Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

KẾ HOẠCH CÂU CÁ CỦA THIÊN KIM GIẢ Chương 3

Cài Đặt

Chương 3

Dù sao, tới bây giờ, cũng chẳng có ba mẹ nào đến ôm tôi gào khóc.

Bọn họ đều chỉ ôm Tề Tư Tư.

Tề Tư Tư cũng rưng rưng kêu lên: "Ba mẹ!”

Tôi hung hăng lật bàn: "Con không muốn cô ta trở về, cái nhà này có cô ta thì không có con!”

Bốp!

Cái tát của ba rơi xuống mặt tôi, ông giận dữ mắng: "Con là cái đồ nghịch nữ, con thay Tư Tư ở nhà này hưởng phúc lâu như vậy, bây giờ lại còn dám bài xích con bé trở về!”

Mấy anh trai tôi cũng ở bên cạnh gật đầu phụ họa, nói tôi quá đáng.

Tôi dùng cặp mắt đẫm lệ mông lung nhìn bọn họ, vĩnh biệt, thế giới hào quang nhân vật chính vạn người mê ngu ngốc này.

Tôi chậm rãi lắc đầu, tuyệt vọng nói:

"Không trở về thì không trở về! Dù con có chết đói cũng sẽ không đặt chân vào nơi này nửa bước!”

Nói xong, tôi xông lên lầu, kéo hành lý đã sớm thu dọn xong, rời đi.

Không một ai ngăn cản tôi.

Bọn họ còn đang bận vui vẻ hòa thuận ở sô pha nói chuyện với Tề Tư Tư.

Bình tĩnh.

Theo kịch bản gốc, có lẽ tôi đã đi được hai phần ba kịch bản trước khi bị đuổi ra khỏi nhà.

Tiến độ này, thật cảm động.

Tạ Vô Vọng cùng Vinh Gia Ngôn còn đang ngồi chán ch ở trên sô pha, không nói một lời.

Một đám bệnh thần kinh!

Tôi âm thầm nhổ một ngụm nước bọt, mở cửa bước đi.

Trên xe taxi, tôi nhìn ánh đèn thành phố này, âm thầm hạ quyết tâm, tương lai nhất định phải sống thật tốt.

Cũng may tôi đã tìm được lý tưởng sống của mình, không cần đắm chìm trong sự tổn thương sau khi mất đi tất cả.

Trở về nhà, trong lúc sửa sang lại hành lý đem tới, điện thoại tôi nhận được tin nhắn của ba người anh trai.

Họ đều trách cứ tôi không hiểu chuyện, làm tổn thương trái tim Tề Tư Tư.

Còn nói đã ngừng tất cả thẻ của tôi, chờ tôi trở về nhận sai, mới có thể cho tôi tiền tiêu.

Lúc trước tôi luôn quẹt thẻ phụ của ba mẹ, dưới tên mình cũng không có tài sản, tiêu dùng toàn bộ đều là tài sản của họ.

Vì vậy, một khi tôi bị đuổi ra khỏi nhà, tôi sẽ không còn gì.

May mắn lúc trước tôi thông minh, tự mình làm thẻ, bán rất nhiều thứ, tiền tiêu vặt cũng giành dụm tiết kiệm được một khoản.

Nếu không tôi sẽ thua thiệt lớn.

Đang lúc tôi cảm thấy may mắn thì chuông cửa vang lên.

Tôi không quen ai ở đây hết.

Tôi kinh ngạc nhìn vào mắt mèo.

Thì ra là Vinh Gia Ngôn.

Khuôn mặt hắn lạnh lùng, mặt không chút biểu cảm ấn chuông cửa.

Thật không biết hắn cùng Tạ Vô Vọng còn quấn lấy tôi làm cái gì.

Tôi mở cửa, bình tĩnh nói: "Anh..."

Bên cạnh hắn còn có Tạ Vô Vọng.

Không thể không nói, hai người bọn họ không hổ là nam chính, bộ dạng đó đúng là đẹp trai, lại rất có khí chất của quý công tử.

“Anh…các anh có chuyện gì sao?”

Trong tay Vinh Gia Ngôn còn kẹp điếu thuốc, nghe vậy, hít một hơi, nói: "Anh còn phải tìm em để thực hiện lời hứa.”

Tạ Vô Vọng cười một tiếng: "Trùng hợp thật, tôi cũng vậy.”

Nhìn bộ dáng không có ý tốt của hai người bọn họ, tôi dùng sức, muốn đóng cửa lại.

Nhưng...

Tốc độ của tôi không nhanh bằng bọn họ.

Lúc này, tôi ngồi trên ghế sofa.

Mà Tạ Vô Vọng và Vinh Gia Ngôn, mỗi người ngồi ở một bên, kẹp tôi vào giữa để thẩm vấn.

Tôi giải thích trước: "Hai người làm cái gì vậy, hứa hẹn gì cơ? Tất cả mọi người là đều anh em, các anh chưa từng nghe qua bài hát kia sao? Bạn tốt, cả đời cùng đi. Chúng ta sẽ vĩnh viễn ở bên nhau mà.”

Vinh Gia Ngôn đưa cánh tay quàng ra sau lưng tôi, cười dịu dàng: "Em nói em phải cố gắng học tập, tương lai mới có thể xứng đôi với anh, thì ra em nói xứng đôi là chỉ sự xứng đôi giữa tình anh em.”

Tạ Vô Vọng: "Em nói em muốn cùng tôi cử án tề mi, ha ha, thì ra anh em cũng có thể cử án tề mi."

Vinh Gia Ngôn: "Em nói em không thích Tạ Vô Vọng, còn nói đây là bí mật giữa chúng ta.”

Tạ Vô Vọng: "Em nói muốn giữ bí mật mối quan hệ của chúng ta, sợ Vinh Gia Ngôn giở trò phá hoại.”

Nói xong, hai người bọn họ liếc mắt nhìn đối phương một cái, rồi đồng thời ghét bỏ hừ một tiếng.

Tôi muốn tìm một cái lỗ để chui vào, nhưng tôi biết, càng nhún nhường thị bọn họ sẽ càng chèn ép tôi.

Thế là tôi thẳng thắn hùng hồn nói: "Em không biết các anh đang âm dương quái khí chuyện gì! Cho dù lúc trước em có nói gì sai lầm, nhưng khi ấy em vẫn còn là một đứa trẻ! Các anh lòng dạ hẹp hòi thế để làm gì! Hơn nữa các anh hiện tại bày ra vẻ mặt như oán phụ cũng có nghĩa lý gì, thật tình!”

Tôi lắc đầu: "Thật khiến em cảm thấy khinh thường! Em nói cho các anh biết. Em chính là người tâm cơ thâm sâu. Các anh mau đi đi, đừng xuất hiện trước mặt em nữa!”

Tôi lại bỏ thêm một câu: "Từ trước đến nay em khinh thường nhất là chó liếm, liếm hoài liếm mãi, liếm đến mức khiến bản thân còn hai bàn tay trắng!”

Nói xong, tôi nhìn sắc mặt bọn họ.

Tốt lắm, đã đen thành đáy nồi rồi.

Nhưng dù tôi đã nói nhiều như vậy, bọn họ vẫn không chịu đi.

Chỉ là cả hai người họ toả ra áp suất thấp, ngồi lù lù ở trên sô pha nhà tôi, ánh mắt nhìn tôi giống như nhìn một người ch.

Trước khi tôi trở về phòng ngủ, tôi thấy hai người họ còn trông giống như một bức tượng điêu khắc.

Tôi mặc kệ bọn họ, trở về phòng ngủ nghỉ ngơi.

Dù sao tôi đuổi hai người họ cũng không đi.

Trong nguyên tác, hoàn toàn không có sự kiện này xảy ra, xem ra là do tôi thức tỉnh, cho nên nội dung kịch bản có chút thay đổi.

Nhưng bọn họ hẳn rất nhanh sẽ trở về cùng Tề Tư Tư diễn tiếp.

Vậy này thì không liên quan gì đến tôi.

Đáng tiếc.

Hai anh chàng đẹp trai.

Trước khi tôi chưa thức tỉnh, còn đang có chút sầu não, không biết nên chọn ai.

Vinh Gia Ngôn thì đường hoàng, Tạ Vô Vọng thì trầm tĩnh, mỗi người một vẻ.

Mang theo ý nghĩ này, tôi nặng nề tiến vào mộng đẹp.

Khi tôi tỉnh dậy vào sáng hôm sau, tôi đã bị trói.

Đến mắt cũng bị bịt kín.

“Tỉnh rồi?”

Giọng nam trầm thấp vang lên sung sướng, là Vinh Gia Ngôn.

Tôi đột nhiên cảm giác được có hơi thở tới gần, sau đó liền cảm nhận được có người ngửi mùi trên người tôi.

“Em thơm quá, ⁴người anh em. "Là thanh âm say mê của Tạ Vô Vọng.

⁴gọi người anh em là ý ảnh khịa nữ chính coi họ là anh em mà đùa bỡn í.

Tôi sợ nổi đầy da gà.

Tôi cầu khẩn: "Vô Vọng, Gia Ngôn, hai người trói em lại làm gì, mau thả em ra.”

Giọng nói của Vinh Gia Ngôn vẫn rất vui vẻ, hắn cười nói: "À, tình yêu bé nhỏ của anh, không phải anh muốn trói em lại, mà là chủ ý biến thái của Tạ Vô Vọng. Anh cũng không còn cách nào.”

Tạ Vô Vọng vô tội nói: "Tiểu Tân Can, tôi cũng vì muốn tốt cho em thôi, em đột nhiên giống như trúng tà không thèm để ý tới tôi, ngay cả cử án tề mi cũng quên mất, tôi thấy trạng thái tinh thần của em có chút thất thường, vẫn là trói lại thì sẽ ngoan hơn.”

Tôi trợn mắt nhìn.

Đồ thần kinh.

Trong kịch bản gốc, hai người bọn họ sẽ đưa tôi vào bệnh viện tâm thần.

Chẳng lẽ, cho dù tôi cắt đứt liên lạc với bọn Tề Tư Tư, cuối cùng vẫn phải bị hai tên biến thái này đưa vào bệnh viện tâm thần sao?

Lúc này, bên tai tôi vang lên thanh âm ấm áp: "Tân Can, em hôn anh một cái, anh liền cởi trói cho em, được không."

Là giọng của Vinh Gia Ngôn.

Một bàn tay vỗ lên đùi của tôi, tôi sợ đến mức run rẩy.

"Tân Can, em không muốn biết, chúng ta đến đây bằng cách nào sao? Hắn định bắt em xuống tầng hầm nhà hắn, vừa hay tôi cứu em."

Đây là giọng nói của Tạ Vô Vọng.

Tôi run rẩy nói: "Hiện tại em đang ở nơi nào?”

“Ở nhà em, bảo bối. Chuyển tới chuyển lui phiền phức biết bao. Ai cũng sẽ không ngờ tới, em sẽ bị nhốt trong chính ngôi nhà của mình.”

Giọng nói của Vinh Gia Ngôn còn mang theo chút đắc ý.

"Em hôn anh, thì anh sẽ giúp em cởi trói sao?"

“Đương nhiên, anh không giống em, là một kẻ lừa đảo.”

Tôi nuốt một ngụm nước miếng, muốn hôn Vinh Gia Ngôn.

Kết quả trán tôi bị chặn lại.

“Tôi đồng ý chưa?" Là âm thanh của Tạ Vô Vọng.

“Vô Vọng, anh thả em ra đi, em cầu xin anh.”

Tạ Vô Vọng nói: "Vậy em chọn một người, em muốn hôn ai.”

Vinh Gia Ngôn: "Bảo bối, nghĩ cho kỹ nha. Tên biến thái Tạ Vô Vọng này, ngay cả nội y của em cũng trộm.”

Tạ Vô Vọng: "Dù sao cũng tốt hơn so với việc câu đặt làm búp bê giống cô ấy.”

Gì cơ?

Trời ạ.

Tôi có đi nhầm vào vở kịch nào không vậy?

Đây không phải là kịch bản vạn người mê của nữ chính sao?

Nhất định là bọn họ tiếp xúc với Tề Tư Tư quá ít, cho nên mới chưa bị Tề Tư Tư hấp dẫn.

Lúc trước tôi thật sự quá sốt ruột muốn thoát khỏi kịch bản, ngược lại mất nhiều hơn được.

Họ vẫn nói: "Chọn đi, bảo bối.”

Tôi nuốt một ngụm nước miếng, không nghĩ tới vấn đề khổ não thời niên thiếu, hiện tại dùng phương thức này trở lại bên cạnh tôi.

Tạ Vô Vọng không thích nói chuyện, nhưng lại có khí chất lạnh lùng, rất biến thái, mơ hồ có chút muốn tiến vào trạng thái điên cuồng.

Còn Vinh Gia Ngôn thì chính là kẻ điên.

Tôi nghĩ nghĩ một lúc, nói: "Em muốn nói chuyện riêng với từng người trong các anh, được chứ?"

Tạ Vô Vọng nói: "Vậy em muốn nói chuyện với ai trước?

Tôi nhỏ giọng nói: "Em muốn nói chuyện với Vô Vọng trước rồi mới tới Gia Ngôn, được không?"

“Dựa vào cái gì? Anh không đồng ý.” Vinh Gia Ngôn kháng nghị.

Đáng hận nhất là bây giờ mắt tôi bị bịt kín.

Nếu không tôi còn có thể dùng ánh mắt khiến cho họ mềm lòng.

Tạ Vô Vọng nói: "Cậu đi ra ngoài trước.”

Vinh Gia Ngôn oán hận nói: "Nếu em bị xúi giục, em cứ chờ mà khóc đi.”

Theo đó tiếng đóng cửa vang lên, tôi bị một người ôm vào trong lòng.

Thanh âm Tạ Vô Vọng vang lên bên tai tôi: "Muốn nói cái gì, Tân Can, nói tôi nghe xem.”

“Anh giúp em gỡ bịt mắt ra đã, nếu không em không nhìn thấy được anh.”

Hắn giúp tôi gỡ nó xuống.

Có thể nhìn thấy cảnh tượng xung quanh, tôi tạm thời trở nên an tâm hơn rất nhiều.

Quả nhiên tôi vẫn còn ở trong phòng khách nhà mình.

Tôi nhỏ giọng nói: "Vô Vọng, sao anh lại theo Vinh Gia Ngôn học xấu vậy, em biết, cho tới bây giờ anh cũng không phải người sẽ làm loại chuyện bắt cóc giam cầm này.”

Hắn sẽ chỉ lén ngửi mùi cơ thể tôi và thu thập những thứ tôi đã từng sử dụng thôi.

Tôi nghĩ thầm.

Hắn nhất thời ủy khuất: "Ai bảo em gạt tôi, đã nói chúng ta sẽ ở bên nhau, kết quả mỗi ngày em đều biến mất, còn đi hẹn hò với tên cặn bã Vinh Gia Ngôn kia.”

Tôi cuống quít dỗ hắn: "Vô Vọng, em sai rồi, em thật sự sai rồi, anh yêu em như vậy, nhất định sẽ tha thứ cho em, đúng không? Em chỉ là…chỉ là lúc trước em còn quá nhỏ, quá trẻ con. Em không muốn làm tổn thương bất cứ ai dù là anh hay Vinh Gia Ngôn, cho nên em mới muốn cân bằng giữa cả hai người. Nhưng em phát hiện, sau khi rời xa hai người một thời gian, mỗi ngày trong lòng em đều chỉ nghĩ đến anh."

Tôi điềm đạm đáng yêu nhìn anh: "Anh cho em chút thời gian, em nói rõ ràng với Vinh Gia Ngôn, được không?"

Ánh mắt hắn sáng lấp lánh, thoạt nhìn giống như một con chó ngốc: "Thật sao?”

Tôi gật mạnh đầu.

Hắn nhíu mày nói: "Nếu em gạt tôi thì làm sao bây giờ?

Sau đó hắn lại cười: "Như vậy đi, em hôn lưỡi với tôi, tôi liền tin tưởng em.”

Nói đến đây, ánh mắt hắn sáng quắc nhìn chằm chằm vào môi tôi, sau đó một âm thanh mê hoặc vang lên:

" Em hôn tôi, tôi sẽ lập tức tin tưởng em, sau đó tôi sẽ thả em đi.”

“Anh thả em đi như thế nào?”

“Chờ khi Vinh Gia Ngôn ngủ, tôi sẽ thả em."

Hắn nở nụ cười đầy tà khí: "Chẳng qua, tôi đòi em chút lợi ích cũng không sai, dù sao em cũng yêu tôi như vậy mà.”

Hắn cách tôi rất gần, tôi cũng có thể ngửi được hương thơm đặc biệt trên người hắn.

Tôi nói: "Em muốn về Tân gia.”

Vẫn nên trở lại bên cạnh Tề Tư Tư trước, để Tề Tư Tư hấp dẫn hai tên biến thái này.

Hắn cười: "Được.”

Sau đó liền tiến tới hôn tôi, đồng thời tay còn lại đè gáy tôi xuống......

Trước khi tôi ch vì hít thở không thông, rốt cục hắn cũng buông ra.

“Bảo bối thật ngọt.”

Hắn còn bình luận một câu.

Sau đó, hắn tháo tất cả dây thừng khỏi bàn tay và chân tôi.

Hắn cao giọng nói: "Kẻ thất bại dưới tay tôi, vào đi.”

Vẻ mặt Vinh Gia Ngôn âm trầm, nhìn tôi như nhìn người ch.

Tạ Vô Vọng cực kỳ đắc ý: "Em ấy chọn tôi rồi, cậu hết hy vọng rồi chứ?”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc