Thể hình vạm vỡ cùng hành vi ngang ngược của ba tên này, cộng thêm cái cảm giác ngớ ngẩn như "mất não" kia khiến Trần lão bản càng lúc càng cảm thấy mình bị lừa. Gã run rẩy tay thò vào túi định móc điện thoại: "Được, được lắm, các người hợp sức chơi tôi đúng không? Tôi báo cảnh sát ngay bây giờ!"
Trương Mạt cũng chẳng thèm ngăn cản, vẫn ngồi yên tại chỗ, đôi chân dài đi bốt đen bắt chéo, khóe môi hơi nhếch lên như thể mọi thứ đều nằm trong tầm kiểm soát. Cô chỉ nhạt nhẽo nói một câu: "Trần lão bản, nể mặt ông là bạn của Sunny, tôi cho ông thêm một cơ hội nữa. Ông có muốn giải quyết chuyện này không?"
Trần lão bản khinh khỉnh nhìn cô: "Khỏi nói nữa, tôi để cảnh sát giải quyết trực tiếp..."
"Hoặc là tôi hỏi ông một câu nữa, ba tháng trước người mẹ kia bị cướp mất con ngay trong cửa hàng của ông, ông thực sự thấy mình không thẹn với lòng sao?" Mỗi một chữ của Trương Mạt đều như mũi tên nhọn bắn thẳng vào tim Trần lão bản.
Sắc mặt Trần lão bản hơi biến đổi, vừa định phản bác, Trương Mạt đã nói tiếp: "Theo dữ liệu tôi thu thập được, ngay trong ngày xảy ra vụ việc, đã có nhân viên trong tiệm của ông ẩn danh bóc phốt trên mạng. Họ nói hôm đó thực ra họ muốn ra ngăn cản, nhưng chính ông đã bảo đừng có bao đồng, ai dám ra can sẽ bị tính là tự ý bỏ việc, khấu trừ toàn bộ tiền chuyên cần và thưởng cuối năm. Thậm chí lúc người mẹ kia muốn đuổi theo, ông còn cố tình chặn lại, bắt cô ấy phải thanh toán hóa đơn xong mới được đi. Tôi nói không sai chứ?"
"Hơ, nghe qua thì Trần lão bản thực sự rất coi trọng tiền bạc nhỉ." Trương Mạt đứng dậy, ánh mắt nhìn thẳng vào đối phương khiến gã không thể né tránh, đưa ra tối hậu thư: "Tôi hỏi lần cuối, ông muốn nói chuyện ở đây, hay là vào văn phòng?"
Sắc mặt Trần lão bản lúc xanh lúc trắng, cuối cùng vẫn đuổi khéo Hứa Văn đi làm việc khác, rồi mở miệng mời bốn người bọn Trương Mạt vào văn phòng thương lượng. Giọng điệu của gã mang theo một chút bất lực và thỏa hiệp, rõ ràng đã không còn cứng rắn như vừa nãy.
Hứa Văn nhìn Trần lão bản đầy khinh bỉ, tháo thẻ nhân viên trên cổ xuống ném bốp lên bàn: "Khỏi đi, bà đây không làm nữa!" Nói xong liền giận dữ bỏ đi.
Cô mới đến cửa hàng này làm việc được hai tháng, không hề tận mắt chứng kiến vụ cướp con ba tháng trước. Khi đi làm cô chỉ nghe loáng thoáng đồng nghiệp kể lại một chút, không ngờ chân tướng lại tàn nhẫn như vậy.
Nếu nói lúc này Trần lão bản còn đang cố gượng gạo chống đỡ, thì khi vào phòng làm việc riêng của gã, Lang Tinh trước khi đóng cửa đã gọi một câu: "Này, nhóc con, vào chung luôn đi."
Ngay sau đó, Trần lão bản trố mắt nhìn cánh cửa văn phòng vốn chỉ còn khép hờ một khe nhỏ, đột nhiên bị một thứ gì đó vô hình tông sầm một phát, mở toang ra!
Trần lão bản: "..."
Cánh tượng siêu thực này cuối cùng đã hoàn toàn đánh sập phòng tuyến tâm lý của gã! Gã cảm thấy một sự bất lực và sợ hãi tột cùng!
Trần lão bản run lẩy bẩy, chỉ biết bám chặt vào góc bàn làm việc để gượng đứng vững: "Tôi... tôi không biết mà! Tôi thực sự không biết! Tôi cứ nghĩ chỉ là vợ chồng cãi nhau thôi, chúng tôi mở cửa làm ăn buôn bán, chuyện gia đình nhà người ta vốn dĩ không nên can thiệp vào! Sao tôi có thể ngờ được chứ... Sau chuyện đó tôi cũng vô cùng áy náy, vẫn luôn xin lỗi người mẹ kia mà!" Nói đến đây, vẻ mặt Trần lão bản trở nên kinh hoàng và sợ hãi: "Cô đừng nói với tôi là đứa bé kia thực sự chết rồi nhé? Tên đàn ông đó chẳng phải là bố ruột của nó sao? Sao lại thành ra thế này chứ? Việc này không liên quan gì đến tôi hết!!!"
Chuyện cãi vã gia đình thông thường bỗng chốc biến thành một vụ án mạng, trên mặt Trần lão bản viết đầy sự kinh hoàng và sợ hãi. Sắc mặt gã nhợt nhạt như tờ giấy, mồ hôi lạnh trên trán tuôn ra như thác, hai tay run rẩy không ngừng, giống như đang tìm kiếm cọng rơm cứu mạng cuối cùng.
"Nó có chết thì cũng không thể trách tôi được chứ, có trách thì trách thằng bố ruột nó quá nhẫn tâm, hoặc là trách bà mẹ nó vô dụng thôi, sao có thể đổ lên đầu tôi được?!"
Thực ra Trần lão bản hoàn toàn không thấy mình sai ở đâu, gã chỉ thấy bản thân xui xẻo tám đời mới vấp phải chuyện này. Đứa bé kia sau đó ra sao gã chẳng mảy may bận tâm, gã chỉ biết số tiền mình đáng được nhận thì một giây cũng không thể chậm trễ.
Ai mà ngờ được cướp con lại gây ra án mạng cơ chứ?!
Ba chú sói nhỏ thì chẳng hề hoảng hốt chút nào, tụi nó đã nhắm trúng chiếc chiếc ghế massage điện tử xa hoa của Trần lão bản. Cả ba như lũ trẻ nghịch ngợm kéo nhau qua ngồi thử hết lượt, lắc la lắc lư tận hưởng sự thoải mái do đồng tiền mang lại.
Nhìn cảnh đó, cậu bé bán trong suốt kia vừa cắn ngón tay vừa ngơ ngác, có vẻ cũng muốn nhảy vào chơi cùng. Nhất thời quả thực không phân biệt nổi ai mới là trẻ con thật sự?
Ở góc chiếc bàn làm việc rộng lớn của Trần lão bản có đặt một con mèo chiêu tài bằng vàng chạy bằng điện. Chẳng biết vì lý do gì mà bàn tay của nó bị kẹt lại, Trương Mạt buồn chán vươn tay gạt nhẹ một cái, bàn tay mèo mới bắt đầu vẫy vẫy trở lại: "Đủ rồi. Tôi không cần biết tại sao ông lại làm vậy, tôi chỉ cần biết ông đã làm. Tôi có thể giải quyết chuyện này cho ông, có điều, khoản đó phải tính giá khác."
Trần lão bản khó nhọc nói: "Hai trăm ngàn tệ (khoảng 700 triệu VNĐ)."
Trương Mạt: "Ba trăm ngàn."
Lang Tinh giơ tay: "Có thể tiện tay lấy luôn cái ghế này không?"
Hai đứa còn lại điên cuồng gật đầu đồng ý. Trên mặt tụi nó tràn ngập nụ cười tham lam, cứ như thể đã nhìn thấy cảnh chiếc ghế massage xa xỉ kia được khiêng về nhà mình vậy.
Trần lão bản: "..."
Cái ghế massage đó là hàng nhập khẩu của Đức, hơn ba mươi ngàn tệ đấy.
Hành vi thổ phỉ này thật khiến người ta căm phẫn.
"... Được." Sắc mặt Trần lão bản thay đổi liên tục, cuối cùng vẫn cắn răng đồng ý.
Người này là bạn của Sunny, dù sao cũng là nhân vật có máu mặt, Trương Mạt chẳng sợ gã quỵt nợ.
"Được rồi, đã thỏa thuận xong. Đưa phương thức liên lạc của người mẹ kia cho tôi." Trương Mạt nói.
"Được." Trần lão bản theo bản năng móc điện thoại ra, rồi bỗng khựng lại, lộ ra vẻ mặt ngượng ngùng: "Ờ... tôi nhầm chút, người mẹ kia trước giờ toàn liên lạc với trợ lý của tôi, lát nữa tôi bảo trợ lý gửi số cho cô..."
Đúng là mối quan hệ giữa chủ tiệm và khách hàng thật ấm áp, hài hòa và đầy tình thương mến thương làm sao!
Trương Mạt mỉa mai lặp lại câu nói nhảm nhí vừa nãy của Trần lão bản: "Vô cùng áy náy ư? Vẫn luôn xin lỗi à? Xem ra cái miệng này của Trần lão bản hoạt động theo chế độ thành viên nhỉ, chỉ có VIP mới nghe được lời nói thật?"
Trần lão bản: "..." Vả mặt đến quá nhanh, quả thực vô cùng ngượng ngùng.
Trương Mạt tặc lưỡi một cái, khóe môi vẽ nên một độ cong xinh đẹp, giọng điệu thong thả, bất cần: "Tôi đổi ý rồi. Tăng lên bốn trăm ngàn tệ, một trăm ngàn tệ dôi ra đó coi như bồi thường cho người mẹ kia."
Trần lão bản: "..."
"Ồ, đúng rồi. Còn có cô Hứa vừa nãy nữa, người ta vốn đang đi làm bình thường, chỉ vì sai lầm cá nhân của Trần lão bản mà không thể tiếp tục công việc được nữa. Dù việc nghỉ làm là do cô ấy tự đề xuất, nhưng ông dù sao cũng là bên có lỗi, bồi thường cho người ta khoản n+2, rất hợp lý đúng không? Trần lão bản, ông thấy sao?"
Trần lão bản đau đớn ngậm bồ hòn làm ngọt: "Hợp lý... hợp lý..."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


-593460.png&w=256&q=75)