Vinh Gia Ngôn xen vào giữa chúng tôi.
Tôi nhịn không được rụt cổ lại.
Kỳ thật tôi đã định lần lượt chia ra trấn an hai người bọn họ.
Chẳng qua tôi không nghĩ tới Vinh Gia Ngôn vừa mới ở ngoài cửa nhìn chằm chằm chúng tôi, càng không nghĩ tới, Tạ Vô Vọng nói chờ hắn ngủ rồi sẽ thả tôi đi, hiện tại lại khoe khoang như vậy.
Vinh Gia Ngôn trầm mặt hỏi tôi: "Em chọn hắn?”
Tôi vội vàng lắc đầu.
Tạ Vô Vọng lại đen mặt.
Tôi vội nói: "Các anh có thể cạnh tranh công bằng với nhau hay không, ai biểu hiện tốt, em liền ở bên người đó?"
Hai người bọn họ nhìn nhau.
Sau đó, Vinh Gia Ngôn đột nhiên rút vũ khí ra, giật điện Tạ Vô Vọng!
Tôi hoảng sợ nhìn hắn.
Lúc tôi đang chuẩn bị bỏ chạy, hắn đè tôi rồi trực tiếp trói tay tôi lại.
Tạ Vô Vọng cũng bị hắn trói lại.
Sau đó bị kéo ra phòng khách.
Vinh Gia Ngôn đóng cửa lại.
Tôi vội vàng lấy lòng hắn: "Gia Ngôn, kỳ thật vừa rồi em đã lừa Vô Vọng, thực ra trong lòng em thích nhất vẫn là anh. Vì Vô Vọng là một tên biến thái âm u, em vẫn cảm thấy anh đứng đắn hơn hắn rất nhiều, em sợ Vô Vọng làm ra hành động quá khích nên em mới muốn trấn an để anh ấy đừng nổi điên trước.”
“Nói như vậy là em chỉ thích anh?”
Nhìn dáng vẻ chỉ cần tôi trả lời sai thì sẽ nổi điên của hắn, tôi vội vàng gật đầu.
“Vậy em hôn anh, không thể kém hơn vừa rồi.”
Tôi:!!!
“Không muốn?" Vẻ mặt hắn âm trầm:" Vậy ba chúng ta, ai cũng đừng hòng ra ngoài. Cùng ch ở chỗ này đi “
Không không không.
Tôi vội nói: "Gia Ngôn, chẳng lẽ anh không muốn cùng em quang minh chính đại công khai với mọi người sao?”
Vẻ mặt hắn quật cường quay đầu đi chỗ khác.
Tôi thận trọng tiến lại gần hắn.
Nhìn khuôn mặt tuấn mỹ của hắn, còn có cánh môi đỏ bừng.
Haha.
Trước sau đều được hôn hai anh đẹp trai.
Vậy là tôi chiếm tiện nghi rồi, cũng không bị thiệt.
……
Cho đến khi hắn đè tôi xuống giường…
Tôi hoảng sợ đẩy hắn ra: "Sao anh lại không tôn trọng em như vậy?"
Hắn đỏ mặt: "Anh muốn ở cùng một chỗ với em. Anh sợ Tạ Vô Vọng tranh giành em với anh.”
Tôi cố gắng bảo vệ sự trong sạch của mình: "Em phải đưa anh về gặp ba mẹ, chẳng lẽ anh muốn không danh không phận ở bên cạnh em sao?”
Hắn chậm rãi,có chút nghi ngờ hỏi tôi: "Thật sao?”
Tôi kiên định gật đầu.
Tạ Vô Vọng bị trói trong nhà tôi.
Còn tôi thì dẫn theo Vinh Gia Ngôn về nhà.
Chỉ có Tề Tư Tư cười nói với tôi: "Tân Can, mau vào ngồi đi, đừng khách khí, cứ coi như ở nhà mình.”
Tôi cười như không cười ngồi xuống.
Tôi nói với Vinh Gia Ngôn: "Anh ở đây với Tư Tư, em lên tầng kiểm tra phòng em.”
Mẹ tôi muốn nói lại thôi, cuối cùng vẫn lên tiếng: "Tân Can, căn phòng của con, Tư Tư rất thích, con nhường cho con bé đi.”
Tôi nhìn ánh mắt đắc ý của Tề Tư Tư, trực tiếp nổi giận.
Tôi xông tới, liền tát cô ta một cái.
Sau đó Tề Tư Tư vừa vặn ngã về phía Vinh Gia Ngôn.
“Giữ lấy cô ta!”
Ai ngờ, Vinh Gia Ngôn liếc nhìn Tề Tư Tư một cái sau đó trực tiếp đẩy ra.
Mẹ tôi muốn đánh tôi.
Lại bị Vinh Gia Ngôn nắm chặt cổ tay, hắn cả giận nói: “Từ sớm tôi đã biết cái nhà này mắt cao hơn đầu, về sau Tân Can có tôi chăm sóc, không còn mối quan hệ nào cùng các người nữa!”
34.
Nói xong, hắn liền kéo tôi ra ngoài.
Tôi đã hoàn toàn đi lệch với nguyên tác.
Trên xe, hắn đưa cho tôi một chai nước: "Khát không? Uống một chút.”
Tôi uống không chút phòng bị.
Khi tỉnh dậy, tôi đang ở trong tầng hầm.
Căn phòng đầy đồ chơi.
Và tôi, với một sợi xích sắt trên chân đang phát ra tiếng ù ù.
Mẹ kiếp!
Lại bị trói.
Vinh Gia Ngôn đặc biệt vui vẻ: "Bảo bối, trước tiên chúng ta phải trốn ở chỗ này, chờ đến khi Tạ Vô Vọng buông lỏng cảnh giác, anh dẫn em đến một nơi khác, chúng ta sẽ không cần lo lắng về tên chó điên cắn người khắp nơi này nữa.”
“Gia Ngôn, điều em muốn là được cùng anh ở chung một chỗ, vượt qua mọi bão táp, chứ không phải bị anh nhốt lại, trở thành một con chim hoàng yến. Anh dạy bù cho em lâu như vậy, chẳng lẽ anh còn không hiểu trái tim em sao?"
“Xuỵt, Tân Can, trái tim của em, anh hiểu hơn ai hết, em chỉ là còn nhỏ tuổi, còn chưa có đủ nhận thức, thấy một người liền yêu một người, em yên tâm, anh sẽ giúp em sửa chữa khuyết điểm này.”
Hắn mỉm cười: "Bởi vì, sau này, em chỉ có thể nhìn thấy một mình anh.”
Tôi lộ ra một khuôn mặt ngơ ngác.
Dm, không nói nữa.
Hắn còn lấy điện thoại di động ra cho tôi xem, trong camera ở các phòng của hắn, đều có quay lại cảnh Tạ Vô Vọng mở cửa đi vào kiểm tra.
Tạ Vô Vọng mang theo bảo tiêu tiến vào, lại oán hận đạp cửa, sau đó mang người hùng hùng hổ hổ đi ra ngoài.
Vinh Gia Ngôn hỏi tôi: "Em không muốn biết, bây giờ chúng ta đang ở đâu sao?"
“Ở đâu?”
Vinh Gia Ngôn nói: "Nơi nguy hiểm nhất, chính là nơi an toàn nhất, đến chết hắn cũng sẽ không nghĩ tới, anh trộm chìa khoá tầng hầm một ngôi biệt thự của hắn, sau đó giấu em ở đây.”
Tôi lại ngỡ ngàng một lần nữa.
Tôi và Vinh Gia Ngôn ở dưới tầng hầm ba ngày.
Trong thời gian đó, hắn còn đưa tôi đi hóng gió ba lần.
Tôi còn bị hắn chiếm hết tiện nghi.
Hắn thật sự điên rồi.
Hắn khiến cho tôi cảm thấy, có lẽ tôi đang sống trong một thế giới ⁵PO.
⁵Thế giới PO: 1 trang web về thế giới ngôn tình 18+
Ngày thứ ba, hắn vừa đưa tôi ra cửa chuẩn bị đi hóng gió, kết quả ngay khi hắn vừa mở cửa đã bị điện giật hôn mê bất tỉnh.
Tạ Vô Vọng cầm một cây giật điện, khẽ mỉm cười: "Tên khốn, trốn ở đây để tôi dễ tìm hơn sao!?”
Sau đó hắn lại nhìn tôi: "Tân Can, em chịu khổ rồi.”
Tôi tê dại.
Tôi lại bị trói rồi.
Lần này là bị Tạ Vô Vọng trói.
Trước khi hắn trói tôi, còn mang tôi đến cục dân chính trước.
Sau đó tôi bị ép kết hôn.
Hắn dẫn tôi về phòng của mình, nói với tôi: "Tôi không phải Vinh Gia Ngôn, tôi sẽ không giam cầm em.Tôi sẽ cho em sống cuộc sống mà em muốn."
Tôi cảm động không thôi.
Vậy là tôi đã hiểu lầm hắn rồi.
Hắn nói tiếp: "Cho nên, cuộc sống sau này chỉ có hai chúng ta, em muốn vẽ tranh, tôi ở bên em, em muốn làm việc gì khác, tôi cũng đều ở bên em.”
Trong lòng tôi dấy lên một tia hy vọng: "Đi học thì sao?"
Hắn nói: "Đương nhiên không đi học. Đi học có ích lợi gì? Giáo dục chỉ dành cho những người muốn đi làm còn em thì không cần đi làm. Em ngoan ngoãn ở lại chỗ này là được.”
Hắn thay khóa cửa.
Ra ngoài cũng cần có mật mã.
Mà tôi lại không biết mật mã.
Tôi vô lực nhìn khóa, lại nhìn hắn.
Hắn hôn tôi một cái: "Tân hôn vui vẻ, Tân Can của tôi.”
“Tôi muốn về nhà, ở cùng Tề Tư Tư. "Mặt tôi không chút thay đổi nói.
“Vậy không được.” Hắn ôn tồn khuyên:" Cô ta là cái thá gì. Sau này chúng ta không để ý tới bọn họ nữa. Em xem, may là Tề Tư Tư xuất hiện, nếu không em cũng không thể biết rõ được ba mẹ em là người như thế nào.”
Tôi hoảng sợ nhìn hắn.
Hắn kiên nhẫn nói: "Đều là Vinh Gia Ngôn làm, lúc trước hắn muốn độc chiếm em, hy vọng em không phải con gái ruột của bọn họ, mới dẫn cả nhà Tề Tư Tư từ một thành phố nhỏ tới đây."
!!!
Cho nên, sự thật là do hai tên khốn kiếp này mang cả nhà Tề Tư Tư tới.
Trong nội dung cuốn tiểu thuyết, mục đích ban đầu của bọn họ là để cho tôi chậm rãi phát hiện chân tướng này, sau đó thương tâm muốn ch, cuối cùng cơ khổ không nơi nương tựa?
Tôi ngất xỉu vì tức giận.
Lần này, tôi đã biết được toàn bộ kịch bản gốc.
Thoạt nhìn nội dung nguyên tác gốc là Tề Tư Tư được nhận về Tân gia.
Cô ta c hào quang vạn người mê, được mọi người sủng ái.
Còn tôi bị mọi người căm ghét.
Cuối cùng bị đưa vào bệnh viện tâm thần.
Nhưng nội dung thực tế lại là, hai kẻ điên Vinh Gia Ngôn và Tạ Vô Vọng này, sau lưng muốn độc chiếm tôi, vì để cho tôi cùng gia đình hoàn toàn tách biệt quan hệ mà bọn hắn giả mạo giám định DNA để lừa bọn họ rằng tôi không phải thiên kim thật của Tân gia.
Kết quả, thế mà lại phát hiện ra tôi thật sự không phải con gái ruột của ba mẹ.
Bọn họ lập tức bắt đầu điều tra, tìm ra Tề Tư Tư, cố ý tiếp cận Tề Tư Tư, sau đó để mặc cho tôi nổi điên, tôi càng điên, cha mẹ ruột và cha mẹ nuôi lại càng chán ghét tôi.
Sau đó họ nhân cơ hội đưa tôi vào bệnh viện tâm thần.
Không ai quan tâm đến sống ch của tôi.
Sau đó hai tên biến thái này lại lén đưa tôi ra ngoài, nhốt vào trong biệt thự.
Đây rõ ràng là cốt truyện được ẩn giấu mà.
Rốt cuộc là thể loại truyện quái quỷ gì thế này???
Sau khi tỉnh dậy, tôi chìm trong suy nghĩ.
Tạ Vô Vọng vẻ mặt lo lắng nhìn tôi: "Tân Can, em không sao chứ?”
Tôi ôm lấy hắn, "Vô Vọng, rốt cục em cũng đã hiểu được lòng mình, người em yêu nhất chính là anh.”
Vẻ mặt hắn kinh hỉ: "Thật sao?”
Tôi gật đầu: "Chúng ta cùng gi*t Gia Ngôn đi. Gi*t anh ấy, sẽ không còn ai đến quấy rầy chúng ta nữa.”
Hắn ngây ngẩn cả người: "Làm vậy…có chút không tốt.”
Tôi rơi lệ: "Nhưng mà, lúc Gia Ngôn nhốt em lại, đã làm..."
Hắn bóp vai tôi: "Cái gì?"
Trong thanh âm mơ hồ còn mang theo hưng phấn.
Mẹ tên biến thái này.
"Hắn liếm chân của em, anh cũng muốn liếm sao?"
Vẻ mặt hắn hóa đá.
Cuối cùng Tạ Vô Vọng cũng không liếm chân tôi.
Hắn nhanh chóng muốn bắt đầu động phòng.
Tôi đấm hắn một cái: "Anh đi tắm trước đi.”
Hắn vui vẻ rời đi.
Chờ hắn đi ra, tôi đã cởi sạch quần áo vứt vương vãi trên sàn, trần trụi nằm trong chăn, vươn cánh tay bóng loáng ra, nói với hắn:
"Anh mau tới đây. Để chúng ta có thể chân chính ở bên nhau.”
Hắn lập tức đi tới.
Tôi vội vồ lấy cây giật điện rồi dí vào người hắn.
Chờ hắn co giật một lúc, tôi nhanh chóng cởi dây thừng lúc trước hắn dùng để trói tôi, trói hắn lại.
Chờ tới khi xác định đã trói được Tạ Vô Vọng, tôi mới thở phào nhẹ nhõm.
Hắn tức giận nhìn tôi: "Tân Can, em lại gạt tôi!”
Tôi vô tội nhìn hắn: "Em đã lừa anh cái gì? Anh thích trói tôi như vậy, tôi cũng dùng phương thức anh thích đối phó với anh mà.”
Hắn nhìn chằm chằm tôi một lúc, sau đó đổi sang lấy lòng tôi: "Tân Can, em thả tôi ra, được không? Về sau tôi sẽ không bao giờ trói em nữa.”
Tôi cười lạnh một tiếng, hắn lừa quỷ à.
Tôi lấy di động của hắn ra, ép hắn mở khoá bằng khuôn mặt, rồi mở tiếp lịch sử trò chuyện của hắn và Vinh Gia Ngôn.
Ngoại trừ việc ân cần thăm hỏi cha mẹ, tổ tông mười tám đời nhà đối phương, hai người bọn họ còn lên kế hoạch âm mưu cô lập tôi ở Tân gia.
Tuy nhiên âm mưu của bọn họ còn chưa dùng tới, tôi liền tự mình phát điên bỏ chạy, phá vỡ mất kế hoạch của họ.
Cho nên mới nói hai người họ biến thái vô cùng.
Tôi dùng di động của Tạ Vô Vọng gửi tin nhắn cho Vinh Gia Ngôn: "Tối nay tôi động phòng với Tân Can. Hai người chúng tôi đã đăng ký kết hôn rồi.”
Vinh Gia Ngôn lập tức gọi tới.
Tôi từ chối.
Hắn gọi ba lần, tôi từ chối ba lần.
Hắn nhắn tin: "Đã nói rồi, em ấy là của chung. Cậu dám ăn mảnh một mình?”
Bọn họ còn nói về chuyện này?
Vậy tại sao lúc trước còn tranh tới tranh lui?
Ha.
Là vì thái độ của tôi, sẽ ảnh hưởng đến thế cân bằng giữa bọn họ.
Vinh Gia Ngôn dễ dàng bị chọc giận.
“Vậy cậu còn không mau tới đây?”
Vinh Gia Ngôn: "Chờ tôi.”
Sau một lúc lâu, hắn lại hỏi: "Tân Can có tức giận hay không? Hay là hai chúng ta giả vờ tranh giành, để cô ấy cho rằng mình một chân đạp hai thuyền là được rồi.”
Tôi tức giận đến mức thiếu chút nữa liền thăng thiên.
“Em ấy đồng ý rồi.”
Tôi gửi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-532315.png&w=640&q=75)







-198627.png&w=640&q=75)




%20(1)-232597.jpg&w=640&q=75)



