Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Kế Hoạch Mai Mối Cho Nữ Phụ Trà Xanh Chương 6

Cài Đặt

Chương 6

Tôi, Quý Vân Chiêu, đại tiểu thư của Quý phủ, hiện tại đang rất bực bội.

Đương nhiên, nếu bạn vừa xuyên không đến nơi này, bị người tôi đẩy ngã, đầu đập vào đá, sau khi vết thương lành lặn lại bị một hệ thống lắm lời liên tục truy hỏi trong đầu rằng: "Chấp nhận nhiệm vụ không chấp nhận nhiệm vụ không chấp nhận nhiệm vụ không chấp nhận không chấp nhận không chấp nhận không?", bạn cũng sẽ bực bội thôi, thậm chí còn muốn đấm người.

Chấp nhận cái đầu nhà ngươi.

Thế là vào một buổi trưa đầy nắng, tôi tức giận hét lên: "Có người bị hại trước mặt tôi, đương nhiên tôi phải đi giúp đỡ! Không liên quan gì đến nhiệm vụ cả có biết không hả!"

Chỉ là tình cờ người đó là Quý Vân Lam mà thôi.

Chẳng qua vừa hay là đối tượng nhiệm vụ của tôi mà thôi.

Hệ thống trầm mặc một lúc, tôi cảm thấy nó đang cười đắc ý, đồ khốn nạn!

Tất nhiên hệ thống sẽ không cười, nó chỉ hỏi tiếp: "Vậy cô định làm gì với nàng ấy?"

Câu hỏi này ám chỉ vật trang trí hình người phía sau tôi.

Tôi quay đầu lại, quả nhiên nhìn thấy Quý Vân Lam mặc y phục màu trắng, nàng ấy luôn giữ khoảng cách ba mét, khi thấy tôi quay lại, còn tự nhiên cười nhe răng với tôi.

Nụ cười ấy rực rỡ như trăm hoa đua nở.

Lạc Châu vốn đã ngủ say, mơ hồ nghe thấy tiếng gào khóc, sợ đến phát run, tưởng rằng ma quỷ quấy phá. Cô nhóc suy nghĩ một hồi rồi quyết định đến phòng tiểu thư xem sao, kết quả là cửa đang mở, vừa vào đã nhìn thấy Quý đại tiểu thư ôm chặt tiểu thư nhà mình vào lòng, tiểu thư khóc nức nở, cả người run rẩy, biến thành một con người đầy nước mắt.

Nha hoàn chết tiệc Duyệt Đào đó đứng một bên, vẻ mặt vô cùng kỳ quặc.

"Người đã làm gì tiểu thư nhà ta!" Lạc Châu đỏ bừng cả mắt, tức giận xông lên muốn kéo người ra. Nhưng khi chạy được nửa đường, cô nhóc kịp thời thấy rõ.

Tiểu thư nhà mình đang thô bạo kéo vạt áo Quý đại tiểu thư, không cho nàng đứng dậy, nước mắt nước mũi giàn giụa, bôi hết lên chiếc váy trắng của Quý đại tiểu thư, khuôn mặt Quý đại tiểu thư toàn là vẻ bất lực, vừa vỗ lưng nàng ấy vừa dỗ dành: "Thôi nào, thôi nào, đừng khóc nữa, sao muội có thể khóc nhiều như vậy..."

Lạc Châu xấu hổ dừng bước.

"Lạc Châu đến rồi à?" Quý đại tiểu thư nhìn thấy cô nhóc liền sáng mắt, "Em hãy đi lấy cho tiểu thư nhà em một bộ y phục, à, chuẩn bị thêm nước tắm nữa."

Lúc này, Lạc Châu mới để ý thấy tiểu thư đang khoác trên người chiếc áo choàng của đại tiểu thư, cô nhóc ngẩn ngơ một lúc, vâng một tiếng rồi nhấc chân bước ra ngoài.

Duyệt Đào bỗng lên tiếng: "...Tiểu thư, em đi giúp Lạc Châu được không ạ?"

"Đi đi đi đi."

Hai nha hoàn với vẻ mặt kỳ quặc như nhau cùng bước ra khỏi phòng. Duyệt Đào nhìn Lạc Châu, thấy cô nhóc vẫn đang ngây ngốc, vừa hả hê vừa dâng lên chút cảm xúc đồng cảm.

Không chỉ mình mình bất nhờ hé hé! Mình không cô đơn!

Hai nha hoàn cùng nhau làm việc. Bình thường vào những lúc này, không thể thiếu một trận khẩu chiến, nào là ca ngợi tiểu thư nhà mình xinh đẹp bao nhiêu, nào là cố gắng hạ thấp đối phương, nhưng hôm nay lại hoàn toàn im lặng.

Cuối cùng, Lạc Châu nhỏ giọng nói: "...Ta chưa bao giờ thấy tiểu thư như vậy."

Cô nhóc là nha hoàn thân cận do chính tiểu thư lựa chọn, đã ở bên tiểu thư năm năm, trong khoảng thời gian đó, cô nhóc biết rõ tiểu thư đã phải chịu bao nhiêu khổ cực, nhưng trong ấn tượng của cô nhóc, tiểu thư chưa bao giờ vì vậy mà rơi một giọt nước mắt.

Nước mắt là vũ khí của tiểu thư, Quý Vân Lam có thể khóc trước mặt cha, khóc trước mặt thái tử điện hạ, nhưng khi ở một mình, nàng ấy luôn im lặng.

Số hạ nhân chế giễu nhị tiểu thư ngày càng ít đi, số người nịnh bợ ngày càng nhiều lên, nhưng dường như tiểu thư luôn không hề bận tâm.

Đây là lần đầu tiên trong nhiều năm qua, cô nhóc chứng kiến cảm xúc sâu thẳm ẩn giấu dưới đáy lòng tiểu thư.

Duyệt Đào nhàn nhạt nói: "Không chỉ riêng tiểu thư nhà ngươi, tiểu thư nhà ta cũng... không giống trước đây nữa."

Hai nha hoàn nhìn nhau, hiểu rõ tâm tư đối phương.

Có lẽ sau này, họ sẽ không còn giễu cợt, châm chọc lẫn nhau nữa.

Tôi bước về phía trước, Quý Vân Lam cũng bước về phía trước; tôi lùi lại vài bước, nàng ấy cũng lùi lại vài bước, chính xác ba mét, không sai lệch một ly.

Muội là thiên tài khoa học đấy à?

Tôi nhịn không được nữa, lao đến trước mặt Quý Vân Lam, nhân lúc nàng ấy chưa kịp phản ứng, tóm lấy không cho nàng ấy lùi lại: "Quý Vân Lam, sao muội cứ đi theo ta mãi thế?"

Quý Vân Lam bình tĩnh đáp: "Gần đây hộ vệ trong phủ không làm tròn bổn phận, không được an toàn, muội lo lắng cho tỷ nên đi theo."

Ôi trời ơi, hãy nhìn vị muội muội thân yêu này của tôi, tài năng bịa chuyện một cách nghiêm túc của nàng ấy quả là lợi hại, chết tiệt, nàng ấy nói bản thân lo lắng cho sự an toàn của tôi cơ đấy. Trời ơi, xin thề với Đức Mẹ Maria, nàng ấy không thể không biết tối hôm đó tỷ tỷ nàng ấy đã hạ gục tên Tiêu Toàn to lớn kia chỉ trong nháy mắt. Toang thật rồi, chỉ trong một đêm một người lại thay đổi nhanh chóng như vậy, chẳng lẽ có mối liên hệ tất yếu nào đó với tôi?

"Chậc chậc chậc," hệ thống lắc đầu thở dài: "Ngủ rồi còn không chịu thừa nhận sao?"

"Tôi chỉ nằm cùng muội ấy trên giường, dỗ muội ấy ngủ thôi!"

"Đúng rồi, sau đó chính ký chủ cũng ngủ nốt."

... Do tôi mệt quá thôi, đây là sơ suất, là sơ suất!

"Tỷ tỷ..." Giọng Quý Vân Lam vang lên, có vẻ... ờm, mang theo một chút e ấp? "Chuyện tối hôm đó... A Lam biết tỷ dỗ A Lam rất mệt, nên mới thiếp đi trên giường của A Lam... Không sao cả."

Hỏng rồi, tôi vô tình nói ra suy nghĩ trong lòng mất rồi.

Quý Vân Lam cúi đầu ủ rũ, đuôi mắt ửng hồng hơi cong lên, môi khẽ mím, vẻ mặt đáng thương ấy khiến tim tôi rung động, không hổ là trà xanh.

"Nếu tỷ tỷ cảm thấy phiền, A Lam sẽ coi như không có chuyện gì xảy ra."

"..." Nói là vậy, nhưng sao tôi càng nghe càng thấy sai sai.

Tôi cảm thấy mặt mình như muốn bốc cháy: "Không, khụ, không phải vậy, A Lam muội nghe tỷ nói, tỷ không có ý đó."

Quý Vân Lam phớt lờ lời giải thích lắp ba lắp bắp của tôi, đôi mắt đào hoa càng cụp xuống, tai ửng đỏ, lúng túng nhắc nhở: "Còn nữa, tỷ tỷ định nắm tay A Lam mãi sao?"

Lúc này tôi mới nhận ra mình đang nắm tay Quý Vân Lam. Những ngón tay trắng nõn mảnh khảnh bị tôi siết chặt trong lòng bàn tay, không thể thoát ra.

Cảnh tượng gì thế này.

Tôi đột ngột buông tay, vội nói lời xin lỗi, quay người hoảng loạn bỏ chạy.

"Hệ thống cứu mạng, chuyện gì xảy ra thế này? Cứu mạng, cứu mạng, cứu mạng, cho tao chút gợi ý đi!"

Hệ thống cười khẩy: "Ký chủ gà quá đi."

Im miệng!

Quý Vân Lam nhìn theo bóng người khuất xa, do đi quá vội vàng, người kia hoàn toàn không chú ý đến hành động nhỏ của nàng ấy.

Nàng ấy nhẹ nhàng vươn lấy một sợi tóc, cẩn thận ngửi, nơi đó vẫn còn thoang thoảng hương hoa lan.

Những ngón tay thon dài vuốt ve một lúc rồi siết thành nắm đấm, trang trọng đặt sợi tóc lên ngực. Quý Vân Lam cúi đầu cười.

Nếu đã để muội đợi được, vậy tỷ đừng hòng đi mất.

Trong tâm trí tràn đầy những điều ngọt ngào, nhưng cần phải từ từ!

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc