.

Hoa Nhụy che miệng cười trộm, ngước mặt nhìn đôi tay ấm áp thon dài như tác phẩm nghệ thuật lúc này đang tạm thời trở thành ô che nắng của cô.

"Cảm ơn chú! Chúng ta mau đi thôi!"

...

"Nhanh lên nhanh lên, tổng giám đốc Lục đang đến đấy!"

"Đó là tổng giám đốc Lục sao? Đẹp trai chết mất thôi! Tổng giám đốc Lục đang làm gì vậy?"

Nhân viên trong đại sảnh nhìn thấy tổng giám đốc Lục của bọn họ uy phong lẫm liệt, đi từng bước theo sát phía sau một thiếu nữ, hai tay còn đang nghiêm túc đan xen trên trán của cô gái.

...

"Là vị hôn thê của tổng giám đốc Lục đó! Con gái nhà họ Hoa đúng không? Trời ạ! Đây còn là người sao? Đẹp quá đi mất!"'

"Chào tổng giám đốc Lục, chào mợ Lục..."

"A?" Hoa Nhụy sắp không đi nổi, khuôn mặt nhỏ nhắn ửng đỏ.

Người đàn ông phía sau lạnh nhạt: "Đến thang máy VIP phía trước, không cần để ý!"

...

Tạ Danh Sâm đang đi một mình trong khuôn viên trường, không có mục đích, anh ấy cũng không biết mình phải làm gì.

Vừa rồi, Lục Kiến Thâm tới đón Hoa Nhụy, anh đứng ở cửa sổ tòa giảng đường, nhìn thấy rất rõ cảnh tượng gặp hiệu trưởng kia.

Anh nhìn thấy Lục Kiến Thâm cầm túi cho Hoa Nhụy, còn cô thì cong mắt cười.

Lục Kiến Thâm khoác tay lên vai Hoa Nhụy, mỉm cười giới thiệu với người khác:

"Hoa Nhụy là vị hôn thê của tôi..."

Tạ Danh Sâm yên lặng dời ánh mắt.

Không phải anh không dũng cảm, chỉ là từ trước tới nay anh không muốn khiến cô khó xử mà thôi!

Bởi vì khi sinh ra, vận mệnh của cô đã bị định đoạt.

"Thầy Tạ, thầy chơi bóng rổ không?"

Khi anh ấy đi qua sân bóng bên cạnh, có vài học sinh nam gọi anh ấy.

"Được!" Anh đi về phía sân bóng không chút do dự.

"Thầy Tạ, nhận lấy!"

"Hay, lại thêm ba điểm nữa! Thầy Tạ, thầy giỏi quá!"

Tạ Danh Sâm trên sân bóng vô cùng dũng mãnh.

Những muộn phiền trong lòng thoáng chốc được giải tỏa trên sân đấu đẫm mồ hôi.

Bên ngoài sân đã có một đám fan vây thành vòng xung quanh, tiếng hô hào cổ vũ trợ uy cho thầy Tạ càng ngày càng cao.

Anh ấy là tài tử nổi danh trong trường đại học, vẫn là một người đàn ông tuấn tú cao lớn nho nhã, dịu dàng ga lăng!

Anh ấy nhận được vô số thư tình, tuy nhiên trong đó lại không có lá thư mà anh muốn.

Trong lúc nghỉ ngơi giữa hiệp, một bóng dáng thon gầy đi tới:

"Thầy Tạ, uống nước đi!"

Tạ Danh Sâm ngẩng đầu, nói với cô gái kia: "Cảm ơn."

Tuổi tác cô gái này xấp xỉ với anh, cũng là giáo viên tại Anh Mỹ, tên là Nhạc Kiểu, cô ấy là một mỹ nhân mang khuôn mặt thanh lệ, khí chất thuần khiết.

"Thầy Tạ đã ăn trưa chưa?"

"Vẫn chưa." Người đàn ông trước nay không biết nói dối.

"Vận động khiến thể lực tiêu hao như vậy, nếu không ăn cơm thì không được!" Giọng nói của Nhạc Kiểu trong trẻo, êm tai.

Tạ Danh Sâm im lặng không nói gì.

"Nếu không thì chúng ta tới quán ăn Tứ Xuyên mới mở nếm thử được không?" Nhạc Kiểu dũng cảm nhìn thẳng vào mắt anh.

Tạ Danh Sâm suy nghĩ một chút: "Cô giáo Nhạc, xin lỗi, tôi còn có hẹn!"

Có hẹn? Nhạc Kiểu mím môi.

Người kia, lúc anh ấy đứng bên cửa sổ nhìn Hoa Nhụy, cô ấy cũng đã đứng ở cửa phòng học nhìn anh ấy…

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc