Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Kéo Chú Nhỏ Tỷ Phú Lạc Xuống Phàm Trần Chương 17: Chết đi sống lại? (1)

Cài Đặt

Chương 17: Chết đi sống lại? (1)

Mặt Hoa Nhụy đỏ bừng, vội vàng liếc Lục Kiến Thâm một cái.

Người đàn ông nhìn thẳng về phía trước, vẻ mặt thản nhiên.

Anh sợ bạn nhỏ xấu hổ nên mới làm vậy, còn thật ra, anh rất chờ mong câu trả lời của cô.

"Chị nghe ai nói năng lung tung vậy, nói cho em biết, em sẽ tuyệt giao!" Hoa Nhụy dựa vào cửa sổ, nhỏ giọng nói.

"Anh hai chị có đang ở đó không?" Lục Tiểu Lộc cười khanh khách.

"Không có ở đây!" Hoa Nhụy chu cái miệng nhỏ nhắn.

"Nghe nói vì để gặp em mà hôm nay anh còn cố ý đi làm đỏm đó."

Hoa Nhụy vội vàng cúp điện thoại.

Giọng nói Lục Tiểu Lộc rất lớn, trong xe lại yên tĩnh, nên tất cả mọi người đề có thể nghe thấy.

Xấu hổ quá!

Hoa Nhụy dựa vào sát cửa sổ xe, giả vờ thưởng thức phong cảnh ven đường bên ngoài.

Rõ ràng cô công chúa ấy đã là vị hôn thê của mình!

Lúc này trong lòng lão Dương lái xe đã rất sốt ruột!

Ông ấy thông qua kính xe thấy hai người im lặng, ai nấy cũng chìm trong xấu hổ!

Vị cậu hai nhà ông này nhiều năm qua vẫn luôn chỉ biết công việc, công việc! Không bận rộn công việc thì cũng là bận rộn trên đường đi làm...

Để anh theo đuổi con gái, thật làm khó cho anh quá!

Nhưng anh cũng không phải không hiểu phong tình!

Năm đó chiếc thùng đầy ắp tranh đường kia chính là anh sai người mua cho Tiểu Hoa Nhụy tám tuổi.

Hằng năm có ít nhất một trăm bức ảnh sinh hoạt của Hoa Nhụy được gửi đến điện thoại di động của Lục Kiến Thâm. Những thứ này, cũng đều là do anh sắp xếp!

Càng đừng nói anh chưa bao giờ gần nữ sắc, là người đàn ông tốt cấm dục có tiếng.

Còn vì cô chủ nhỏ hứa hôn từ bé không ở chung kia, đích thân bay tới mấy quốc gia chọn nhẫn đính hôn...

Xe chậm rãi ngừng lại, đến nơi rồi!

Sự im lặng rốt cuộc cũng bị phá vỡ.

Giọng nói dễ nghe của người đàn ông vang lên:

"Nhụy Nhụy, chúng ta tới rồi!"

"Đây là sản nghiệp của bác Lục sao?"

Hoa Nhụy ngước mắt, nhìn thấy những thứ trang trí xanh vàng rực rỡ kia.

Ở vị trí bắt mắt là tạo hình của một con nai cưỡi mây, đây là Thần Lộc trong thần thoại.

Phàm là sản nghiệp thuộc quyền của nhà họ Lục thì đều sẽ có dấu hiệu này.

Lục Kiến Thâm nhíu mày: "Là sản nghiệp nhà họ Lục chúng ta, thịt nướng kiểu Bắc Mỹ, anh dẫn Nhụy Nhụy tới nếm thử, xem ăn có ngon không?"

Chúng ta?

Hoa Nhụy nhìn trộm Lục Kiến Thâm một cái, đúng lúc chạm phải mắt ưng của anh.

Đó là đôi mắt màu hổ phách nhàn nhạt vô cùng đẹp.

"Chú nhỏ, chú đeo kính áp tròng sao?"

Lục Kiến Thâm cười thầm: "Anh giống như người biết đeo kính áp tròng sao?"

"Nhưng mà mắt của chú..."

Hoa Nhụy còn đang nghiêm túc quan sát đôi mắt xinh đẹp kia.

Khuôn mặt xinh đẹp nhỏ nhắn của cô gần anh trong gang tấc, làn da trắng nõn, mịn màng, dưới ánh mặt trời, vậy mà một lỗ chân lông cũng không nhìn thấy.

Bên trên chỉ có lông tơ nhỏ rất nhạt, mang dáng vẻ thiếu nữ vô cùng đáng yêu, mềm mại.

Hô hấp Lục Kiến Thâm sắp đình trệ!

Loại cảm giác này khiến cho anh bất an, trong đôi mắt ưng không tự chủ được mà ánh lên tia sáng sắc bén.

Hoa Nhụy bị tia sáng kia làm cho hoảng sợ, vội vàng nhảy ra một bước:

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc