"?" Trên đầu ba người đồng loạt hiện lên một hàng dấu chấm hỏi ngay ngắn.
Giang Miên: ".................."
Nói đoạn, Trương Mạt quay sang bảo Giang Miên: "Tôi rất tán thưởng cậu ta, tăng lương cơ bản thêm 50%. Đúng rồi, chưa hỏi cậu tên gì nhỉ?"
Tên đứng giữa còn chưa kịp nói gì, hai tên còn lại đã nhao nhao hét lên. Thái độ thù địch vừa rồi lập tức bay biến sạch sành sanh, trên mặt lộ rõ vẻ phấn khích như mấy chú chó ngáo: "Cái gì! Tăng lương á?!" "Còn tôi thì sao? Còn tôi thì sao?!"
Ban đầu bọn họ đã hạ quyết tâm đến tìm vị tân Quản lý Yêu tộc này để gây sự, kết quả bị cắt ngang thế này làm tên đứng giữa cũng hơi ngớ người, có cảm giác như đấm nắm đấm vào bông gòn. Dù sao thì thái độ của Trương Mạt trông cũng khá tốt.
Thế là gã do dự đáp: "Tôi tên Lang Nhật."
Lang Nhật chỉ vào mình, rồi lại chỉ vào hai đứa bên cạnh: "Hai đứa này là Lang Nguyệt và Lang Tinh. Chúng tôi là ba anh em, thuộc Lang tộc."
Giang Miên nhân cơ hội này thì thầm vào tai Trương Mạt: "Bọn họ chính là mấy đứa hồi đó lẻn xuống núi chơi, rồi mang điện thoại về đấy..."
Trương Mạt gật đầu, đã hiểu —
Viết là ba con sói, đọc là ba chú cún con, mà có khi còn là giống Husky ngáo ngơ nữa cơ.
"Nhật Nguyệt Tinh, khá dễ nhớ đấy. Tôi là Trương Mạt, sếp mới của các cậu." Trương Mạt nở một nụ cười công nghiệp chuẩn thương hiệu.
"Tăng lương, tăng lương, tôi cũng muốn tăng lương!"
"Đại ca được tăng 500, tôi không cần nhiều thế đâu, 300 là được rồi!"
Lang Nguyệt và Lang Tinh vẫn đang lải nhải chuyện tăng lương thì bị Lang Nhật cốc cho mỗi đứa một phát đau điếng vào đầu.
Lang Nguyệt gãi gãi đầu, mặt đầy thắc mắc: "Đúng rồi mà, 50% của 1000 không phải là tăng 500 sao?"
Trương Mạt: "..."
Nếu cô nhớ không lầm thì ở thành phố W, ngay cả mức lương tối thiểu vùng ở ngoại ô cũng là 1800 tệ một tháng.
"Các cậu làm chức vụ gì ở công ty này?" Trương Mạt hỏi.
Lang Tinh: "Làm mod phòng livestream ạ, chuyên đi block mấy tài khoản hay chửi bới."
Cậu ta phụ họa thêm: "Làm mod chán chết đi được, chẳng vui bằng chân trông quán net ở cái tiệm net chúng tôi hay tới."
Tiệm net. Trương Mạt thầm lặp lại từ này trong lòng.
Lang Nguyệt bĩu môi, mặt đầy vẻ bất mãn: "Đúng thế, lão già khốn nạn Uông Hành sắp xếp cái chức vụ rách nát gì không biết, chẳng ra làm sao cả. Block thì có gì hay ho chứ, sao không để tôi trực tiếp chửi tay đôi với chúng nó ngay tại trận luôn?!"
Nghe bọn họ mắng Uông Hành, tâm trạng Trương Mạt tốt lên hẳn, cô thuận nước đẩy thuyền kích bác: "Ông ta trả có bấy nhiêu tiền, lại còn bắt làm cái việc này, thế mà các cậu vẫn cam tâm tình nguyện làm trâu làm ngựa cho ông ta à?"
Lang Nhật: "Chúng tôi cũng muốn làm streamer lắm chứ, dù sao lương cứng của streamer cũng cao hơn, không làm gì cũng được 2000 tệ. Nhưng Uông Hành bảo chúng tôi hay cãi nhau với khán giả quá nên không cho làm."
"... Ý cậu là, tất cả streamer mỗi tháng đều có 2000 tệ lương cứng?" Trương Mạt khựng lại một chút, "Kể cả hoàn toàn không lên sóng cũng có?"
Lang Nhật nói như thể đó là điều hiển nhiên: "Tất nhiên rồi."
Trương Mạt sực nghĩ ra điều gì: "Không phải là còn bao ăn bao ở luôn đấy chứ?"
Lang Tinh không hiểu sao cô lại hỏi câu này: "Chắc chắn rồi ạ! Tiền thuê nhà của chúng tôi đều được công ty thanh toán mà."
Lang Nguyệt: "Tiền gọi đồ ăn ngoài cũng được hoàn lại nữa."
Trương Mạt: "..." Tuyệt vời ông mặt trời, tự thuê nhà riêng, nghĩa là bọn họ thậm chí còn không thèm ở ký túc xá tập thể.
Nghe đến đoạn đối thoại này, tim Giang Miên đập thình thịch, lập tức muốn co giò bỏ chạy —
Trương Mạt nhanh tay túm cổ áo Giang Miên, cười như không cười nhìn cậu: "Streamer. Còn. Có. Lương. Cứng? Còn. Bao. Tiền. Thuê. Nhà? Bao. Cả. Tiền. Ăn. Ngoài? Sao ba chuyện này vừa nãy không có ai nói cho tôi biết thế nhỉ?"
Cô nhớ rất rõ, xấp danh sách streamer dày cộp vừa nãy cộng lại phải lên đến cả trăm người.
Nói cách khác, hơn trăm streamer này, dù mỗi ngày không làm bất cứ việc gì thì cô vẫn phải bỏ tiền túi ra nuôi bọn họ!
Tất nhiên, những điều khoản này hoàn toàn không có trong hợp đồng cô vừa ký. Xét về mặt pháp lý, Trương Mạt có thể phủi tay không nhận nợ.
Thế nhưng, vì cô đang tính dùng danh phận "Quản lý Yêu tộc" này để giữ mạng, nếu vừa lên nắm quyền đã cắt hết phúc lợi cũ thì rất dễ khiến lũ yêu quái vốn không coi luật pháp ra gì này nổi loạn ăn vạ.
Có điều —
Lương cơ bản 2000 tệ cộng thêm tiền thuê nhà, lại thêm tiền ăn ngoài một tháng, tính sơ sơ cũng phải mất ít nhất 5000 tệ một đầu người.
5000 nhân với 100, vậy thì riêng tiền nuôi cái đám này một tháng đã ngốn tới 500.000 tệ rồi!
Đây mà là kế thừa công ty cái nỗi gì, rõ ràng là kế thừa một khoản nợ trả góp khổng lồ thì có!
Cô biết ngay mà! Cái loại khốn nạn sinh con ra mà không nuôi như Uông Hành thì làm sao để lại cho cô thứ gì tốt lành được chứ?!!!
Giang Miên cười trừ đầy gượng gạo: "Hơ hơ hơ hơ... Thì... thì bây giờ tôi nói rồi đây..."
Trương Mạt nhìn cậu, từ từ nở một nụ cười "thân thiện": "Trợ lý Giang, cậu còn 'bất ngờ' gì mà trẫm chưa được biết nữa không?"
Giang Miên: "... Thực sự là hết rồi ạ."
Trương Mạt lườm Giang Miên một cái cháy mắt, rồi quay ngoắt sang niềm nở cười với ba anh em Lang Nhật, Lang Nguyệt, Lang Tinh: "Đúng rồi, ba vị đây vào thành phố lâu như vậy, đã đi hộp đêm chơi bao giờ chưa?"
Ba chú sói con nghe vậy, hai tai tức khắc dựng đứng lên: "Tôi nghe nói chỗ đó rồi, hình như vui lắm." "Giới trẻ loài người đều thích đến đó chơi!" "Nhưng sao tôi nghe bảo chi phí ở đó đắt đỏ lắm?"
Trương Mạt hào phóng phất tay: "Để ăn mừng hôm nay tôi trở thành sếp mới của các cậu, cũng như chúc mừng cho màn đổi ngôi này. Hôm nay tôi bao trọn hộp đêm đắt nhất thành phố, mọi người cứ việc ăn xả láng, chơi tẹt ga, uống thoải mái, toàn bộ hóa đơn tôi lo."
Giang Miên: "Ơ! Nhưng số tiền đó hình như..."
Hình như vẫn chưa quyết định có nên động vào khoản quỹ lưu động cuối cùng của công ty hay không mà...
Tiếc là Giang Miên còn chưa dứt lời đã bị tiếng reo hò phấn khích của ba chú sói con cắt ngang: "Húuuuuuuu!!!"
Trương Mạt khẽ nhíu mày, lộ vẻ khó xử: "Có điều, hiện tại vẫn còn một vấn đề nho nhỏ. Trợ lý Giang nói quỹ lưu động của công ty không được phép động vào. Mà làm người thì không thể thất hứa được..."
Ba gã điên cuồng gật đầu, hoàn toàn bị Trương Mạt dắt mũi.
Thấy thế, cô đột ngột đẩy mạnh Giang Miên vào giữa vòng vây của ba người bọn họ, vẻ mặt sâu xa khó lường: "Các cậu xem, liệu trợ lý Giang đây có thể linh động một chút không nhỉ? Hoặc là tự bỏ tiền túi ra tài trợ cho anh em chúng ta một ít..."
Giang Miên: "??????"
Ba gã người sói vạm vỡ cao 1m85 bẻ khớp tay răng rắc, lập tức vây quanh chú người cá nhỏ nhắn cao 1m72 tay chân khẳng khiu, yếu đuối không thể tự lo liệu —
"Trợ lý Giang, cậu cũng không muốn bị thương đâu nhỉ?"
"Phiền cậu hợp tác một chút nhé."
Giữa tiếng kêu khóc thảm thiết của Giang Miên, Trương Mạt thong thả rút điện thoại ra chụp lại cảnh tượng này: "Quá tuyệt mỹ!"
Làm mờ một chút rồi đăng thẳng lên khu truyện đồng nhân ABO luôn!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)