"Lạc Châu, em không cần theo ta nữa."
Lạc Châu tỏ vẻ đã quen rồi, nhìn theo hướng tiểu thư lén lút nhìn, bình thản "vâng" một tiếng.
Nếu không ngoài dự đoán, ba phút nữa Quý đại tiểu thư sẽ ra ngoài.
Quả đúng như vậy, nhìn thấy bóng hình Quý đại tiểu thư xuất hiện, mắt tiểu thư sáng hẳn ra, vuốt tóc, lại cẩn thận chỉnh sửa vạt áo, rồi mới ung dung bước ra khỏi viện.
"Tỷ tỷ, thật trùng hợp, tỷ cũng đi dùng bữa sáng ạ?"
Quý Vân Lam là một món trang trí hình người chính hiệu.
Mấy ngày nay bọn tôi cùng nhau dùng bữa, cùng nhau đi dạo, trên đường về viện nàng ấy cũng tìm lý do đi theo.
Nào là "Muội thấy hoa bên tường đông thật đẹp, muốn đi xem thử, không ngờ vừa vặn cùng đường về viện của tỷ, thật là khéo quá."
Nào là "Muội ăn no quá muốn đi dạo tiêu hóa một chút, dù sao đi một mình cũng đi, chi bằng đi cùng tỷ."
Vừa nói những lý do vớ vẩn, vừa cười ngây thơ nhìn ta. Nàng ấy thấp hơn tôi chút, khi ngước nhìn tôi, đôi mắt đen láy long lanh ánh nước, nghiêng khuôn mặt đáng thương lại tràn đầy mong đợi.
Ai chịu nổi chứ.
Nhưng để nàng ấy một mình theo sau cũng không phải là cách. Quý Vân Lam không mang theo nha hoàn, cứ thế đi theo. Có lúc trời nắng gắt, Duyệt Đào che ô cho tôi, nàng ấy vẫn không than một lời, thân hình mảnh mai đứng thẳng dưới nắng mặt trời.
Nếu hệ thống có thực thể, hẳn đã nghiến răng nghiến lợi gõ vào trán tôi: "Ngược đãi trẻ em."
Tôi lặng lẽ nhìn tiểu trà xanh phía sau, ho khan: "Chẳng phải là để cho nàng ấy biết khó mà lui sao."
Huống chi tôi thực sự không biết phải đối mặt với nàng ấy như thế nào.
Ban đầu tôi khá tự tin, biết nàng ấy ghét tôi, biết nàng ấy muốn tranh giành thái tử. Vậy thì tôi chỉ cần dựa vào hai điểm này, đối phó với nàng ấy sẽ rất dễ dàng, nhưng bây giờ tôi không hiểu nổi nữa.
Nàng ấy ngày ngày theo sau tôi là có ý gì đây?
Mỗi khi nhớ lại bầu không khí kỳ quặc lần trước, tôi lại muốn quay đầu bỏ chạy.
Hệ thống ồn ào: "Người là tỷ tỷ của nàng ấy, lại cứu nàng ấy thoát khỏi nguy hiểm, từ nhỏ đến giờ ngoài mẹ ra chẳng ai thương Quý Vân Lam, không dễ gì mới cảm nhận được hương vị tình thân từ tỷ tỷ, ký chủ sao có thể tàn nhẫn với nàng ấy như vậy? Người gì vô tình vô nghĩa, lòng dạ sắt đá, cố tình gây sự, lòng lang dạ sói..."
Dừng dừng dừng!
Tôi ấn vào đầu, không nhịn được nhìn Quý Vân Lam một lần nữa, trán nàng ấy đẫm mồ hôi lóng lánh, khuôn mặt nhỏ nhắn hơi tái nhợt, bước đi cũng bắt đầu lảo đảo.
Tôi đành thở dài thoả hiệp, nếu chuyện này truyền ra ngoài, tôi còn phải mang tiếng là người tỷ tỷ ngang ngược: "Quý Vân Lam, Duyệt Đào mở ô rồi, chúng ta đi cùng nhau đi."
Thôi vậy, đối xử tốt với nàng ấy một chút.
Tôi chỉ không muốn làm hỏng hình ảnh của mình mà thôi.
Quý Vân Lam chui vào dưới ô, mắt sáng rực: "Cảm ơn tỷ tỷ!
Tôi cảm thấy chiếc ô trên đầu rung lên, nhìn Duyệt Đào, em ấy vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh.
"Phì." Tôi không kìm được bật cười thành tiếng, Quý Vân Lam tò mò hỏi: "Sao tỷ lại đột nhiên cười vậy?"
Không sao cả, vì muội đáng yêu thôi.
Tôi khẽ ho: "Ta nghĩ đến một số chuyện vui."
Quý Vân Lam ồ lên, không nói gì nữa.
Hai người im lặng, lặng lẽ bước đi, tiếng bước chân vang lên trên những phiến đá xanh, tạo nên âm thanh du dương dễ nghe. Gió thổi qua cành cây, vang vọng tiếng xào xạc.
Ngại ngùng quá đi!
Tôi âm thầm hỏi hệ thống: "Lúc này, với tư cách là tỷ tỷ, tao nên nói gì cho phải?"
Hệ thống khinh miệt: "Tự mình nghĩ đi."
"Hay là hỏi xem vết thương tối hôm đó của nàng ấy đã lành chưa?"
"Ký chủ không cần lưỡi có thể hiến tặng cho người cần thiết. Đây không phải đang vạch vào vết sẹo của người ta hay sao?"
Hệ thống độc mồm độc miệng, tức chết mất.
"Tỷ tỷ."
Khi tôi đang vò đầu bứt tai, bỗng nghe Quý Vân Lam lên tiếng: "Muội xin lỗi vì tất cả mọi chuyện trước đây."
Ồ, nha đầu này cũng khá lợi hại đấy nhỉ.
"Quý Vân Chiêu, xin lỗi."
Quý Vân Lam cắn môi dưới, kể hết mọi chuyện trước mặt ta, sau đó cúi đầu im lặng, dáng vẻ như mặc cho tôi trừng phạt: "Nếu tỷ muốn mắng A Lam, muốn đánh A Lam, A Lam sẽ không chống cự."
Buổi chiều, ánh nắng chói chang rọi thẳng xuống, tôi mới nhận ra rằng hơn nửa người nàng ấy đều ở ngoài ô. Ô của Duyệt Đào quá nhỏ, nhưng nàng ấy vẫn im lặng, tự ngược đãi bản thân để ánh nắng gay gắt chiếu vào người, khuôn mặt nhỏ nhắn dường như lại trắng nhợt hơn trước.
Tim tôi run lên, trông nàng ấy như thế này khiến người ta vô cùng thương xót.
Tôi đặt tay lên vai nàng ấy, nhẹ nhàng ôm vào sát bên mình. Không đành lòng khẽ thở dài: "Nhìn muội này, Quý Vân Lam."
"Mọi chuyện trước đây, ta không còn nhớ rõ nữa."
"Ta chỉ biết, muội là muội muội của ta."
Tôi mỉm cười: "Đã là muội muội của ta, dù làm gì, lý ra tỷ tỷ đều phải che chở."
"Kể cả muội làm sai, tỷ tỷ cũng có một phần trách nhiệm."
"Hãy để quá khứ trôi qua đi."
Nói xong, tôi không quan tâm đến ánh mắt ngày càng sáng của Quý Vân Lam, chỉ ôm nàng ấy đi về phía trước: "Về nhà thôi, đi sát bên tỷ đừng để bị cháy nắng."
"Cháy nắng rồi sẽ không đẹp nữa."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


