Tôi và bạn cùng lớp đi chơi phiêu lưu mạo hiểm với nhau, không ngờ tôi bị rơi xuống nước, suýt chút nữa thì ch.
Sau khi khoẻ lại, tôi thức tỉnh rồi.
Thì ra tôi chính là thiên kim giả trong cuốn tiểu thuyết ‘thiên kim thật giả’.
Thiên kim thật có hào quang vạn người mê.
Chúng tôi sẽ được gặp mặt nhau tại trường đại học.
Sau khi gặp mặt, cô ta sẽ cướp đi hai người bạn trúc mã của tôi.
Hai người bạn trúc mã của tôi đều là những người vô cùng tài giỏi.
Một người là thái tử Kinh Quyển, thiên tài của cả khoa, trong tương lai sẽ nắm giữ cả đế quốc thương nghiệp.
Một người được gọi là Phật tử Kinh Quyển nổi danh khắp giới thượng lưu, so với vị thái tử ở trên cũng không hề thua kém.
Hai người họ đều chán ghét đối phương, nhưng trước khi thiên kim thật xuất hiện, họ đều đối xử với tôi rất tốt.
Thế nhưng, sau đó cả hai người họ đều vừa gặp đã yêu thiên kim thật, còn tôi làm gì họ cũng thấy chướng mắt.
Sau đó tôi vì muốn khiến thiên kim thật nhục nhã nên đã mời cô ta tới nhà, kết quả ba mẹ tôi, ba anh trai đều đặc biệt thích cô ta.
Trải qua một loạt tình tiết tôi muốn che giấu, hãm hại thiên kim thật rồi bị cô ta vạch trần, làm cho mất mặt thì sự thật rằng tôi là thiên kim giả, cô ta mới là thiên kim thật chính thức bị vạch trần.
Sau đó nữa, bởi vì tôi gian lận trong kỳ thi đại học, chiếm thành tích của người khác mà bị cấm thi.
Vì tôi đã làm nhiều điều xấu nên cuối cùng cũng bị cha mẹ nuôi đuổi ra khỏi nhà với hai bàn tay trắng.
Tôi muốn gi*t thiên kim thật, cuối cùng lại bị trúc mã phát hiện đưa vào bệnh viện tâm thần.
Lúc đó, hai hàng lệ tôi tuôn rơi sau khung sắt bệnh viện.
Sau khi tỉnh lại, tôi nhìn mọi người đang vây quanh quan tâm đến tôi mà gào khóc thật lớn tiếng.
Sau đó Tạ Vô Vọng và Vinh Gia Ngôn bắt đầu lạnh lùng liếc mắt nhìn đối phương.
Ban đầu tôi còn cảm thấy kỳ lạ, hai người bọn họ đều là ¹thiên chi kiêu tử, rốt cuộc vì sao lại thích tôi?
¹thiên chi kiêu tử: con của trời
Cuối cùng bây giờ tôi cũng hiểu được, họ thích tôi là để vì cho tương lai khi vị thiên kim chân chính kia xuất hiện, tôi sẽ có cảm giác chênh lệch,vì thế mà điên cuồng ghen tị, bắt đầu đi lên con đường hắc hóa.
Lúc trước tôi còn đang bối rối, rốt cuộc nên chọn ai trong hai người họ.
Hiện tại, ha hả, vậy thì làm hai con cá trong ao của tôi đi.
Bây giờ đang là kỳ nghỉ hè năm lớp 10.
Tôi khẽ thở dài.
Lúc trước tôi được cưng chiều đến độ quên hết tất cả.
Trong đầu giờ chứa toàn những thứ vớ vẩn.
Cũng chẳng có hứng chăm chỉ học tập.
Cả ngày chỉ biết nghĩ đến những chuyện ăn uống vui chơi.
Người nhà đều chiều theo ý tôi, nói tôi không cần phải chịu khổ, nỗ lực học tập làm gì, từ khi sinh ra tôi đã xứng đáng được hưởng thụ hạnh phúc.
Nếu như tôi là một thiên kim thật, phải chăng tôi đã có thể sống một cuộc đời như vậy mãi mãi.
Tiếc thay, tôi chỉ là một hàng giả.
Nghĩ đến ba mẹ đối với tôi tốt như vậy, nếu để họ mất đi con gái ruột của mình, tôi cũng không đành lòng.
Tôi muốn đi tìm ba mẹ rồi nói cho họ biết tôi không phải con gái ruột của họ, kết quả tôi cố gắng đến đâu cũng chẳng thể mở lời.
Tôi muốn đi làm giám định DNA, thế nhưng không phải xe bị nổ lốp, thì lại gặp đúng hôm đường bị hỏng.
Xem ra, tôi đúng là không có cách nào giúp cho thiên kim thật được trở về nhà sớm hơn.
Như vậy cũng tốt, tôi có thể tận dụng được hai năm này làm lại cuộc đời mình.
Tôi gọi điện cho Vinh Gia Ngôn, lắp bắp nói: "Gia Ngôn, anh có nhà không ạ? Em có chút chuyện muốn nhờ anh giúp.”
Hắn trả lời tôi rằng hắn đang ở nhà, bảo tôi có thể đến tìm hắn.
Thế là tôi rửa mặt thay quần áo, thu gọn sách vở vào túi, đang chuẩn bị đến tìm hắn thì một chiếc siêu xe đã dừng lại trước cửa nhà tôi.
Vinh Gia Ngôn đã vào trong nhà.
Tôi kinh ngạc khi nhìn thấy hắn.
Không hổ là người có ý muốn làm chó liếm của tôi.
Hành xử xứng chức biết bao.
Nghĩ đến tương lai hắn sẽ bỏ tôi đi làm chó liếm cho người khác, trong lòng tôi có hơi không nỡ.
Nhưng trước khi hắn đi la liếm người khác, thì hãy để tôi lợi dụng hắn một phen.
Ánh mắt Vinh Gia Ngôn sáng lấp lánh nhìn tôi: "Tân Can, em tìm anh có chuyện gì thế, sau này có việc gì cứ trực tiếp gọi anh tới là được rồi, bên ngoài trời nắng gắt như vậy, sao anh có thể để em ra ngoài phơi nắng được chứ."
“Anh không giống tên Tạ Vô Vọng kia, trời nắng gắt như vậy còn bảo em đi leo núi tụng kinh.”
Tôi cười tủm tỉm nháy mắt với hắn một cái, ra vẻ vừa đáng yêu vừa mềm mại cất tiếng: "Gia Ngôn, em là muốn mời anh đến dạy kèm cho em, thành tích học tập của em kém như vậy --"
Hắn lập tức ngắt lời tôi: "Bảo bối, em không cần học, em muốn cái gì, nói một tiếng với anh, anh lập tức đưa đến cho em. Em chỉ cần vui vẻ là được rồi, căn bản không cần quan tâm đến thành tích. Ngoài kia chướng khí mù mịt, anh còn không hy vọng em tiếp xúc với bên ngoài, rồi bị lây nhiễm thói hư tật xấu. Em chính là tiểu tiên nữ của anh, chỉ cần em vui vẻ hạnh phúc là được rồi.”
Lúc trước tất cả mọi người đều nói như vậy.
Tôi tin!
Trời ạ, nếu tương lai tôi cái gì cũng không có thì chuyện ngay cả tìm một công việc nuôi sống chính mình cũng là điều không tưởng.
Ttôi quả thực không dám tưởng tượng mình nên sống sót như thế nào.
Tôi mím môi, tỏ ra mất hứng.
Hắn vội vàng dỗ dành tôi: "Vậy để anh dạy em, nhưng em nhất định không được để bản thân quá mệt mỏi, biết không?"
Tôi gật đầu.
Lúc đầu thật sự rất khó khăn.
Những kiến thức đó giống như chữ trong sách trời bao la không hết.
Tôi vốn tưởng rằng bắt đầu học lại từ năm lớp 10 là được rồi.
Nhưng kiến thức cấp 2 trong đầu tôi cũng trắng xoá.
Cho nên cuối cùng chúng tôi đành lôi sách giáo khoa từ thời cấp hai ra, cùng nhau học bổ túc.
Vinh Gia Ngôn không hổ là nam chính, hắn giảng bài sâu sắc mà dễ hiểu, trải qua sự giảng giải của hắn, tôi từ chỗ sương mù u ám lúc ban đầu tìm lại được ánh sáng của hy vọng.
Tuy rằng hắn nhiều lần yêu cầu tan học sớm, nhưng mỗi lần tôi đều nhìn hắn đầy ủy khuất.
Tôi nói: "Gia Ngôn, em biết em ở trong lòng anh có một vị trí đặc biệt, anh thử nghĩ xem, nếu em trở nên có học thức, thì khi anh ở bên em, trong lòng anh mới không uổng phí."
“Bằng không trong tương lai em sẽ luôn cảm thấy anh sẽ ghét bỏ em vì vô dụng.”
Hắn lập tức cảm động đến mức rơi nước mắt: "Vậy là em không thích Tạ Vô Vọng sao?”
Tôi thở dài: "Em chỉ nói với anh những lời này, anh đừng nói cho anh ấy biết, dù sao..."
Tôi liếc hắn một cái đầy hàm súc: "Hai người đã tranh giành bấy lâu, nếu anh ấy biết mình kém hơn anh, nhất định sẽ ra tay không từ thủ đoạn.”
Sắc mặt hắn nghiêm nghị, ánh lên vẻ suy tư sau đó lập tức gật gật đầu: "Đây là bí mật giữa hai chúng ta.”
Tôi cũng trịnh trọng gật đầu.
Tiếp đến, hắn liền hận không thể đem toàn bộ kiến thức hắn có nhét vào trong đầu tôi.
Tạ Vô Vọng nghỉ hè ở nước ngoài nên chẳng hề hay biết chuyện Vinh Gia Ngôn đến dạy thêm cho tôi.
Mỗi lần hắn gọi video với tôi, Vinh Gia Ngôn đều lặng lẽ trốn đi, rồi nở nụ cười đầy khinh thường.
Bởi vì trong cảm nhận của hắn, hắn đã thắng Tạ Vô Vọng rồi.
Trải qua một kỳ nghỉ hè toàn học bổ túc, với sự nỗ lực ngày đêm không ngừng nghỉ của tôi, cuối cùng tôi cũng đã bổ sung xong kiến thức cấp hai.
Chỉ còn lại kiến thức năm lớp 10.
Ba chúng tôi vốn học cùng một lớp.
Mỗi ngày tôi đi học đều chăm chú nghe giảng, tan học thì giữ Vinh Gia Ngôn lại hỏi bài.
Tạ Vô Vọng rất không hài lòng.
Buổi tối hắn đến nhà tôi định hỏi tội.
Lúc đó tôi vừa tắm xong, đang chuẩn bị tiếp tục “múa bút thành văn”, chăm chỉ học hành.
Kết quả hắn tiến vào, nắm lấy cổ tay tôi, ép hỏi:
"Tân Can, tại sao em lại thân thiết với Vinh Gia Ngôn như vậy? Người em thích chẳng lẽ không phải tôi hay sao? Hắn ngày thường kiêu ngạo ương ngạnh, còn giả bộ làm đại ca xã hội đen, sao em có thể thân quen với người phẩm hạnh không đứng đắn như vậy?"
Vẻ mặt hắn vô tội, giống như nai con bị tổn thương.
Tôi nói: "Sao có thể?”
Tôi giữ chặt tay hắn, kéo hắn xuống sô pha.
Hắn nhìn cổ tay đang bị tôi nắm lấy, rồi nâng tay lên chóp mũi ngửi ngửi, nói: "Tân Can, em thơm quá.”
Tôi sợ đến mức run lẩy bẩy.
Tạ Vô Vọng bình thường ở trường học luôn tỏ ra là một đóa hoa cao lãnh, không có hứng thú với mọi việc xung quanh, giống như một người ngây thơ không hiểu phong tình.
Nhưng những lúc ở riêng với tôi, hắn chính là một kẻ rất biến thái.
Hắn thích sưu tầm quần áo, giày dép, vớ mà tôi đã mặc. Lúc trước tôi còn tưởng hắn là phật từ bi gì đó, cầm đồ của tôi đem đi làm từ thiện.
Nhưng thật ra, hắn giấu tất cả đồ của tôi trong một căn phòng, mỗi ngày đều lôi ra ngửi...
Lúc trước tôi ngu ngốc, hắn nói hắn làm vậy là vì rất thích mùi hương của tôi......
Thế mà tôi còn tin.
Tôi hắng giọng, thầm nghĩ hắn vẫn còn hữu dụng.
Tôi nói: "Vô Vọng, em làm tất cả đều vì anh, tại sao anh lại không hiểu cho em cơ chứ?"
Hắn ngạc nhiên nhìn tôi.
Tôi nói: "Em nỗ lực khiến bản thân trở nên ưu tú hơn, chỉ vì muốn được sánh vai với anh, anh luôn đứng ở vị trí cao như vậy, em không muốn anh cảm thấy em là đồ vô dụng."
Hắn quả nhiên cảm động không thôi.
Nhưng hắn lại nói: "Vậy để tôi dạy thêm cho em, em đừng tìm Vinh Gia Ngôn nữa.”
Tôi đáp lại: "Thật ra, em tìm anh ấy làm loại việc thấp kém này, cũng là vì anh.”
Tôi dùng ánh mắt tràn ngập kiên định nhìn hắn: "Vì anh xứng đáng thực hiện nhiều chuyện ý nghĩa hơn cho em. Anh có từng nghe thấy câu nói này chưa? ‘¹Cử án tề mi’. Ôi, câu thành ngữ ấy tốt đẹp biết mấy. Chính là để chỉ những người yêu nhau..."
²Cử án tề mi: Ý chỉ nhất mực tôn trọng nhau, yêu thương thắm thiết, trân trọng yêu thương.
Tôi thẹn thùng liếc nhìn hắn: "Cùng nhau vẽ tranh, trên những trang giấy vẽ ra bao cảnh sắc tốt đẹp, khiến ai ai cũng hướng tới.”
“Em biết ông ngoại anh từng dạy lại tất cả kiến thức hội hoạ cho anh, nếu như anh nguyện ý dạy em, vậy em..."
Ông ngoại hắn là một họa sĩ nổi tiếng thế giới, vừa qua đời.
Tôi có chút thiên phú hội hoạ, chỉ là lúc trước luôn muốn làm một đồ vô dụng nằm hưởng thụ nhân sinh nên không có tập luyện thêm...
Chỉ cần tôi học được một ít da lông của ông ngoại hắn, trong tương lai chắc chắn tôi có thể kiếm được rất nhiều tiền để bảo đảm cuộc sống của mình sau này.
Đây là cần câu cá của tôi.
Khi tiến độ học thêm của tôi chạm mốc như bây giờ, Tạ Vô Vọng bắt đầu lén dạy tôi vẽ tranh.
Trong nhà hắn có rất nhiều kiệt tác của ông ngoại, còn có tác phẩm của nhiều danh họa khắp mọi nơi trên thế giới, vì thế tôi có thể thường xuyên đi tham quan học hỏi.
Thời gian trôi qua thật nhanh.
Cuối cấp, thành tích của tôi đã dư dả để thi vào một trường đại học tốt.
Vào ngày Giáng sinh, tôi nhận được hai tin nhắn.
Tạ Vô Vọng: "Tân Can, đêm nay rảnh rỗi, tôi dẫn em đến một nơi.”
Vinh Gia Ngôn: "Tân Can, tối nay chúng ta cùng ăn tối để chúc mừng em thuộc top 100 nhé.”
Tôi chính nghĩa trả lời Vinh Gia Ngôn:
"Hiện tại em chỉ một lòng muốn học tập, không có hứng thú với ăn uống vui chơi, em nhất định phải tranh thủ từng giây từng phút để cố gắng. Vậy nên em không thể hẹn gặp anh được. Thật sự xin lỗi anh, chờ chúng ta thi tốt nghiệp trung học xong, anh muốn làm gì, em đều ở bên anh.”
Vinh Gia Ngôn suy tư hồi lâu, cuối cùng trả lời: "Vậy anh chờ đến khi thi đại học kết thúc.”
Lần trước cự tuyệt Tạ Vô Vọng, cho nên lần này tôi phải hẹn với hắn.
Không cho bọn họ chút ngon ngọt thì không được, phải có thời gian ở bên cạnh họ, nhưng lại không thể một mực thỏa mãn hết.
Đây, chính là cách tôi cân bằng ao cá của mình..
Tạ Vô Vọng trực tiếp gọi trực thăng, sau đó hai chúng tôi dừng lại ở một đỉnh núi.
Sau đó tôi liền thấy được một bầu trời pháo hoa, đẹp như tiên cảnh.
Tạ Vô Vọng: "Tân Can, thích món quà này không?"
Tôi gật đầu, cặp mắt sáng ngời nhìn hắn:
"Vô Vọng, anh tốt với em quá, mỗi lần tặng quà, đều chạm được đến trái tim em, anh là người hiểu em nhất trên đời.”
Hắn cười đến độ mi mắt cong cong, bộ dạng xa cách của một đoá hoa cao lãnh bay biến sạch.
Hắn nói: "Đương nhiên, bởi vì từ trước đến nay anh đều dụng tâm suy nghĩ xem em thích cái gì, mà không phải giống như tên Vinh Gia Ngôn kia, đi tặng áo bóng rổ cho em. Đó là thứ hắn thích chứ có phải em thích đâu, thật dễ dàng thấy được hắn chẳng để tâm đến em.”
Chiếc áo đó, bị tôi bán đi với cái giá bảy chữ số.
Hơn nữa là do tôi ám chỉ với Vinh Gia Ngôn rằng tôi thích nó, sau đó lại cố ý nói với Tạ Vô Vọng tôi cầm áo bóng rổ thì có thể làm được cái gì đây.
Ha ha…
Trước khi thiên kim thật xuất hiện, tôi đã dựa vào việc giữ tiền tiêu vặt, bán trang sức, quần áo quý giá của mình, thành công tiết kiệm được mấy trăm vạn.
Thi đại học, tôi cũng thuận lợi thi đậu vào trường đại học mình hằng mơ ước.
Mà kỳ nghỉ hè này, Tạ Vô Vọng cùng Vinh Gia Ngôn đều xuất ngoại.
Còn tôi, trong thời gian nghỉ hè đã mua một căn nhà thuộc về mình, đem toàn bộ tranh của tôi chuyển vào.
Chỉ cần thiên kim thật vừa trở về, tôi liền lập tức cuốn gói đi thật xa.
Sau khi khai giảng đại học, một trong những người bạn cùng phòng của tôi, chính là vị thiên kim thật kia.
Tên của cô ta là Tề Tư Tư.
Hai chúng tôi bị bế nhầm tại bệnh viện.
Cô ta có một gia đình hạnh phúc mỹ mãn như nữ chính trong phim thần tượng.
Bố mẹ ruột của tôi mở một tiệm bánh ở trường.
Trong nguyên tác khi tôi lật xe, chính là lúc tôi ở trong phòng ngủ gọi điện thoại, khoe khoang với cô ta rằng tôi có 2 người theo đuổi, còn cố ý câu cá hai người bọn họ.
Sau đó Tề Tư Tư đem chuyện này nói cho Tạ Vô Vọng và Vinh Gia Ngôn.
Tề Tư Tư không phải là ngốc bạch ngọt, mà là một nữ chính phúc hắc, ai làm cô ta khó chịu, cô ta liền “vả mặt” người đó.
Hiện tại mọi người đều thích loại hình nữ chính này.
Cho nên tôi nhất định phải đi theo kịch bản.
Tôi nhận được hai tin nhắn cùng một lúc.
Tạ Vô Vọng hẹn tôi đi dạo quanh trường lúc 5 giờ 30.
Vinh Gia Ngôn hẹn tôi đi chợ đêm lúc 6 giờ 30.
Tôi đều đồng ý.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-532315.png&w=640&q=75)







-198627.png&w=640&q=75)




%20(1)-232597.jpg&w=640&q=75)



