Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Kế Hoạch Mai Mối Cho Nữ Phụ Trà Xanh Chương 5

Cài Đặt

Chương 5

Năm A Lam 8 tuổi được đưa đến Quý gia.

Mẹ cô bé không ở bên cạnh, khi tiễn cô bé đi, chỉ dặn dò một câu: "A Lam, con vào phủ thân cô thế cô, hãy tìm kiếm sự giúp đỡ từ người khác."

"Người khác" mà mẹ cô bé nhắc đến chính là đàn ông.

Vốn dĩ lớn lên trong hoa lâu, A Lam bé nhỏ đã sớm biết cách trang điểm, cách cư xử sao cho được lòng người. Khi mẹ làm việc, bà thường cho cô bé tiền và dặn ra ngoài đến tối muộn hẵng về. A Lam thường lang thang ngoài phố, tìm một góc hẻo lánh nào đó ngồi ngẩn ngơ cả ngày.

Từ bình minh rạng rỡ cho đến hoàng hôn đỏ rực, xung quanh hối hả người qua kẻ lại, chẳng ai để ý đến một đứa trẻ mặc bộ quần áo dơ bẩn rộng thùng thình, không phân biệt được là trai hay gái.

Kẻ duy nhất tìm đến cô bé là những đứa trẻ ăn xin ở góc phố bên cạnh. Chúng vây quanh cô bé, trỏ mũi cười chế giễu: "A Lam, mẹ mày lại đang tiếp khách nên đuổi mày đi đấy à?"

Mỗi lần như vậy, khuôn mặt A Lam đỏ bừng, trừng mắt giải thích: "Mẹ tôi không phải đi tiếp khách, bọn tôi chỉ ở nhờ chỗ này thôi..."

Nhưng những đứa trẻ ăn xin không chịu nghe, tiếng cười giòn giã của chúng lấn át lời phản bác yếu ớt của cô bé. Một đứa trẻ ăn xin có đôi mắt như hạt đỗ xanh, nó liếc thấy túi áo A Lam hở ra, đảo mắt một vòng rồi chỉ vào cô bé hét lớn: "Nó có tiền, nó có tiền."

Nghe thấy tiền, lũ trẻ ăn xin vây quanh A Lam, mắt sáng rực lên.

A Lam đành phải kiếm cọng dây rơm buộc chặt bụng, tránh nó phát ra tiếng ọc ọc vì đói lả. Trước khi về hoa lâu, cô bé lại lén lút tháo dây rơm ra, vết hằn đỏ thẫm vẫn còn hằn lại trên da.

A Lam không ngại đói khát, nhưng cô bé không muốn mẹ phải lo lắng và rơi nước mắt vì mình, từ hôm đó, A Lam không nhận tiền từ mẹ nữa, cô bé luôn mang theo nửa chiếc bánh màn thầu khô trong người, tìm một góc khuất ngồi gặm nhấm.

Sau khi mẹ A Lam tẩy trang, gương mặt trở nên ảm đạm và mệt mỏi, bà thường vuốt ve mái tóc bẩn của cô bé, thở dài: "A Lam, mẹ không nỡ xa con, thực sự không nỡ..."

Khi ấy, A Lam còn quá nhỏ để hiểu được ý nghĩa trong lời nói của mẹ, chỉ biết ngoan ngoãn mỉm cười. Sau này, khi được đưa đến Quý phủ, bà không hề đến gặp cô bé nữa.

A Lam cúi đầu, tay vô thức nắm chặt vạt áo, trên vạt áo màu xanh thẫm thêu hoa văn tối tăm, nhưng trong mắt cô bé là tia sáng nhẹ nhàng. Từ trên cao vọng xuống giọng nói trầm ổn của một người đàn ông trung niên.

"Con có tên không?"

"Bẩm... đại nhân, tiểu nữ tên là Lam."

"Vậy từ nay về sau, con sẽ là Quý Vân Lam, nhị tiểu thư của Quý phủ."

Cái tên "Lam" là do mẹ cô bé nhờ người có học thức ở quán rượu bên cạnh đặt cho.

Bà kiên quyết giữ lại hai chữ "山" (núi) và "风" (gió) trong tên con gái, vì đó là hai chữ bà yêu thích nhất, cũng là hai chữ duy nhất mà bà biết.

Giống như một đóa hoa sen tuyết tinh khôi trên đỉnh núi phủ đầy sắc tuyết trắng xóa, không vướng bụi trần; giống như một làn gió trong lành thỉnh thoảng lướt qua sườn núi, tự do không bị trói buộc. Đó từng là niềm hy vọng của bà, và giờ đây, bà muốn dành niềm hy vọng ấy cho con gái mình.

Vì vậy, mọi người xung quanh gợi ý lấy tên "Lam".

"A Lam, A Lam." Người phụ nữ trẻ tuổi, cứ lặp đi lặp lại cái tên này trên đầu môi, nở nụ cười hài lòng.

Khi mới đến Kỷ phủ, A Lam rất thích Quý Vân Chiêu , đúng vậy, sao có thể không thích được chứ? Khi một cô gái nhỏ nhắn xinh xắn, dùng đôi mắt trong veo tò mò nhìn bạn, đừng nói là ghét, ngay cả trái tim sắt đá cũng phải tan chảy.

Bàn tay rộng lớn của người đàn ông trung niên nắm lấy bàn tay cô bé, dẫn cô bé đến hậu hoa viên: "Lam Nhi, đây là Chiêu Nhi, tỷ tỷ của con."

Làn gió nhẹ bay qua khẽ nhấc vạt áo trắng tinh khôi, lướt qua mái tóc của cô gái. Những lọn tóc khẽ bay lên, lộ ra đôi mắt màu hổ phách trong trẻo sáng ngời, dưới ánh nắng mặt trời gần như trong suốt, lấp lánh toả sáng. Cô gái nghênh đón làn gió, nở một nụ cười rạng rỡ với cô bé.

"A Lam muội muội~"

Vốn dĩ A Lam khá khép nép, đôi mắt u tối dần dần mở to, màu sắc trong mắt cô bé, lấy cô gái làm trung tâm, dần dần trở nên sống động. A Lam nghe tiếng chim hót líu lo trên cành cây, thấy cánh hoa đỏ thắm như muốn nhỏ giọt, ánh nắng mặt trời vàng rực, rải rác trên vai, tăng thêm vẻ rạng rỡ cho người trước mặt.

Trong mắt, trong tim, đều là nụ cười rung động lòng người ấy, mãi mãi không quên.

Lần đầu tiên, A Lam cảm thấy màu trắng tẻ nhạt mặc trên người lại đẹp đến thế.

Tuy nhiên, A Lam, không đúng, là Quý Vân Lam, lại không thể có cuộc sống suôn sẻ ở Quý phủ.

Chẳng biết là kẻ nào nhiều chuyện, ánh mắt đám hạ nhân nhìn cô bé dần trở nên kỳ lạ, ẩn chứa sự ác ý kín đáo sau vẻ ngoài cung kính.

Một lần, Quý Vân Lam vô tình nghe được cuộc trò chuyện của những hạ nhân đang hầu hạ mình.

"Nghe nói, vị nhị tiểu thư này không trong sạch."

"Mẹ nàng tôi là kỹ nữ, phải nhờ vả nhiều quan hệ, dùng trăm phương ngàn kế mới đưa được con gái vào phủ."

"Vậy tại sao mẹ nàng ta không đi theo?"

"""Ngươi bị ngốc à, một kẻ ở hoa lâu... cho vào phủ thì còn ra thể thống gì nữa.""

"

"Hahaha, ai biết có phải tạp chủng của tướng phủ không? Biết đâu..."

"Này, ngươi nói gì thế, cẩn thận bị người khác nghe thấy đấy~"

"Ta chỉ đùa thôi mà, ôi dào ngươi không biết mẹ nàng ta đã làm những gì ở hoa lâu đâu..."

Trong căn bếp nóng bức lại vang lên một tràng tiếng cười.

Tiểu Vân Lam dựa vào bức tường lạnh lẽo, cả người run lẩy bẩy.

Cô bé run rẩy đẩy cửa bước vào, trong nháy mắt, tiếng cười nói vui vẻ chợt im bặt, mấy người vừa cười hả hê nhất, khóe miệng đờ đẫn vẫn đang cong lên.

Tiểu Vân Lam nắm chặt tay, cố gắng kiềm chế cơn run rẩy không rõ là do tức giận hay sợ hãi, ngẩng đầu nhìn thẳng vào đám bà tử cao lớn thô kệch trước mặt, đôi mắt đỏ hoe giải thích: "Ta và mẹ chỉ... tá túc ở hoa lâu, mẹ ta không phải, không phải..."

Cô bé gần như bật khóc, nhưng vẫn cố gắng phản bác từng chữ một, giống như khi nói với lũ trẻ ăn xin năm xưa.

Từ góc bếp, ai đó khẽ khịt mũi cười khẩy: "Chúng nô chỉ nói đùa vài câu thôi mà, nhị tiểu thư đừng tưởng thật nhé, chúng nô không dám chọc nhị tiểu thư khóc đâu." Giọng nói không hề có ý kính trọng nào, bọn họ còn láo xược nhìn cô bé từ trên xuống dưới, ánh mắt như muốn xuyên thấu qua cô bé: "Nhị tiểu thư thật khiến người nô thương xót, liễu yếu đào tơ, nhìn thôi cũng thấy đau lòng."

"Chắc là học theo mẹ nó đấy~" Ai đó tiếp lời, thế là căn bếp yên tĩnh lại tràn ngập tiếng cười suồng sã của đám bà tử.

Bỗng bà tử vừa nói kia đột nhiên hét lên: "Con nha đầu thối tha này làm gì thế?"

Nước mắt tuôn ra từ đôi mắt đẹp của Tiểu Vân Lam, cô bé nghẹn ngào đến nỗi không thở nổi, nhưng vẫn lao vào bà tử đó, vừa cào và cắn: "Mẹ không phải! Không được phép nói mẹ ta...!"

Một đứa trẻ bé nhỏ có thể làm được gì to tát? Cô bé gầy yếu nhanh chóng bị lôi ra. Bà tử kia khạc nhổ: "Mới bé tí đã không biết điều, còn dám cắn người."

Tiểu Vân Lam bị đè xuống, khóc gào lên: "Ta sẽ nói với cha... Ta sẽ nói với tỷ tỷ, đuổi hết các người đi!"

Nếu Quý Vân Lam của bây giờ nhìn lại cảnh này, có lẽ nàng ấy sẽ không nói những lời như vậy.

Bà tử đó vốn dĩ là người chăm sóc đại tiểu thư, thường xuyên được kẻ khác nịnh bợ. Bị điều đến đây làm việc đã khiến bà tôi vô cùng khó chịu, không ngờ còn bị cào cấu, thậm chí còn bị dọa đuổi đi. Nếu Quý Vân Lam kể lại chuyện này cho lão gia, bà ta sẽ xong đời ngay.

Bà ta hạ quyết tâm, véo chiếc cằm gầy gò của Tiểu Vân Lam, lớn tiếng đe dọa: "Mày nói với lão gia cũng vô dụng thôi, bọn ta ở đây ngoan ngoãn giặt giũ, là mày tự chạy tới đây rồi còn cắn người."

"Bọn ta làm việc trong phủ đã hơn hai năm, luôn trung thành tận tụy, lão gia sẽ không tin lời một đứa con gái của kỹ nữ như mày." Nói đến đây, bà ta như phát hiện ra điều gì đó, lại đắc ý nói tiếp: "Mấy ngày nay mày ở trong viện, bọn ta thấy rõ, lão gia chẳng thèm quan tâm đến mày, chẳng thèm đến thăm mày."

"Con của hồ ly, ai mà quan tâm chứ."

"Nếu mày dám mách với lão gia," Bà ta nheo đôi mắt nhỏ, ánh mắt hung dữ, "Ta sẽ không cho mày ăn, để mày chết đói, mày cũng không thể thoát ra khỏi đây."

Nói xong, bà ta lắc lư cái mông đi mất, vừa đi vừa lẩm bẩm.

"Nuôi ong tay áo."

Tiểu Vân Lam ngây ngốc quỳ trên mặt đất, mắt sưng húp như quả hạch đào, trên cánh tay mảnh khảnh còn in hằn những dấu tay tím bầm của đám bà tử kia.

Nhưng dường như cô bé không hề quan tâm, chỉ cúi đầu thì thào.

"Mẹ... A Lam nhớ mẹ."

Từ hôm đó, thái độ của hạ nhân đối với A Lam càng thêm khắc nghiệt, thường xuyên trộm đồ ăn, đồ dùng của cô bé. Bọn họ đinh ninh Tiểu Vân Lam không dám mách lẻo nên càng ngày càng lộng hành hơn. Tiền tiêu vặt hàng tháng của Tiểu Vân Lam khi đến tay cô bé cũng chỉ còn lại một ít, đủ mua mỗi vài chiếc màn thầu.

Tiểu Vân Lam bữa no bữa đói, quần áo cũng chẳng được mấy bộ, cuộc sống không khác gì trước đây, còn phải chịu đựng ánh mắt khinh miệt của đám hạ nhân.

Người lớn càng thâm hiểm hơn trẻ con, họ sẽ không trực tiếp bắt nạt bạn, nhưng những lời nói chế nhạo sau lưng càng khiến bạn tổn thương sâu sắc hơn.

Cho đến một ngày, đại tiểu thư muốn đến tìm muội muội chơi.

"Sao muội lại gầy như vậy?" Cô gái tết bím tóc nghiêng đầu nhìn cô bé.

"Có phải muội không ăn uống đầy đủ không?"

"Mẹ đã nói, không được kén ăn."

"Đôi mắt của Tiểu Vân Lam mù mịt: ""... Muội không kén ăn."" Chỉ là không có gì để ăn mà thôi.

"

Đại tiểu thư khổ não ôm đầu: "Nhưng muội gầy quá... Đúng rồi! Muội đợi ta một lát."

Cô gái vội vã rời đi, một lúc sau quay lại, cánh tay ôm đầy một đống đồ ăn.

"Đây là món ăn vặt mà ta thích nhất, A Lam, muội ăn nhiều chút, đừng gầy như thế nữa! Mẹ nói trẻ con gầy quá sẽ không đẹp."

"Nếu có người bắt nạt muội, cứ nói với ta" Cô gái ngẩng cao đầu, giọng nói bá đạo, "Ta là tỷ tỷ, phải bảo vệ muội muội."

Tiểu Vân Lam cúi đầu, há miệng, nhưng khi nhìn vào đôi mắt trong sáng của cô gái, cô bé không thể nói nên lời.

Làm sao có thể để một cô gái trong sáng như vậy phải phiền muộn vì những mớ bòng bong của mình?

Khi Tiểu Vân Lam đang ngẩn ngơ, bỗng nhiên một miếng bánh ngọt được nhét vào miệng cô bé. Đầu lưỡi liếm thử một chút, hương vị thanh ngọt tan chảy trong miệng.

Thật ngọt.

Tiểu Vân Chiêu cầm miếng bánh để trước miệng cô bé, vẻ mặt đầy mong đợi, A Lam đành phải ăn từng chút một từ tay cô gái.

"Ngon không?" Đôi mắt cô gái cong cong ánh ý cười.

"Ngon." A Lam gật đầu, rồi lại cúi mắt xuống.

Đây là món ngon nhất mà cô bé từng được nếm thử.

"Đây là bánh quế hoa, món tỷ thích ăn nhất! Nếu muội thích, tỷ cho muội hết đấy!"

Tiểu Vân Lam ngẩn người, vô thức hỏi: "Vậy tỷ thì sao?"

"Ta không sao! Miễn A Lam muội muội thích là được."

"Nhưng mà..."

Cô gái lại nghiêng đầu, đôi mắt màu hổ phách lấp lánh: "Vậy muội cho ta cái này đi." Cô gái vươn ngón tay chỉ vào một thứ trên mặt đất.

Tiểu Vân Lam nhìn thoáng qua, khuôn mặt đỏ bừng, lắp bắp nói: "Cái đó, cái đó do muội đan chơi thôi, không đẹp đâu..."

Đó là một con châu chấu bằng cỏ được đan dở dang, suốt ngày cô bé ở trong viện, không có đồ chơi gì, chỉ có thể nhặt lá cỏ đan chơi.

"Muội tự đan con châu chấu này ư? Giỏi quá!" Cô gái reo hò lên, nhặt lấy con châu chấu bằng cỏ trên đất bùn, ngắm trái ngắm phải.

Tiểu Vân Lam suýt vùi đầu xuống đất, yếu ớt nói: "Cái này vẫn chưa đan xong, đợi muội đan xong... sẽ cho tỷ."

"Hứa rồi đấy nhé."

"Chờ muội đan xong, chúng ta cùng chơi!"

"À," Cô gái khẽ nhíu đôi mày xinh đẹp, vỗ đầu nói: "Sắp đến giờ rồi, nếu không về sẽ bị mẹ mắng mất."

"Tới lúc muội đan xong ta sẽ đến tìm muội! A Lam chờ tỷ nhé."

Nhìn theo bóng hình cô gái tung tăng nhảy nhót xa dần ở cửa, Tiểu Vân Lam nâng con châu chấu lên, khe khẽ nói: "Muội chờ tỷ."

“Hả? Đây là thứ gì?” Một cô gái trông như nha hoàn kinh ngạc thốt lên.

“Đây là, món quà ta dành cho tỷ tỷ.” Tiểu Vân Lam rụt rè đáp, hôm nay cô bé mặc y phục màu trắng, trang điểm gọn gàng sạch sẽ. Ngay cả con châu chấu bằng cỏ trong tay cũng được chùi sạch bùn đất.

Nha hoàn nhìn thứ đồ chơi thô ráp ấy với vẻ mặt khó tả: “...Ngươi muốn ta giao nó cho đại tiểu thư?”

“Ừm, làm phiền tỷ tỷ.”

Nha hoàn nhìn Tiểu Vân Lam từ trên xuống dưới, vì nhị tiểu thư ít khi ra khỏi viện nên nhiều hạ nhân không biết Quý Vân Lam trông như thế nào, cộng thêm y phục trên người Quý Vân Lam đã cũ kỹ, không có khí chất của một tiểu thư, nên nha hoàn này nhất thời không nhận ra cô bé.

“Tỷ tỷ làm ơn đi mà, món quà này rất quan trọng.” Thấy nha hoàn do dự, Tiểu Vân Lam vội vàng cầu xin. Cô bé mò mẫm trong túi, lấy số tiền tiêu vặt hàng tháng ít ỏi dành dụm được đặt vào tay nha hoàn.

“Làm phiền tỷ tỷ.” Cô bé khẩn thiết nói.

Nha hoàn thấy có tiền, không nói một lời nhét vào túi, cười tủm tỉm đáp: “Chuyện nhỏ.”

Tiểu Vân Lam đứng hồi lâu trong góc sân bên cạnh viện của đại tiểu thư rồi mới chầm chậm rời đi.

Khi đi ngang qua viện của các nha hoàn, cô bé nghe thấy giọng nói của nha hoàn lúc nãy: “Ta nói ấy à, sao có thể đưa thứ đồ xấu xí thế này cho tiểu thư được chứ?”

Một người khác hỏi: “Nó bảo là quà cho tỷ tỷ, chẳng lẽ nó chính là nhị tiểu thư?”

Nha hoàn cười nói: “Ngươi không thấy dáng vẻ quê mùa của nó sao, y phục còn không đẹp bằng của ta nữa ~ sao có thể là nhị tiểu thư được.”

"Vậy cuối cùng ngươi có đưa con châu chấu bằng cỏ kia cho tiểu thư không?"

"Có, có đưa chứ, tiểu thư nói, nói không thích, trực tiếp cho người vứt đi..." Nha hoàn đè thấp giọng nói.

Ánh hoàng hôn nhuộm đỏ cả thế giới, kéo bóng hình Tiểu Vân Lam thành một dải đen thẫm.

Cô bé dường như đã hiểu lời nói của mẹ mình.

Không thể dựa dẫm vào người khác, nhưng lại buộc phải dựa dẫm vào người khác, bởi vì bản thân quá yếu đuối.

Phải tiếp tục sống, sống tốt hơn bất kỳ người nào, để họ chỉ có thể khúm núm ngước nhìn, thầm than che giấu đi lòng đố kị xấu xa của họ.

Từ nay không còn A Lam ở hoa lâu, chỉ còn nhị tiểu thư của Quý phủ, Quý Vân Lam.

Quý Vân Lam thoát khỏi dòng hồi tưởng, nhìn ra màn đêm bên ngoài cửa sổ với vẻ mặt lạnh lùng, đầu ngón tay vẫn còn lưu lại hơi ấm khi được Quý Vân Chiêu nắm lấy vào buổi chiều. Nàng ấy vô thức bực bội vuốt đi vuốt lại nơi được nắm lấy ấy.

"Hứa với tỷ, đợi tỷ nhé?"

Đây là lần thứ hai tỷ nói như vậy rồi.

Quý Vân Chiêu, tỷ là kẻ lừa gạt.

Lạc Châu lo lắng đứng bên cạnh nàng ấy nói: "Tiểu thư đang nghĩ về chuyện hôm nay sao? Em thấy đại tiểu thư bị hỏng đầu mất rồi, tiểu thư không cần bận tâm đâu. Nàng ta nhất quyết đòi hủy hôn, ngược lại có lợi cho tiểu thư."

Quý Vân Lam im lặng một lúc, nói: "Lạc Châu, em ra ngoài trước đi, để ta yên tĩnh một mình."

Lạc Châu dạ một tiếng, trở về phòng của mình.

Quý Vân Lam mở một chiếc hộp nhỏ, bên trong đặt một con châu chấu bằng cỏ đang nằm lặng lẽ.

Con châu chấu bằng cỏ ấy đã rất cũ, có nhiều vết nứt. Toàn bộ cơ thể chắp vá như thể đã từng bị xé nát, lại được cẩn thận ghép lại từng li từng tí.

Quý Vân Lam cúi mắt nhìn vào chiếc hộp, ngọn nến trong phòng lay động, nhưng không thể soi vào đáy mắt nàng ấy.

Màn đêm u tối.

Nàng ấy cố gắng nén lại nỗi bất an trong lòng, lớn tiếng ra lệnh: "Bây giờ cút ra ngoài ngay."

Tuy nhiên, gã đàn ông kia như không nghe thấy gì, gã tóm lấy nàng ấy ấn vào lòng mình: "Tiểu mỹ nhân, đừng ngại ngùng, ông đây sẽ khiến nàng vui vẻ."

Da gà nổi lên khắp người, Quý Vân Lam kinh hãi hét lên, dùng hết sức lực đẩy gã ra, trong lúc hỗn loạn đã đập vỡ chiếc bình sứ đặt trên giá. "Rầm", tiếng động lớn khiến gã đàn ông giật mình, buông lỏng tay.

Quý Vân Lam nghiến răng, nhặt bừa một mảnh gốm sứ giấu ra sau lưng: "Là Quý Vân Chiêu sai ngươi đến đây?"

"Quý Vân Chiêu?" Gã đàn ông ngừng lại, dường như đang cố gắng suy nghĩ, rồi lại cười hì hì đáp: "Đúng vậy, Quý Vân Chiêu cũng rất xinh đẹp... nhưng mà ông đây vẫn thích nàng hơn."

Gã loạng choạng tiến về phía giường, nhưng Quý Vân Lam lại như không có phản ứng, nàng ấy không hề trốn chạy, chỉ đứng đó ngẩn người.

Đúng vậy.

Gã vừa nói đúng vậy.

Vậy nên những ngày qua là do tỷ cố ý khiến ta buông lỏng cảnh giác để dễ bề ra tay hủy hoại ta sao?

Quý Vân Lam bỗng nhớ lại đôi mắt hổ phách lấp lánh vào buổi chiều hôm nay, trái tim nàng ấy chợt thắt lại, đau nhói, nàng ấy cắn môi, siết chặt vạt áo trước ngực.

Trong lúc nàng ấy ngẩn người, gã say khướt đã tiến sát lại gần.

Gã dễ dàng chế ngự sự vùng vẫy của Quý Vân Lam, bắt đầu thô bạo xé rách áo ngủ của nàng ấy.

Giữa tiếng vải vóc bị xé nát, Quý Vân Lam âm thầm nắm chặt mảnh vỡ trong tay.

Nàng ấy chỉ có một cơ hội duy nhất, phải hạ gục đối phương ngay từ cú đánh đầu tiên, khiến gã mất khả năng hành động, bằng không nếu chọc tức gã, nàng ấy sẽ không còn cơ hội phản kháng nào nữa.

Mảnh vỡ đâm sâu vào lòng bàn tay, nhưng nàng ấy không hề cảm thấy đau đớn, trong cổ họng phát ra tiếng gào thét, cố gắng uy hiếp đối phương. Tuy nhiên, chênh lệch về thể hình quá lớn, gã hoàn toàn không hề sợ hãi, chỉ trong chốc lát, mảnh vải trên người nàng ấy đã sắp bị xé toạc hoàn toàn.

Ngay lúc này.

Nàng ấy từ từ giơ tay từ sau lưng ra, mảnh gốm sắc bén lóe lên ánh sáng lạnh lẽo bợt bạc.

"Quý Vân Lam!" Đột nhiên có người hét tên nàng ấy, động tác giơ tay ngưng trệ. Cùng với âm thanh va chạm vang lên, gã đàn ông trước mặt nàng ấy từ từ trượt ngã xuống.

Tâm trí nàng ấy trở nên trống rỗng.

Ai vậy?

Nàng ấy được ôm vào lòng, hơi ấm dịu nhẹ phảng phất mùi hương cỏ xanh và gió đêm. Hương hoa lan thoang thoảng quyện quanh, bao bọc lấy toàn bộ cơ thể nàng ấy. Người kia vòng một tay ra sau lưng nàng ấy, nhẹ nhàng vỗ về như đang trấn an.

"...Quý Vân Chiêu?" Nàng ấy cất tiếng, giọng khàn khàn đến mức không thể nhận ra.

"Không sao rồi, không sao rồi..."

"Xin lỗi, xin lỗi, tỷ đến muộn rồi, xin lỗi..."

Người kia nói năng lộn xộn những lời an ủi mà chính bản thân mình cũng nghe không hiểu, Quý Vân Lam chìm trong vòng tay người kia, áp sát vào cơ thể ấm áp của nàng, bỗng chốc ngẩn người.

Người này đang run rẩy.

Nàng ấy khẽ ngước lên, đối diện với đôi mắt của Quý Vân Chiêu, những giọt nước mắt còn đọng trên khóe mi lấp lánh dưới ánh trăng.

Nếu là Quý Vân Lam trong nguyên văn sau này, có lẽ nàng ấy sẽ nghi ngờ đây là mưu kế của người kia, nhằm lừa gạt tình cảm của mình.

Nhưng Quý Vân Lam lúc này chỉ muốn tin tưởng, trong đôi mắt như pha lê kia chứa đựng tất cả tình cảm chân thành dành cho nàng ấy.

"Cuối cùng tỷ đã đến rồi, tỷ tỷ..."

Con sói nhỏ vừa nãy còn cầm mảnh vỡ, bình tĩnh phán đoán thời cơ, giờ đây lại bắt đầu nức nở, dần dần biến thành khóc lớn không còn hình tượng, như thể muốn trút hết mọi uất ức thành dòng nước mắt trôi đi.

A Lam đã chờ tỷ rất lâu rồi.

Tỷ muội tình thâm

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc