Thời gian vào tù của tất cả các phạm nhân trong cùng một cuốn hồ sơ đều giống nhau.
Cuốn cô đang cầm trên tay là đợt 102, con số nhỏ nhất trong số các đợt, giấy bên trong cũng đã hơi ẩm mốc, xem chừng đã được lưu trữ từ rất lâu rồi.
Ưu điểm lớn nhất của tài liệu bản giấy so với bản điện tử chính là dữ liệu không thể bị chỉnh sửa.
Thường được dùng để lưu trữ hồ sơ chết.
Ánh mắt Chương Trì dời xuống ngăn thứ ba. Đợt 123.
Cô rút cuốn tài liệu ra.
Tim đập thình thịch.
Cô có cảm giác mình sắp sửa vạch trần một bí ẩn động trời —— một nỗi hoảng sợ vô cớ ập đến.
Đợt 123, mốc thời gian đã gần với hiện tại hơn, nhưng không hề có hồ sơ của cô.
Cô lại vươn tay về phía đợt 129...
Cạnh phòng 108 chính là nhà vệ sinh.
Nhận ra hành động của mình có vẻ quá mạo phạm, 336 vội bỏ tay xuống, bước đến cạnh Chương Trì, thở hồng hộc nói: "Tài liệu ở đây không được phép mở."
Chương Trì: "Tại sao?"
336: "Trên đó có đánh dấu đấy."
Chương Trì: "Đánh dấu gì?"
336 vươn ngón tay ra, cẩn thận rón rén nhích lại gần kẹp tài liệu trên tay Chương Trì. Đầu ngón tay gã dừng lại cách phần niêm phong hình chiếc cúc áo được buộc bằng sợi chỉ trắng trên bìa kẹp một khoảng cách an toàn.
"Mỗi cuốn hồ sơ đều được xịt chất niêm phong cường lực. Trước khi bóc ra bắt buộc phải dùng dung dịch mở niêm phong chuyên dụng. Nếu không, một khi chất niêm phong bị bóc tách cưỡng chế, nó sẽ bắt đầu thối rữa từ ngay mép mở, mọc ra những đốm mốc đen sì."
Chương Trì: "...Rồi sao nữa?"
336 nuốt nước bọt: "Tài liệu thì chẳng sao cả. Chỉ là làm vậy thì tất cả mọi người sẽ biết cuốn hồ sơ đó đã bị bóc lén."
"Hơn nữa, mỗi loại chất niêm phong khác nhau phải đi kèm với một loại dung dịch giải trừ tương ứng. Nếu dùng sai loại, kết quả cũng y hệt." 336 rụt tay lại với tốc độ ánh sáng, thở phào nhẹ nhõm một hơi dài, "May mà cô chưa bóc."
Nói xong, gã bỗng cảm thấy sắc mặt Chương Trì có gì đó sai sai.
Gã quay đầu nhìn sang, đập vào mắt là cuốn kẹp tài liệu Đợt 102 nằm tít ở ngăn trên cùng bên trái của chiếc tủ... đang từ từ nổi lên những đốm mốc đen sì.
"..." Hệt như có một tảng thiên thạch từ ngoài vũ trụ bay lạc, nện thẳng vào giữa đỉnh đầu, gã thấy hơi váng vất. Ánh mắt gã trượt dần xuống dưới, lại thấy luôn bìa cuốn Đợt 123 ở ngăn thứ ba cũng đang bắt đầu rỉ ra những đốm đen mốc meo từ mép niêm phong.
"..."
Tiêu đời rồi. Gã thầm nghĩ.
Chẳng biết vì sao, gã buột miệng lẩm bẩm: "Tiêu đời rồi..."
"Xong phim rồi..."
"Chết chắc rồi..."
Trông gã hệt như một cỗ máy, cứ lặp đi lặp lại mãi một câu nói đó.
Chương Trì đỡ lấy thân hình đang lảo đảo chực ngã của 336: "Bị phát hiện thì sẽ bị làm sao?"
Tròng mắt đã mất tiêu cự của 336 khẽ đảo, giọng gã khô khốc: "Làm phân bón hoa."
Gã ngoái đầu lại, hình như đang muốn tìm kiếm thứ gì đó nhưng không thấy, dẫu vậy vẫn không quên giải thích: "'Sổ tay vệ sinh' Chương số 8, tự ý bóc xem hồ sơ tài liệu: làm phân bón hoa."
Chương Trì: "..."
Sự im lặng len lỏi lên men trong căn phòng.
336 cứ như bị lên dây cót, miệng lẩm bẩm không ngừng những câu đại loại như "Chết chắc rồi", "Tiêu thật rồi", "Phải làm sao bây giờ".
Chương Trì dứt khoát rút luôn hai cuốn kẹp tài liệu Đợt 102 và 123 ra khỏi tủ, lột sạch sành sanh lớp vỏ bìa. Giọng 336 vừa the thé vừa khàn đặc đi ——
"Cô định làm gì vậy?"
"Hủy thi diệt tích."
"Đẩy chiếc xe rác vào đây cho tôi." Chương Trì hất cằm về phía cửa.
336 vẫn đang chìm trong hoảng loạn: "Không, không, không thể làm thế được..."
Chương Trì lạnh lùng sa sầm mặt: "Đi mau."
336: "..." Gã sững sờ mất nửa giây, rồi cứ như dưới lòng bàn chân bị châm lửa, vèo một cái đã chạy biến không thấy tăm hơi.
Lát sau, chiếc xe rác đã được đẩy vào. Chương Trì lục tìm trong thùng đồ nghề được một cái kéo, mang cả phần bìa lẫn tài liệu bên trong ra cắt vụn đến mức nát bét. Cứ như thể mũi kéo của Chương Trì đang chĩa thẳng vào cổ mình, 336 không ngừng run rẩy, hai hàm răng đánh bò cạp cầm cập, cuối cùng gã phải quay ngoắt mặt đi chỗ khác không dám nhìn. Cắt cho đến khi vụn tơi tả, không tài nào chắp vá ra được bất kỳ một chữ hoàn chỉnh nào nữa, Chương Trì mới lấy một chiếc túi rác, trút sạch đống giấy vụn vào trong rồi xách lên.
"Cô, cô đi đâu đấy?" 336 lật đật đuổi theo Chương Trì ra khỏi cửa. Chương Trì không trả lời, gã cũng không dám hỏi nhiều thêm, chỉ lẳng lặng đi theo sau cô. Cho đến khi thấy cô bước thẳng vào trong buồng vệ sinh, gã mới đột nhiên hiểu ra điều gì đó: "Cô định... xả nước... trôi hết đống đó đi à?"
"Ào ào" —— Đáp lại lời gã là tiếng két nước đang hoạt động.
Xử lý xong mớ tài liệu, Chương Trì quay lại phòng 108. Cô nhích toàn bộ số kẹp hồ sơ ở ngăn đầu tiên sang bên trái một chút, nới rộng khoảng trống ở giữa ra. Dù sao cũng chỉ thiếu mất một cuốn, nhìn qua sẽ chẳng nhận ra điều gì bất thường.
Ngăn thứ ba cũng được làm y hệt như vậy.
336 run rẩy cất lời: "Trong 'Sổ tay vệ sinh' còn ghi, nếu tiêu hủy hồ sơ tài liệu thì cũng phải... làm phân bón hoa."
Chương Trì liếc xéo gã một cái, như thể thấy nực cười lắm: "Sao, anh định đi tố cáo tôi chắc?"
336: "..."
Gã giật bắn mình, lắc đầu quầy quậy như cái trống bỏi.
336: "Nhưng mà... nhỡ đâu bị người ta phát hiện ra thì phải làm sao?"
Chương Trì: "Lúc cảnh sát tóm anh, họ không nói cho anh biết chính sách 'thành khẩn khai báo thì được khoan hồng' à?"
336 ngập ngừng một thoáng.
Chương Trì hỏi bồi: "Thế anh có thành khẩn không?"
336: "..."
Đợi 336 dọn dẹp xong xuôi toàn bộ các phòng ở tầng 1, hai người mới bước vào thang máy. Tầng 2 là khu vực phòng máy, ra khỏi thang máy chỉ cần quét dọn hành lang là xong. 336 bảo Chương Trì cứ đứng đợi gã ở ngay cửa thang máy, dọn xong gã sẽ quay lại tìm cô.
Được một lát, gã đẩy xe đi được vài bước rồi lại ngoái đầu lại: "Hay là... cô cứ đi cùng tôi đi? Ừm, thì... coi như tham quan một chút chẳng hạn?"
Gã thực sự quá sợ vị "tổ tông" này lại chọc ra cái rắc rối gì nữa rồi.
Hành lang hai bên trái phải ở tầng 2 đều có treo một chiếc đồng hồ, kim đồng hồ đang kêu tích tắc tích tắc.
Thời gian hiển thị trên đó là: 01:02.
Chương Trì ngáp một cái.
Công việc vệ sinh ở tầng 1 là vụn vặt và phiền phức nhất, tầng 2 thì chỉ cần quét dọn hành lang. Còn tầng 3 là khu vực văn phòng của Giám thị và cai ngục, bên trong phòng không cần sắp xếp đồ đạc, chỉ cần đổ rác, lau sàn, lau cửa và mặt bàn.
336 đã cầm chổi và cây lau nhà đi mất, cô bèn lấy khăn từ trong thùng ra, quyết định lên tầng 3 lau cửa và bàn trước. Báo lại với 336 một tiếng xong, cô nhấn nút gọi thang máy.
Ngay lúc cô vừa bước vào cửa thang máy, 336 tất tả chạy tới, trên tay cầm theo cuốn "Sổ tay vệ sinh".
Chương Trì: "?"
336: "Trong này có ghi các quy chuẩn dọn dẹp, nếu chỗ nào không rõ... cô có thể mở ra xem." Gã nói câu này như thể đã dùng hết toàn bộ dũng khí của cả cuộc đời mình vậy.
Cửa thang máy đóng lại.
Đi lên.
Đã đến tầng 3.
Cấu trúc phòng ốc ở tầng 3 có chút khác biệt so với tầng 1 và tầng 2.
Khung cửa được làm bằng gỗ thịt cực kỳ tinh xảo. Hai bên lối ra thang máy đặt hai chậu cây cảnh cao ngang nửa người, chậu hoa được thiết kế vô cùng đẹp mắt. Ở hai bên trái phải của hành lang, dây leo xanh bám dọc theo cửa sổ, nhưng không che khuất toàn bộ kính mà chỉ bám quanh viền khung cửa.
Chỉ nhằm mục đích trang trí.
Sàn nhà sáng bóng, làm bằng chất liệu đá cẩm thạch giống hệt với sảnh lớn ở tầng 1.
Căn phòng đầu tiên bên tay trái là phòng 301, số phòng được ghi ngay trên khung cửa. Ở giữa cánh cửa gắn một tấm biển kim loại, trên biển đề: "Cai ngục 01".
Đi sâu vào trong là phòng 302, đề "Cai ngục 02".
Cứ theo thứ tự như vậy cho đến phòng 306, tấm biển kim loại trên cửa đổi thành chữ "Giám thị". Phía sau không có đánh số gì thêm, đây là căn phòng duy nhất dành cho người này.
Chương Trì đi dọc theo hành lang, từ phòng 307 trở đi toàn bộ đều là phòng làm việc của cai ngục.
Ngoại trừ hai căn phòng cuối cùng.
Một phòng đề "Phòng trà nước", phòng còn lại đề "Phòng máy in".
Chương Trì quay ngược trở lại, bắt đầu dọn dẹp từ phòng 301.
Cửa không khóa. Mặt bàn được sắp xếp vô cùng ngăn nắp, bên trên chỉ đặt một chiếc máy tính có màn hình siêu mỏng, là loại màn hình gập, từ chính giữa nếp gấp có thể gập đôi lại làm hai nửa. Phía sau căn phòng có một chiếc tủ, bên trong cũng chứa hồ sơ tài liệu nhưng số lượng cực kỳ ít ỏi, ngoài ra còn có mấy con dấu.
Tủ đã bị khóa.
Ổ khóa này giống hệt với loại ổ khóa mà Chương Trì từng thấy trong phòng chụp ảnh vào ngày đầu tiên mới đến đây: ở chính giữa có một khe cắm lõm xuống hình tam giác.
Chương Trì bắt đầu lau cửa, tiếp đó là lau mặt bàn ——
Lúc lau đến chiếc máy tính, thông qua lớp khăn, cô nhẹ nhàng —— vô cùng nhẹ nhàng, bởi cô đã nhận thức được hoàn toàn sức mạnh tàn phá tiềm ẩn trong cơ thể mình lúc này —— khẽ bẻ phần nếp gấp ở giữa ra một chút.
Chỉ trong tích tắc, màn hình giống hệt như một chiếc lò xo bị kìm nén bật tung, tự động duỗi thẳng khớp nối ráp lại thành một mặt phẳng. Chương Trì giật thót mình, vội rụt tay lại.
Sau đó, cô trơ mắt nhìn chiếc máy tính tự động khởi động.
"..."
Trong đầu cô chợt lóe lên vài đoạn hình ảnh.
Vô cùng mờ nhạt, chỉ có góc nhìn từ đôi bàn tay, giống như thể cô đã từng đóng và mở chiếc máy tính kiểu này vô số lần vậy.
Ở văn phòng làm việc, ở trong phòng ngủ, và cả ở trên bàn sách.
Là Ngụy Dịch.
Chương Trì thầm nghĩ. Đây là ký ức của Ngụy Dịch.
Màn hình máy tính phẳng lì không một kẽ hở, nhìn không ra bất kỳ dấu vết nào của một đường gấp khúc. Trong đầu cô bỗng nảy sinh một thứ trực giác, một loại ký ức cơ bắp như thể đã được lặp đi lặp lại hàng nghìn hàng vạn lần ——
Cô dùng tay gập đôi chiếc máy tính lại từ chính giữa.
"Cạch" —— một tiếng vang thật khẽ, chiếc máy tính đã tắt nguồn.
Chương Trì thở phào nhẹ nhõm một hơi dài.
Cô hạ quyết tâm, từ nay về sau tuyệt đối không tùy tiện đụng chạm vào bất cứ thứ gì trong tòa nhà hành chính này nữa.
Dọn dẹp xong căn phòng, Chương Trì lùi bước đi ra. Căn phòng tiếp theo là 302. Cách bài trí bên trong cũng na ná phòng 301, chỉ khác là trên bàn vứt la liệt đủ loại đồ ăn vặt ——
Toàn là những mặt hàng bán trong máy bán hàng tự động của nhà giam, như bánh que chocolate và các thứ linh tinh khác.
Căn phòng tiếp theo, phòng 303.
Trên mặt bàn căn phòng này có để vài tập tài liệu. Trong lúc lau bàn, Chương Trì khẽ liếc mắt nhìn qua, thì ra là danh sách xếp ca trực làm vệ sinh.
Của tuần trước, của tuần này, và cả của tuần sau nữa.
Căn phòng tiếp theo nữa, phòng 304.
Rồi căn tiếp theo nữa, phòng 305.
Cứ liên tục ngồi xổm xuống rồi lại đứng lên để lau cửa, Chương Trì cảm thấy cơ thể mình bắt đầu rịn ra một lớp mồ hôi mỏng.
Cô bước đến trước cửa phòng 306, khẽ vặn tay nắm cửa.
"Cạch", cánh cửa mở ra.
Cách bài trí bên trong căn phòng này khác một trời một vực so với văn phòng của đám cai ngục.
Bàn làm việc ở đây cực kỳ lớn, bên trên cũng đặt một chiếc máy tính nhưng màn hình to hơn hẳn. Đi sâu vào trong còn có thêm một căn phòng nhỏ, bên trong kê một chiếc giường ngủ. Chăn ga gối đệm trên giường được trang bị vô cùng đầy đủ, toàn là đệm và vỏ chăn dệt bằng lụa tơ tằm. Ở góc rẽ còn có một nhà vệ sinh khép kín riêng biệt.
Một dãy phòng khép kín vô cùng rộng rãi.
Chương Trì bắt đầu dọn dẹp từ khu vực làm việc.
Nơi này thực chất không có quá nhiều dấu vết sinh hoạt —— ít nhất là so với khu vực làm việc của mấy tên cai ngục kia, đồ đạc ở đây gần như chưa từng được đụng tới.
Chương Trì nhớ lại lời tên cai ngục từng nói, rằng Giám thị không thường xuyên đến nhà giam.
Vậy bình thường ông ta đi đâu?
Không cần đi làm à?
Hay nói cách khác, nhà giam này chỉ là một phần trong chức vụ của ông ta?
Lau xong ghế, vừa đứng thẳng dậy, ánh mắt Chương Trì đã bị thu hút bởi ngăn kéo trên cùng bên phải của chiếc bàn làm việc.
Kiểu dáng của ngăn kéo này chẳng có gì khác biệt so với những ngăn còn lại, nhưng nó lại không khóa, thậm chí còn bị kéo hé ra một chút, không nằm ngang bằng với mép tủ.
Nhưng độ hở cũng không vượt quá độ dày của ván gỗ ngăn kéo. Tóm lại, ngoại trừ việc biết nó có thể bị mở ra một cách dễ dàng, thì hoàn toàn không có bất kỳ manh mối nào cho biết bên trong chứa thứ gì.
Bàn tay Chương Trì vươn về phía chiếc tủ.
Nhưng rồi cô lại rụt tay về, dùng khăn lau sạch bề mặt tủ.
Cô đứng dậy, tiếp tục đi lau bàn làm việc, phòng ngủ, cửa phòng ngủ, nhà vệ sinh, rồi cuối cùng quay trở lại khu vực làm việc.
Cô liếc nhìn chiếc tủ một cái, thu hồi tầm mắt, xoay người định rời đi.
Nhưng còn chưa bước ra khỏi phòng, cô lại vòng ngược trở lại.
Căn phòng lưu trữ hồ sơ ở tầng một dường như đã châm lên trong cô một ngọn lửa mang tên "tò mò", ngọn lửa ấy nếu không thiêu rụi bản thân thành tro bụi thì vĩnh viễn sẽ không lụi tàn.
Bàn tay cô đặt lên tay nắm của ngăn kéo.
Lý trí bảo cô buông tay, cảm xúc khiến cô chần chừ, thế nhưng sự bốc đồng đã vượt qua cả hai phòng tuyến ấy, mang theo một đòn tấn công bất chấp quy tắc ép cô phải kéo chiếc ngăn kéo ra.
Cổ tay cô trầm xuống, dồn lực ——
"Cô đang làm gì đấy?"
Một giọng nói chợt vang lên từ phía sau lưng.
Không phải giọng của 336.
Lạnh lẽo, trầm khàn, mang theo cỗ khí tức nguy hiểm không cho phép kẻ khác cãi nửa lời.
Cô từng nghe thấy giọng nói này rồi. Hai lần.
Một lần là ở nhà ăn.
Lần khác cũng là ở nhà ăn.
Trong không khí phảng phất một mùi hương cực kỳ nhạt. Gỗ đàn hương, cỏ hương bài —— thuộc nhóm hương Chypre.
Mẹ kiếp.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)

