Lúc gặp Tạ Vô Vọng, hắn đi tới đi lui, đột nhiên bắt lấy tay tôi.
Tôi giãy dụa, nhưng hắn không chịu buông.
Tôi khó xử: "Vô Vọng, anh buông em ra, trên đường có rất nhiều người.”
Hắn đặc biệt nghiêm túc nhìn tôi: "Tân Can, em sợ cái gì, em không phải đã nói muốn cùng tôi cử án tề mi sao? Chúng ta quang minh chính đại ở cùng một chỗ, vì sao không thể cho người khác xem.”
Tôi vẫn giãy dụa cật lực: "Vô Vọng, anh bình tĩnh một chút, chúng ta chờ đến khi Vinh Gia Ngôn có bạn gái, thì công khai ở bên nhau, nếu không em sợ anh ấy nổi điên."
Tạ Vô Vọng nhìn tôi thật lâu: "Thật sao?”
Tôi đáp:”Tất nhiên rồi ạ, em có bao giờ lừa anh đâu?"
Đến đúng 6:15, tôi nói: "Trở về thôi, em mệt quá."
Hắn nói: "Em mệt rồi, có thể ngồi nghỉ trên băng ghế. Anh muốn cả tối nay đều được ở bên em.”
Tôi lắc đầu: "Không được đâu, Vô Vọng, em phải về ký túc xá học bài, vì em phải trở nên thật ưu tú, mới có thể xứng ở bên cạnh anh.”
Nói xong, tôi không để ý đến sự ngăn cản của hắn, leo lên xe đạp, đạp như bay.
Vội vội vàng vàng trở về, tôi mới tới cổng trường kịp lúc 6 giờ 30, hội họp với Vinh Gia Ngôn.
Vinh Gia Ngôn cười hỏi tôi: "Đi đâu về vậy? Trán em đầy mồ hôi.”
Tôi nói: "Em học ở ký túc xá, suýt chút nữa lỡ mất hẹn với anh.”
Hắn vẫn cười nói: "Anh còn tưởng rằng em với Tạ Vô Vọng trốn đi hẹn hò, cho nên mới trở về vội vã như vậy.”
Tôi oán trách liếc nhìn hắn: "Anh nghĩ lung tung gì thế, em chỉ coi Tạ Vô Vọng là anh em, không có việc gì thì liên hệ anh ấy làm gì.”
Hắn nắm lấy tay tôi: "Vậy bây giờ chúng ta công khai đi. Anh muốn quang minh chính đại ở bên em.”
Tôi vẫn chưa lên tiếng.
Phía sau đột nhiên vang lên một thanh âm lạnh lẽo: "Tân Can. Không phải em bảo rằng phải trở về ký túc xá học bài sao?”
Tôi quay đầu lại, thấy được Tạ Vô Vọng đang dùng một ánh mắt sâu kín nhìn chằm chằm tôi.
Mà cách đó không xa, là ba người bạn cùng phòng của tôi, đang kinh ngạc nhìn chúng tôi.
Mà nữ chính Tề Tư Tư, đang nhìn tôi nở một nụ cười ý vị sâu xa.
Tôi vội vàng, kinh hãi đẩy tay Vinh Gia Ngôn ra.
Hai người họ lập tức tới gần tôi, chất vấn: "Em trêu đùa anh?”
Vinh Gia Ngôn: "Em một bên câu anh, một bên câu hắn, cùng hắn hẹn hò xong, liền tới tìm anh, em coi anh là cái gì?!"
Tạ Vô Vọng: "Tôi vẫn luôn cho rằng, em là một cô gái nhỏ đơn thuần cái gì cũng không hiểu, không ngờ tới, tâm tư em lại thâm sâu như vậy!"
Tôi đón nhận ánh mắt của họ, lộ ra dáng vẻ 'lợn chếc không sợ nước sôi': "Em không hề đùa giỡn hai anh, em coi các anh là anh em, nhất định là có người vu khống em!"
Tôi chỉ vào Tề Tư Tư cách đó không xa, phẫn nộ nói: "Con tiện nhân này, nhất định là do cô vu oan em, châm ngòi quan hệ của chúng ta, hôm nay em sẽ cho cô ta biết tay!”
Tề Tư Tư đi tới, vẻ mặt vô tội: "Tân Can, cậu nói gì vậy, không phải cậu luôn khoe khoang trước mặt chúng tôi, cậu có hai con chó liếm trung thành sao, cậu còn nói cậu có thể đùa giỡn họ thế nào cũng được”.
Cô ta ra vẻ kinh ngạc nhìn Tạ Vô Vọng và Vinh Gia Ngôn, che miệng nói: "Người cậu nói không phải là họ chứ?"
Tạ Vô Vọng cùng Vinh Gia Ngôn nhìn thấy Tề Tư Tư, đều ngây dại.
Tề Tư Tư rất đẹp.
Mà hiện tại khuôn mặt bừng sáng, đường hoàng làm người ta không dời mắt đi được.
Quả đúng là vạn người mê.
Tôi thở hổn hển: "Có phải do cô nói hay không?"
Cô ta nhíu mày: "Cậu đang nói cái gì, tôi nghe không hiểu.”
Tôi chỉ vào cô ta, tức giận đến phát run, oán hận giậm chân, mắng: "Các người đều bắt nạt tôi!"
Nói xong, tôi lập tức bỏ chạy.
Trước khi có người kịp phản ứng, tôi đã chui vào xe taxi.
Trở về ký túc xá là chuyện không thể nào.
Về nhà cũng không được.
Vừa vặn không lâu sau đó chính là sinh nhật của tôi.
Đến lúc đó Tề Tư Tư sẽ trở về nhà.
Mà tôi, hiện tại có thể trực tiếp trở về ở căn nhà lúc trước đã mua.
Tôi thoải mái trốn trong nhà mấy ngày.
Điện thoại di động thì tắt máy.
Mỗi ngày đều xem kịch, vẽ tranh.
Mới nhắc đến thôi đã thấy sung sướng.
Tôi không trở lại trường cho đến buổi tiệc sinh nhật của mình.
Trong ký túc xá, Tề Tư Tư đang nghiêm túc học tập.
Tôi hừ lạnh một tiếng: "Làm bộ làm tịch, thành tích của cô tốt thì có ích lợi gì, tương lai còn không phải làm công cho tôi sao.”
Tề Tư Tư mỉm cười: "Tân Can, sao mấy ngày nay không thấy cậu về?”
Tôi tức giận chỉ vào cô ta: "Đừng tưởng rằng có cô châm ngòi ly gián, thì có thể phá hoại tình cảm của chúng tôi!”
Vẻ mặt cô ta vẫn rất bình tĩnh: "Được.”
Tôi đã chụp một bức ảnh của cô ta và gửi cho mẹ tôi xem.
Tôi còn nói một câu: "Mẹ, mẹ xem bạn học này của con, lớn lên giống mẹ, hai người bọn con còn sinh ra cùng ngày ở cùng một bệnh viện.
Mẹ tôi gọi điện cho tôi: "Con nhóc chết tiệt, con chạy đi đâu rồi, điện thoại tắt máy, tin nhắn thì không trả lời. Vô Vọng và Gia Ngôn vẫn luôn tìm con mấy ngày hôm nay đấy.”
Tôi đã tạo ra một trò hề.
Tôi đưa Tề Tư Tư về nhà.
Tôi vẫn còn giả vờ là quan hệ của chúng tôi rất tốt, kéo cánh tay của cô ta, sau đó nghiến răng nghiến lợi nói: "Những gì tôi có, cô vĩnh viễn cũng không thể đạt được.”
Cô ta khinh thường liếc nhìn tôi: "Danh lợi phú quý đều chỉ là vật ngoài thân, tôi chỉ hy vọng cha mẹ, người thân được bình an.”
Tôi cũng khinh thường cắt ngang lời cô ta.
Quả nhiên, tôi vừa đưa Tề Tư Tư đến trước mặt ba mẹ, liền có vị khách chưa từng gặp tôi bưng chén rượu tới, nói với ba mẹ tôi:
"Ai nha, Tân tổng, Tân phu nhân, con gái của hai vị lớn lên giống Tân phu nhân quá, quả như là từ cùng một khuôn đúc ra.”
Tôi giận dữ, quát lớn: "Ông nói bậy bạ gì thế, tôi mới là con gái của ba mẹ, Tề Tư Tư chẳng qua chỉ là khách tới thăm nhà của chúng tôi. Tuy rằng cô ta có dáng vẻ rất giống mẹ, tuy rằng cô ta và tôi sinh ra ở cùng một bệnh viện, trong cùng một ngày, nhưng cũng đâu phải giống như trong tiểu thuyết bế nhầm con, làm sao cô ta có thể trở thành con gái của ba mẹ tôi!”
Ba tôi giận dữ quát: "Tân Can, con đang nói linh tinh cái gì vậy!
Tôi giậm chân: "Ba không thương con, ba nhất định là cảm thấy con chẳng giống ba mẹ chút nào, vậy con đi là được!"
Nói xong, tôi vội vàng chạy đi.
Ở trong mắt người ngoài, tôi giống như một bà điên.
Nhưng, tôi đã nhìn thấy Tạ Vô Vọng và Vinh Gia Ngôn đi về phía tôi, tôi phải chạy nhanh hơn nữa.
Để cho bọn họ tranh giành nữ chính đi.
Trước khi đi, tôi còn thuận thế mang theo một cái bánh ngọt.
Lấy về nhà để tôi ăn.
Về đến nhà, tôi khóa chặt cửa, thở phào nhẹ nhõm.
Bị buộc phải rời khỏi hoàn cảnh thân thuộc với mình, sau đó lại phải sống một mình, trong lòng tôi vẫn có chút bất an.
Ai có thể cho tôi một trái tim mạnh mẽ chứ?
Sau này, tôi rời khỏi ba mẹ mình, rời khỏi cuộc sống vinh hoa phú quý, tôi cũng nhất định phải sống cho thật tốt.
Tôi ăn một miếng bánh ngọt, nắm chặt tay để cổ vũ bản thân.
Dù là cha mẹ nuôi hay cha mẹ ruột của tôi, đều sẽ không cho tôi sắc mặt tốt.
Cho nên, tôi của sau này, chính là một người cô độc.
May mắn thay, lúc trước tôi vẫn vì chính mình mà cố gắng kiếm thêm chút tiền tài.
Tôi mở điện thoại ra, nhìn cửa hàng mình đang mở.
Tôi bán toàn bộ tranh của mình trên cửa hàng taobao.
Thấy có 2 bức tranh đã được đặt mua, tôi thấy an tâm phần nào.
Chỉ cần không chết đói, tôi nhất định có thể sống thật tốt.
Bởi vì trường học không cho phép vắng mặt quá lâu, ngày hôm sau, tôi liền đến trường.
Ở cửa phòng học, tôi gặp được mẹ, bà đang lo lắng đứng chờ ở cửa.
Tôi đi qua, ngạc nhiên hỏi: "Mẹ, người tới đây làm gì?"
Bà nhìn tôi, vẻ mặt xấu hổ, trong tay còn đang xách theo một cái túi.
Tôi vừa định nhận lấy, tưởng rằng là bà mang đến cho tôi.
Kết quả, mẹ tôi lướt qua tôi, trực tiếp đi về phía sau.
Tôi vừa quay đầu, thấy được Tề Tư Tư.
Mẹ tôi run rẩy muốn sờ Tề Tư Tư, nhưng nhịn xuống, chỉ nói: "Tư Tư à, dì tiện đường qua trường của con, mang cho con chút đồ ăn, con nếm thử đi."
À, tôi biết rồi.
Bây giờ tôi đã thúc đẩy sự phát triển của kịch bản.
Bọn họ hẳn là đang chờ kết quả của trung tâm giám định thân nhân.
Tôi thở hồng hộc: "Tề Tư Tư, cậu cướp mẹ của tôi đi, tôi liều mạng với cậu!"
Mẹ tát tôi một cái: "Con điên rồi! Mẹ đã dạy con như vậy sao? Mấy ngày trước thì chơi trò mất tích, hôm qua lại nháo tiệc sinh nhật, hôm nay thì cư xử không có giáo dưỡng như vậy! Tính tình của con, sao lại không giống mẹ chút nào! Như thế sao có thể là con gái mẹ!?”
Tôi che mặt, ngơ ngác nhìn mẹ.
Tuy rằng tôi đã biết kết quả, nhưng tôi vẫn không nhịn được mà cảm thấy đau lòng.
Lúc này, mẹ Tề Tư Tư cũng vọt tới.
Mẹ Tề mạnh mẽ nói: "Tư Tư, có phải có người bắt nạt con không? Nói với mẹ, cho dù mẹ có phải hi sinh cái mạng già này cũng phải bảo vệ con an toàn.”
Đây chính là hào quang của nữ chính, đây chính là vạn người mê, là vô số sự sủng ái.
Tôi quay đầu, chuẩn bị đi vào phòng học.
Nếu không phải do tôi chuẩn bị sớm thì tất cả những chuyện xảy ra hiện tại đối với tôi chính là địa ngục.
Lúc tan học, tôi lơ đãng đi ra ngoài phòng học.
Liền thấy được Tạ Vô Vọng chờ ở bên ngoài.
Mặt hắn mang theo vài phần tức giận.
Không thể nào.
Tôi thầm nghĩ, hắn tới đây không phải để móc mỉa tôi đấy chứ.
Sau đó tôi liền nghe thấy thanh âm đầy nhiệt tình của Tề Tư Tư: "Vô vọng, anh tới tìm em ạ?"
Haizz.
Tự mình đa tình.
Quên đi, dù sao hai vị trúc mã này, và cả cha mẹ, đều là của Tề Tư Tư.
Tôi không quan tâm.
Tạm biệt.
Tôi rẽ sang một góc khác, bước xuống lầu.
Kết quả, phía sau đột nhiên xuất hiện một luồng gió mạnh mẽ , tôi cảnh giác muốn trốn đi.
Thế nhưng người nọ vẫn kịp nắm chặt cổ tay tôi.
Thanh âm lạnh như băng của Tạ Vô Vọng vang lên: “Em chạy làm gì?”
Lúc này, đã có bạn học bị hành động của chúng tôi hấp dẫn lực chú ý.
Tôi hoảng sợ nhìn Tạ Vô Vọng.
Tạ Vô Vọng lại không để ý chút nào, lôi tôi đến bãi đỗ xe.
Tôi cảnh giác nhìn hắn.
Hắn là người có thuộc tính yandere, sau này còn vì nữ chính mà nổi điên, thậm chí còn giở trò bắt cóc.
Vinh Gia Ngôn cũng điên, hắn thì giam cầm rồi cưỡng chế yêu.
Hai người này đều là kẻ điên.
“Anh làm gì vậy."Tôi xoay cổ tay bị hắn bóp đến đau.
Hắn thu liễm vài phần tức giận, trầm giọng hỏi: "Trong khoảng thời gian này, em trốn đi đâu?"
“Không trốn đi đâu cả." Tôi cứng đầu cứng cổ trả lời.
Hắn bình tĩnh nhìn tôi một lúc lâu: "Hay thật, em thật sự đã đùa giỡn tôi như vậy sao? Lừa tôi lâu như vậy, học hết mọi thứ ở chỗ tôi, hết giá trị thì liền đá tôi?"
Tôi liều chết không nhận: "Anh đang nói gì vậy? Em luôn coi anh là anh em, chúng ta là bạn bè cùng nhau lớn lên, anh nói như thể em đã ³trap anh vậy.”
³trap: lừa gạt tình cảm.
Hắn cười nhẹ hai tiếng.
Tôi nói: "Nhất định là Tề Tư Tư nói xấu em, bây giờ cô ta thậm chí còn giả bộ nhẫn nại, khiêm nhường mê hoặc ba mẹ em.
“Cô ấy không nói bất cứ điều gì."
Tạ Vô Vọng nhìn tôi: "Chẳng qua là do cô ấy trông rất giống mẹ em thôi.”
Đúng lúc này, điện thoại di động của tôi vang lên.
Mẹ tôi bảo tôi về nhà ngay.
Tạ Vô Vọng lái xe đưa tôi về.
Trên xe, chúng tôi không nói với nhau lời nào
Về đến nhà, Vinh Gia Ngôn cũng đã tới.
Tôi vừa xuất hiện,hắn liền gắt gao nhìn chằm chằm tôi, nếu ánh mắt có thể giết người, tôi nhất định đã bị hắn chém ngàn đao.
Tề Tư Tư cùng cha mẹ cô ta cũng tới.
Bố tôi nặng nề lấy ra một bản báo cáo giám định.
Trên đó rõ ràng viết họ và tôi không có quan hệ huyết thống.
Mà Tề Tư Tư mới là con gái ruột của họ.
Ba mẹ nuôi của Tề Tư Tư đã ôm lấy cô ta khóc đến mức như trời sắp sập.
Ba mẹ nuôi của tôi cũng đang lau nước mắt.
Cuối cùng, họ quyết định để không tổn thương tình cảm của nhau, sau này tôi và Tề Tư Tư liền ở hai bên, tương đương với hai nhà đều có thêm một cô con gái, chúng tôi cũng có thêm một cặp cha mẹ.
Cũng giống như trong kịch bản gốc.
Chỉ là trong lúc ở chung, tôi phát hiện tất cả mọi người đều nghiêng về phía Tề Tư Tư, sau đó mới có chuyện tôi muốn hại cô ta.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-532315.png&w=640&q=75)







-198627.png&w=640&q=75)




%20(1)-232597.jpg&w=640&q=75)



